Tin tức thư viện

Chức năng Dừng xem quảng cáo trên violet.vn

12087057 Kính chào các thầy, cô! Hiện tại, kinh phí duy trì hệ thống dựa chủ yếu vào việc đặt quảng cáo trên hệ thống. Tuy nhiên, đôi khi có gây một số trở ngại đối với thầy, cô khi truy cập. Vì vậy, để thuận tiện trong việc sử dụng thư viện hệ thống đã cung cấp chức năng...
Xem tiếp

Hỗ trợ kĩ thuật

  • (024) 62 930 536
  • 091 912 4899
  • hotro@violet.vn

Liên hệ quảng cáo

  • (024) 66 745 632
  • 096 181 2005
  • contact@bachkim.vn

ĐỨC THÁNH TRẦN

Wait
  • Begin_button
  • Prev_button
  • Play_button
  • Stop_button
  • Next_button
  • End_button
  • 0 / 0
  • Loading_status
Nhấn vào đây để tải về
Báo tài liệu có sai sót
Nhắn tin cho tác giả
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Thư Viện Trường THCS THPT Suối Nho (trang riêng)
Ngày gửi: 16h:35' 23-10-2025
Dung lượng: 1.3 MB
Số lượt tải: 0
Số lượt thích: 0 người
ĐỨC THÁNH TRẦN
Tác giả: Trần Thanh Cảnh
Tiểu thuyết: Lịch sử
Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Ebook: Cuibap
Nguồn text: Internet

Mục lục
LỜI NÓI ĐẦU
MỞ CHUYỆN
Chương 1
XUÔI DÒNG THIÊN ĐỨC
Chương 2
UY VŨ THẦN GIÁO PHÁP LÔI
Chương 3
LỄ HỘI MO NANG
Chương 4
L C ĐẦU GIANG ANH HÙNG T NGHĨA
Chương 5
HƯNG ĐẠO VƯƠNG MƯU TÍNH VIỆC NHƯ THẦN
Chương 6
AN TƯ - THOÁT HOAN
Chương 7
ĐẠI CHIẾN BẠCH ĐẰNG GIANG
Chương 8
HƯNG ĐẠO ĐẠI VƯƠNG THEO SẤM VỀ TRỜI

LỜI NÓI ÐẦU

Ðức Thánh Trần vẫn là Đức Thánh Trần
Dường như qua lâu rồi cái thời người ta vẫn tin và vẫn hằng
khuyên nhau tin rằng lịch sử là một thứ túi khôn chứa đầy nh ng
kinh nghiệm bổ ích mà tiền nhân, dù vô tình hay h u ý, đã để lại cho
hậu thế. (“Bài học lịch sử”, đó chẳng phải là cụm từ quá đỗi quen
thuộc hay sao?) Chính xác thì, bao giờ cũng vậy, con người luôn đối
diện với lịch sử và luôn ứng xử với nó như đối tư ng của s diễn
giải và tái diễn giải liên tục. Có “bài học” hay không, và là “bài học”
nào từ nh ng s kiện đã xảy ra, từ nh ng con người đã hành động
trong quá khứ, đó hoàn toàn là vấn đề của nh ng chủ thể diễn giải.
Không hề có một lịch sử “vật t nó”, mà chỉ có nh ng lịch sử “vật
cho ta”, và lịch sử của nh ng diễn giải về lịch sử.
Tôi phải phi lộ lòng vòng như vậy chỉ cốt để xác quyết đư c một
điều căn bản: tiểu thuyết lịch sử của nhà văn Trần Thanh Cảnh
chính là diễn giải của tác giả về vương triều Trần lẫy lừng ba lần
kháng Nguyên toàn thắng, nhất là về cuộc đời và s nghiệp của một
trong nh ng nhân vật hiển hách nhất thời đại: Hưng Đạo Đại Vương
Trần Quốc Tuấn. Diễn giải ấy thể hiện tinh thần cốt yếu của nó ngay
trong nhan đề tác phẩm: Đức Thánh Trần.
Đức Thánh Trần, nghĩa là Trần Thanh Cảnh thần thánh hóa nhân
vật lịch sử Trần Quốc Tuấn. Hay chính xác hơn, là tác giả nhấn
mạnh và khẳng định phẩm chất thần thánh, vị thế thần thánh, uy
vọng thần thánh của Hưng Đạo Đại Vương (như dân gian vốn đã
làm thế từ lâu khi đặt Ngài vào hệ thống Tứ bất tử của thần điện đất
Việt).

Quả thật, trong s miêu tả của Trần Thanh Cảnh thì nhân vật
Trần Quốc Tuấn, dù ở bất cứ nơi đâu và trong bất cứ thời điểm nào
của cuộc đời, từ ý nghĩ đến diện mạo, thần thái, hành động, đều
luôn là s vư t lên trên tất cả, ngời ngời một vẻ đẹp thần thánh. Khi
lâm trận đối địch trên chiến trường, Ngài là một “thiên tướng”, là
“người nhà trời phái xuống” để th c hiện sứ mệnh bảo quốc an dân
cho vương triều Trần và cho bờ cõi Đại Việt, là nỗi khiếp đảm đến
tột cùng của quân xâm lư c phương Bắc. Trong nh ng mối quan hệ
tình ái với đàn bà, Trần Thanh Cảnh đã thần thánh hóa Hưng Đạo
Đại Vương với nguồn “thiên ân” dạt dào, là phúc lạc to lớn đến mức
bất cứ người đàn bà nào, v (công chúa Thiên Thành) hay tình
nương (Quế Lan, người con gái xinh đẹp ở Bãi Soi), dù chỉ đư c
gặp một lần cũng đủ thấy mãn nguyện cho cả một kiếp. Mang ánh
hào quang r c r của thần thánh, Trần Quốc Tuấn – qua miêu tả
của Trần Thanh Cảnh, dĩ nhiên – là nhân vật có sức lan tỏa và
quyến dụ đến kỳ lạ: ai cũng bị hút về phía Ngài, dù đó là đàn ông
hay đàn bà, người già hay trẻ nhỏ, người trong hoàng tộc hay kẻ
thuộc khối bách tính lê dân. Cái sức lan tỏa và quyến dụ kỳ lạ ấy của
Trần Quốc Tuấn là của thần chứ không phải của người. Nó khiến
cho, ở phạm vi gần, cả loạt nhân vật xung quanh Ngài, người thân
và nh ng tùy tướng tâm phúc, như công chúa Thiên Thành, nàng
Quế Lan, Phạm Ngũ Lão, Nguyễn Địa Lô, Yết Kiêu, Dã Tư ng, v.v…
đều ít nhiều đư c nhuốm một màu sắc bất phàm. Không nh ng
người, mà đến cả nh ng đồ vật đư c Trần Quốc Tuấn dùng cũng
trở nên thiêng hóa, như ngọn giáo Pháp Lôi, hay cây gậy trúc một
đầu bịt sắt…
Nói như vậy để thấy, với tiểu thuyết Đức Thánh Trần, nhà văn
Trần Thanh Cảnh dường như không băn khoăn tra vấn nhiều lắm về
tính nguyên khối và tính thuần khiết của nhân vật lịch sử Trần Quốc
Tuấn. Tất cả bút l c của tác giả chủ yếu là dành để thể hiện và ng i

ca nh ng phẩm chất thần thánh của nhân vật, từ đó lý giải việc tại
sao Hưng Đạo Đại Vương lại trở thành linh hồn, thành nguồn tập
trung sức mạnh to lớn của quân dân Đại Việt trong cả ba lần chiến
thắng trước quân xâm lư c Nguyên Mông. Trong tác phẩm, Trần
Thanh Cảnh cũng có vài lần đặt nhân vật của mình trong mối ưu tư
về di ngôn của thân phụ (An Sinh Vương Trần Liễu) và s đối kháng
ngầm gi a hai chi trưởng-thứ của vương triều Trần. Nhưng ông
không khuấy nó lên thành giông bão, không khai thác nó thành một
phản đề. Mà ngư c lại, ông dùng nó như một vật liệu để trang sức
thêm cho Trần Quốc Tuấn, t u thành trọn vẹn chân dung của người
anh hùng đã vì l i ích quốc gia dân tộc mà bỏ qua hết mọi bận tâm
riêng tư.
Với Trần Thanh Cảnh, Đức Thánh Trần vẫn mãi là Đức Thánh
Trần. Cách viết ấy, rất có thể, chính là một lời đáp của Trần Thanh
Cảnh – nhà văn, trước nh ng nhận định táo bạo đến mức gây sốc
về Trần Quốc Tuấn mà Tạ Chí Đại Trường – sử gia, đã trình bày
trong tiểu luận Hành trình khởi phát của một anh hùng – Trần Quốc
Tuấn (in trong Chuyện phiếm sử học, Nhã Nam & NXB Tri Thức,
2016). Diễn giải văn chương đối đầu với diễn giải sử học, đó là điều
không lạ. Trong trường h p này, nó chỉ càng tô đậm thêm s thật
rằng: cái gọi là “lịch sử” không hề đứng yên, mà luôn là tập h p mở
của nh ng diễn giải khả thể về lịch sử.
Trần Thanh Cảnh khởi thảo Đức Thánh Trần sau khi đã cho ra
mắt độc giả hai tập truyện ngắn mang đậm chất hoa tình, thậm chí là
tinh thần “phóng dục”, khá đặc trưng cho đất và người Kinh Bắc. Cái
“nếp” ấy vẫn đư c ông gi lại trong cuốn tiểu thuyết lịch sử đầu tay
này, qua nh ng trường đoạn viết về ái tình hừng h c nh a sống và
tràn trề đam mê của nh ng người đàn ông, đàn bà Đại Việt thế k
thứ XIII. Đọc nh ng trường đoạn ấy và, nếu tiện, thử làm một vài so
sánh, ta sẽ thấy nhân vật của Trần Thanh Cảnh khác với nhân vật

của các nhà tiểu thuyết lịch sử tiền bối đến thế nào. Công chúa An
Tư chẳng hạn. Trong truyện lịch sử của Nguyễn Huy Tưởng, công
chúa An Tư là điển hình cho kiểu liệt n phải/ chấp nhận hy sinh tất
cả: danh tiết, phẩm giá, thân thể, cuộc đời… vì s tồn vong của
vương triều và quốc gia. Đó là một diễn ngôn dân tộc chủ nghĩa.
Còn trong tiểu thuyết lịch sử của Trần Thanh Cảnh, con người liệt
n của công chúa An Tư đã trở nên rất mỏng và nhẹ, rồi bay mất lúc
nào không hay. Thế chỗ là một An Tư vô cùng say đắm và điêu
luyện chốn phòng the, một An Tư đã chủ động đảo ngư c tình thế,
biến Trấn Nam Vương Thoát Hoan từ một chiến tướng kiêu dũng
thành một kẻ chỉ biết mải miết đáp ứng nhu cầu tình dục bất tận của
nàng. Công chúa An Tư của Trần Thanh Cảnh, có thể nói, là một
diễn ngôn thân xác.
Và đó cũng chính là một diễn giải lịch sử khả thể.
Nhà phê bình văn học
Nguyễn Hoài Nam

MỞ CHUYỆN

Sông Thiên Đức (sông Đuống) nối từ sông Hồng ngay chỗ Ngã ba

Dâu, đối diện với Hồ Tây chảy thẳng xuống Vạn Kiếp, hòa nước với
năm con sông khác thành Lục Đầu Giang mênh mang sóng nước.
Nơi sáu con sông h p lưu thành sông Phù Lan (sông Thái Bình)
xuôi về phía Bể Đông cũng là nơi lúc sinh thời Đức Ngài Hưng Đạo
Đại Vương Trần Quốc Tuấn trú ngụ và sau đó Ngài hiển thánh tại
đây. Con sông Thiên Đức chính là con đường thủy mỗi khi Trần
Quốc Tuấn về triều hội họp. Bến Bình Than cách Lục Đầu Giang
không xa trên bờ sông Thiên Đức, cũng là nơi vua quan nhà Trần đã
họp bàn mưu kế đánh quân Nguyên Mông lần thứ hai. Tại đây, dũng
tướng trẻ tuổi Trần Quốc Toản đã bắt đầu trang sử võ công chói lọi
của đời mình. Nhưng chuyện Trần Quốc Toản ta hãy đề cập vào một
dịp khác, bây giờ ta sẽ cùng nhau xem lại chuyện đời và s nghiệp
lẫy lừng của Trần Quốc Tuấn - Đức ông Hưng Đạo Đại Vương Quốc Công Tiết Chế - và rất nhiều m t các triều vua khác nhau đã
ban. Nhưng dân gian chỉ gọi đơn giản là Đức Thánh Trần. Một vị
thánh duy nhất trong tâm thức của dân tộc Việt, đư c đạo Mẫu thờ
là Cha, là một con người bằng xương bằng thịt hiển linh oai thánh.
Đại Việt sử ký toàn thư viết:
Năm Nguyên Phong thứ 7 (năm 1257) quân Mông Thát do Ngột
Lương H p Đài dẫn đầu xâm lư c Đại Việt. Vua Trần Thái Tông
xuống chiếu sai Trần Quốc Tuấn đem tướng sĩ cùng quân thủy bộ ra
biên giới đánh giặc, toàn quyền tiết chế. Năm đó, Trần Quốc Tuấn
chưa tròn ba mươi tuổi.
Cuộc kháng chiến chống quân Nguyên Mông lần thứ hai, trước
thế giặc mạnh, vua Trần hỏi nên đánh hay nên hàng, Trần Quốc
Tuấn khảng khái: “Nếu bệ hạ muốn hàng, hãy chém đầu thần đi đã.”

Cuộc kháng chiến chống quân Nguyên Mông lần thứ ba, vua Trần
lại hỏi Quốc Công Tiết Chế xem năm nay đánh giặc thế nào, thì Đức
ông Trần Quốc Tuấn vuốt râu nói: “Năm nay đánh giặc nhàn.”
Khi Trần Quốc Tuấn sắp mất, vua Trần đến hỏi kế gi nước, Ngài
nói: “Khoan thư sức dân để làm kế sâu rễ bền gốc, đó là thư ng
sách gi nước vậy.”
Sử gia Ngô Sĩ Liên đời Lê, sau này soạn lại bộ Đại Việt sử ký
toàn thư (do sử quan triều Trần - Lê Văn Hưu biên đầu tiên, năm
1272.) Dưới nhãn quan của một người theo chủ nghĩa Nho gia,
Khổng giáo đang thời c c thịnh ở nước ta khi ấy, Ngô Sĩ Liên đã
dùng nh ng lời lẽ khá nặng nề để phê phán nhiều hành động của
vua quan triều Trần. Nhưng hầu như ông không có lời nào bình xét
chê bai Trần Quốc Tuấn mà ngư c lại, đó là nhân vật lịch sử đư c
ông ghi chép đầy đủ nhất của triều đình nhà Trần, gồm cả nguyên
bản hùng văn HỊCH TƯỚNG SĨ lừng danh.
Dân gian thì truyền tụng:
Truyền rằng tháng Tám giỗ cha
Tháng Ba giỗ mẹ gần xa nức lòng…
Cha, đây là Đức Thánh - Hưng Đạo Đại Vương Trần Quốc Tuấn.
Ngôi đền Kiếp Bạc bên Lục Đầu Giang nổi tiếng linh thiêng, dân cả
nước vẫn truyền là, nhà ai hiếm hoi, nhà nào vận hạn, bị ma tà qu
ác quấy nhiễu, thành tâm xuống cầu xin Đức Thánh Trần đều đư c
Ngài hiển linh giúp cho tai qua nạn khỏi. Ngày hai mươi tháng Tám
âm lịch hằng năm là ngày giỗ Ngài, dân quanh vùng, dân mạn bể lên
làm giỗ, thuyền đỗ chật cả Lục Đầu Giang. Ngàn ngạt thuyền. Cờ xí
tung bay rầm rập, tưởng chừng Đức ông hiển linh về duyệt quân
chuẩn bị đánh trận Bạch Đằng…
Dân quanh vùng sáu con sông, dân vùng mạn bể Hải Đông vẫn
kể là cái thằng giặc Phạm Nhan ấy, rất kinh khiếp! Chém đầu nào nó

mọc ra đầu ấy, quân sĩ Đại Việt chém mỏi tay không giết đư c nó.
Vừa chém đầu nó rơi lăn lông lốc xuống đất thì cái đầu mới của nó
đã lại mọc lên nhe nhởn. Sau Đức ông Trần Quốc Tuấn xuống, Ngài
chỉ đưa một gươm, thế là cái thằng giặc ấy xuống thủy phủ vĩnh viễn
làm kiếp con đỉa hút máu người.
Dân ven sông Thiên Đức nói rằng, vào nh ng đêm trăng thanh
gió mát, lúc rạng sáng, khi mấy tay đánh cá đang gà gật nửa thức
nửa ngủ bỗng thấy gió nổi lên ào ào. Sóng sông đẩy thuyền dềnh
lên cao rồi lại thỏm xuống đáy, tưởng chết chìm. Thế nhưng lát sau,
mặt sông lại yên như tờ. Chỉ thấy phía xa xa, bóng một đoàn thuyền
lao vun vút, như lướt trên mặt sóng. Nhanh còn hơn gió. Trên lâu
thuyền, một thần nhân vận áo tía, râu tóc bạc trắng bay ngư c về
phía sau. Một tay Ngài chống nạnh, một tay chống gươm. Đứng
nhìn đăm đăm không chớp mắt… Các cụ cao tuổi dạy rằng, đó là
Đức Thánh Trần, Ngài về kinh đô hội họp bàn việc nước. Đoàn
thuyền của Ngài khuất dạng đã lâu. Sông Thiên Đức lại lặng lẽ trôi.
Nh ng làn hơi sương bốc lên mờ mịt mặt sông mát lạnh. Cả dòng
sông dường như tỏa ngào ngạt một mùi hương thơm lạ lùng. Người
ta nói rằng, mùi hương ấy giống hệt như mùi hương thơm vừa thanh
tao, vừa nồng nàn vẫn tỏa ra từ đền thờ Đức Thánh Trần dưới Kiếp
Bạc từ mấy trăm năm nay.

Chương
1
XUÔI DÒNG THIÊN ÐỨC

Hay Chuyện tình trong bãi dâu xanh
Mùa xuân Mậu Ngọ, năm Nguyên Phong thứ 8 (1258).
Hai vua cùng các vương hầu trở lại kinh thành Thăng Long sau
trận chiến Đông Bộ Đầu, Ngột Lương H p Đài kéo tàn quân chạy
trốn ra khỏi biên giới Đại Việt.
D buổi thiết triều tại chính điện cùng với trăm quan, định công
ban thưởng và bố cáo cho toàn dân yên nghiệp như cũ xong, Trần
Quốc Tuấn sửa soạn xuôi về Vạn Kiếp. Kể từ khi nhận mệnh vua,
lĩnh quyền tiết chế, dẫn tướng lĩnh thủy bộ lên biên giới chống giặc
đến nay cũng đã giáp năm chàng tướng trẻ chưa về hương ấp, nơi
có ban thờ cha, có phu nhân Thiên Thành và các con chàng vẫn
đang sinh sống ở đó. Ngoài kinh thành Thăng Long, chàng cũng có
phủ đệ với đầy đủ người hầu, kẻ ăn người ở. Bên cạnh là phủ của
nghĩa mẫu Thụy Bà, người đã nuôi nấng chàng từ khi năm tuổi. Sau
khi đuổi giặc ra khỏi cửa ải, Quốc Tuấn trở về kinh thành.
Chàng đã phi ng a thẳng về phủ Mẫu trước. Nhìn thấy nghĩa
mẫu khỏe mạnh tươi cười ra đón, chàng tướng trẻ vừa lập công lớn
ngoài chiến trận, mặt vẫn còn sạm nắng gió, sung sướng nhảy
xuống ng a. Công chúa Thụy Bà rạng r vui mừng, bà giang hai tay
định ôm Quốc Tuấn vào lòng như hồi chàng còn bé. Bà kh ng lại,
bà chỉ cao đến ng c chàng võ tướng kiêu hùng. Nhưng Quốc Tuấn
đã khu u chân xuống ôm tay bà, thốt lên: “Mẫu, con nhớ người quá.

Ơn tổ tiên, thấy người vẫn bình an, khỏe mạnh. Con khôn xiết vui
mừng.”
Thụy Bà dặn Quốc Tuấn: “Xong việc triều đình, con về Vạn Kiếp
trước, mấy b a n a, sắp xếp mọi việc trong phủ yên ổn, ta sẽ về
làm lễ kính cáo với đại huynh rằng con đã lập đại công. Ngoài quà
của Quan Gia gửi, ta cũng có quà cho cả nhà, con mang về cho mọi
người vui. Trên đường về, con rẽ vào chỗ Bãi Soi bên bờ sông
Thiên Đức, nơi cha con xưa chiêu dân lập ấp, xem họ có đư c yên
ổn qua cơn giặc giã không nhé. Yên Sinh Vương lúc sinh thời luôn
dặn ta trông nom đến họ, con nhớ làm tròn.”
Sáng sớm, Quốc Tuấn xuôi về Vạn Kiếp.
Nhà Trần vốn có lệ các thân vương hoàng tộc, ngày thường thì ở
đất phong của mình, chỉ khi nhà vua triệu kiến mới về kinh thành.
Quốc Tuấn thừa hưởng đất phong của cha là An Sinh Vương Trần
Liễu ở Vạn Kiếp. Ngay sau khi đánh tan giặc Thát, Quốc Tuấn đã
ban thưởng cho quân sĩ dưới quyền trong đội quân bản bộ của
mình. Tất cả mọi người, trên dưới cùng nhau uống một trận rư u
tẩy trần say sưa ngay trên bến Đông Bộ Đầu, rồi kéo quân trở về
Lục Đầu Giang, Vạn Kiếp đóng trại chờ lệnh chủ tướng. Quốc Tuấn
chỉ gi một chiếc khinh thuyền đỗ lại bến sông Cái đ i, xong việc
triều đình cũng sẽ trở về hương ấp dưới đó.
Chiếc khinh thuyền dài ba trư ng, rộng hơn hai ngũ, đóng bằng
gỗ tếch bên xứ Lan Xang [1] cung tiến vừa nhẹ vừa chắc. Thuyền có
hai tầng, tầng dưới là nơi ăn ở của đội trạo nhi, mỗi bên mười một
tay chèo. Tầng trên là nơi nghỉ của vị tướng trẻ và đội cận vệ thân
tín. Thuyền từ bến Đông Bộ Đầu, ngư c sông Cái, đến Ngã ba Dâu
rẽ vào cửa Đức Giang rồi xuôi theo sông Thiên Đức. Quãng đường
sông dài có mấy chục dặm thuận dòng chèo thẳng chỉ già một buổi
sáng là về đến cửa M Lộc, vào Lục Đầu Giang, lên thái ấp Vạn
Kiếp. Trần Quốc Tuấn bảo quân lính không cần căng buồm, từ tốn

mà lái thuyền chèo xuôi theo dòng. Chàng lên lâu thuyền đứng
khoanh tay ngắm cảnh sông nước.
[1] Nước Lào ngày nay. (BT)
Sông cuối xuân nước vẫn trong xanh, chưa có mưa thư ng
nguồn phù sa đổ về làm đỏ màu nước. Con sông này, Quốc Tuấn đã
đi lại không biết bao nhiêu lần kể từ khi còn bé cho đến lúc trưởng
thành, lập gia thất. Thật ra đường từ Vạn Kiếp về kinh thành Thăng
Long còn có một con đường ng a trạm chạy xuyên qua vùng nam
Kinh Bắc, nhưng Quốc Tuấn vẫn thích đi đường thủy hơn. Mọi luồng
lạch, bãi cát, doi sông, bến bờ Quốc Tuấn thuộc như trong lòng bàn
tay. Hai bên bờ sông là nh ng cánh bãi phù sa tươi tốt đang kỳ xanh
mướt ngô, dâu. Xa xa bên tả là dãy núi Chè xanh ngát. Xa n a bên
h u là núi Thiên Thai. Văng vẳng trong không trung tiếng đàn sáo,
tiếng sênh phách, tiếng trống hội rộn ràng. Mùa xuân mở hội, mừng
đất nước yên hàn, mừng xóm làng bình an qua cơn binh lửa. Gió từ
dòng sông thổi vào mặt mát rư i. Tâm trạng Quốc Tuấn vô cùng hào
sảng. Ngắm non sông đất nước cẩm tú vừa qua nạn binh đao, đang
trở lại thanh bình tươi tốt, trong lòng chàng rộn lên một niềm vui khó
tả. Trận chiến đánh tan lũ giặc d kia, chàng đã lập công đầu. Chí
trai Đông A cầm gươm xông pha trận tiền đã thỏa. N nước, ơn vua
đã đáp đền…
Miên man ngắm cảnh và thỉnh thoảng lại đắm chìm vào trong
dòng suy tưởng, con thuyền đã đến bến Hồng Hạc, huyện Siêu Loại
lúc nào không hay. Quốc Tuấn ra hiệu cho quân sĩ neo thuyền ở lại
bến đ i. Một mình chàng nhảy phắt lên bờ, đi về Bãi Soi. Vùng này
vốn là đất ở của họ Trần thủa xưa, dân tình một lòng theo vua tôi
nhà Trần đánh giặc. Họ đã đư c hưởng nhiều ơn mưa móc của An
Sinh Vương nên rất trung thành với nhà Trần. Khi An Sinh Vương
còn sống họ đã lập sinh từ trên mảnh đất cao ráo gi a làng, khi Ngài

mất, dân Bãi Soi lấy đó làm nơi vọng tưởng Ngài, hương khói quanh
năm.
Quốc Tuấn định đi bộ xuyên qua bãi dâu, qua cánh đồng đầu làng
Trầm rồi sang Bãi Soi hỏi thăm bô lão nhân dân. Chàng không muốn
kinh động đón rước phiền phức mọi người. Yên dân, đó là bài học
các bậc cao nhân đã dạy chàng từ thủa ấu thơ. Việc nước nhà
thành bại, đầu tiên là yên dân. Dân là nước, ta là thuyền, chở thuyền
là dân, lật thuyền cũng là dân. Dân yên nước lặng thì thuyền mới
giương buồm rẽ sóng. Nhân gian cũng vừa trải qua một cơn giặc
giã, hãy để cho sức dân phục hồi sau kỳ binh lửa bạo tàn, không có
việc gì phải kinh động đến họ… Vị tướng trẻ nghĩ vậy, và một mình
một gươm băng qua cánh bãi, nhằm thẳng hướng Bãi Soi đi tới.
Viên võ tướng thảnh thơi đi một mình trên con đường nhỏ trong
bãi dâu. Lá dâu xanh thẫm rập rờn trong gió, trong nắng như nh ng
bàn tay thiếu n vẫy chào vị tướng quân trẻ tuổi tài ba chiến thắng
trở về. Trong lòng chàng đang tràn ngập niềm vui, chàng đã hoàn
thành nhiệm vụ Đức vua giao cho một cách xuất sắc. Nh ng chiến
công chàng lập trong cuộc chiến vừa qua đư c quân dân cả nước
râm ran, trầm trồ truyền tụng. Chàng đi gi a vùng đất thanh bình,
nơi cha chàng đã từng giúp dân khai phá khi xưa, đã cắm đất lập
nên làng xóm yên ổn ấm no cho họ. Quốc Tuấn cứ ung dung đi,
không mảy may có điều gì lo ngại. Vùng Kinh Bắc vốn là đất lập
nghiệp đầu tiên của họ Trần kể từ khi thiên di từ đất Mân, bên này
sông Dương Tử xuống, rồi ra An Sinh, Đông Triều, rồi mới xuống
Long Hưng,Thiên Trường. Đất của ta, dân của ta, không có điều gì
để chàng phải mảy may lo lắng.
Nhưng đến gi a bãi, Trần Quốc Tuấn hơi kh ng lại, thủ thế theo
phản xạ của một bậc võ công cao cường. Xa xa, chàng nghe có
tiếng rầm rập, tiếng la thét, tiếng bước chân chạy dồn… Bỗng trên
con đường nhỏ xuất hiện một nàng thiếu n đang hớt hải chạy

ngư c lại phía mình, xống áo tả tơi, mặt tái mét, thở không ra hơi.
Nhìn thấy Quốc Tuấn, nàng lao tới, vồ lấy chàng và chỉ tay về phía
sau, một con trâu to lớn đen sì đang sầm sập xông tới, truy đuổi
thiếu n . Với phản xạ của một võ tướng dày dạn chiến chinh, Quốc
Tuấn gạt phắt thiếu n ra phía sau lưng mình, nhưng chàng chưa
kịp rút gươm thì con trâu đã hung hăng húc tới. Quốc Tuấn chỉ kịp
xuống tấn, hai tay tóm lấy cặp sừng con trâu đang xông thẳng vào
mình, vừa đẩy vừa ghìm. Con trâu điên cuồng choãi cả bốn chân ra
sức vùng vẫy đôi sừng đen bóng vừa vằng vừa đánh định hất tung
đối thủ lên. Mắt nó vằn đỏ, hai bên mép sùi bọt trắng xóa. Thì ra đây
là một con trâu điên. Bình thường, trâu là một giống vật rất lành, là
bạn thân thiết của con người từ nông phu đến anh đánh xe. Nhưng
thỉnh thoảng có con bị điên, lúc đó chúng trở nên hung t n khác
thường. Chúng truy sát bất cứ người nào nhìn thấy. Nhưng lần này,
chẳng may cho nó gặp phải một cao thủ võ nghệ đứng đầu môn
phái Đông A. Một môn phái võ sở trường đấu tay không, cận chiến.
Chỉ trong chưa đầy nửa khắc [2], Quốc Tuấn đã đẩy con trâu điên
chùn chân, lùi về phía sau. Vừa đẩy, chàng vừa vặn chéo cặp sừng
to tướng trên đầu nó, nh ng tiếng kêu răng rắc, răng rắc ghê r n
vang lên… Con trâu đ c rống lên đau đớn, hình như cái đau đã làm
nó tỉnh trí, nó hốt hoảng lui dần và rồi d muốn quay đầu bỏ chạy.
Quốc Tuấn cũng buông tay, thả cho con nghiệt súc tháo chạy.
Chàng quay lại đ nàng thiếu n vẫn bám nấp sau lưng mình từ
nãy. Nàng chừng mười bảy, mười tám tuổi, khuôn mặt trẻ trung của
nàng đang tái nh t vì s hãi quá độ.
[2] 1 khắc =15 phút.
Nh ng giọt mồ hôi lấm tấm trên trán, chảy thành dòng nhỏ trên
má. Xống áo nàng tả tơi, cái yếm đào gần như tuột hết, lấp ló phô ra
bộ ng c mẩy căng đang dập dồn thở gấp. Vừa phải trải qua một
cơn hoảng s c c độ, dường như sức chịu đ ng đã hết, quá mệt,

thiếu n nhắm mắt, lả buông người mà ngất vào tay Quốc Tuấn.
Chàng vội đ lấy thiếu n và ngồi xuống bờ nương dâu, để cho
nàng nằm d a vào lòng mình nghỉ ngơi đ i hồi sức. Quốc Tuấn
cũng cần phải vận khí phục hồi sức l c sau một cuộc đấu bất ngờ.
Ngồi nghỉ, chàng mới có dịp nhìn ngắm k thiếu n hơn. Thật là một
cô gái đẹp, Quốc Tuấn thầm nghĩ khi đã t vận công hít thở để trở
lại bình thường. Chàng đã có đủ bình tĩnh để lướt qua dung nhan cô
gái. Nhìn thấy đôi chân thon thả trắng nõn, thò ra từ chiếc váy đen
xắn quai cồng xộc xệch. Đôi chân như sáng r c lên trên màu xanh
của cỏ bãi, dâu non… Quốc Tuấn như bị thôi miên. Không gian xung
quanh bỗng dưng tĩnh lặng, dường như chỉ có tiếng thở của đôi trai
gái đang dần trở lại nhịp bình thường. Khuôn mặt cô gái đư c nắng
xuân chiếu vào dần hồng hào trở lại. Đôi môi xinh đẹp như một nét
vẽ thắm đỏ. Nàng thật xinh đẹp. Một vẻ đẹp không giống các thiếu
n khuê các trong cung cấm mà chàng thường hay gặp. Khỏe mạnh
và có chút gì hoang dại. Chàng ngồi ngây ra ngắm người đẹp hồi
lâu, rồi một cảm giác gì đó vừa lạ lẫm vừa quen thuộc bỗng dâng lên
trong lòng… Một lúc sau, nàng thiếu n mở mắt ra. Thấy mình đang
nằm trong lòng Quốc Tuấn, nàng giật mình, vội ngồi thẳng người
lên, đỏ bừng mặt, quay sang phía bên kia sửa sang xống áo. Rồi
nàng xoay người lại trước mặt Quốc Tuấn mà quỳ xuống: “Xin đội
ơn chàng đã cứu tiểu n khỏi con trâu điên.” Quốc Tuấn vội đ nàng
lên, cả hai cùng đứng dậy: “Không có gì, sao nàng đi đâu một mình
mà gặp phải con trâu điên vậy?”
“Dạ, tiểu n đi hái dâu, đang trên đường gánh lá dâu về thì chả
biết làm sao, con nghiệt súc này ở đâu cứ thế xồng xộc lao đến húc.
Tiểu n phải bỏ cả quang gánh tháo chạy đến đây thì may mà gặp
chàng.” Quốc Tuấn nhìn về phía xa xa, trên con đường nhỏ gi a bãi
dâu, một đôi quang gánh lổng chổng, nh ng bó lá dâu ngổn ngang

tung tóe xung quanh. Chàng mỉm cười: “Ta đến xếp lại gánh lá về
làng chứ?”
Hai người cùng đi tới xếp lại gánh lá dâu vừa bị con trâu ban nãy
húc đổ văng trên mặt đất. Trần Quốc Tuấn vốn là một chàng trai uy
nghi, đẹp đẽ. Hôm đó chàng bận đồ võ tướng màu tía, ngang lưng
đeo gươm báu. Khuôn mặt vuông vức ngời ng i. Mũi cao miệng
rộng, cặp lông mày rậm càng làm nổi bật đôi mắt to sáng r c. Cả
kinh thành Thăng Long khi nhìn thấy chàng phi ng a, múa gươm,
bắn cung và thi triển các tuyệt k võ nghệ Đông A trên Giảng Võ
Đường đã xuýt xoa bảo nhau, Trần Quốc Tuấn như là tướng nhà
giời đư c cử xuống gi yên bờ cõi cho nước nhà Đại Việt vậy. Líu
ríu đi đằng sau, thiếu n trộm ngắm người vừa cứu mình. Thiếu n
ch t nhìn vào thanh gươm chàng vẫn đeo bên mình, khuôn mặt
nàng bỗng sáng r lên, trong lòng bừng bừng như có lửa nhen.
Nàng bỗng thấy đâu đây nh ng âm thanh reo vui trào lên xôn xao…
Hai người cùng nhặt từng bó lá dâu xếp lại, cả một gánh đầy. Còn
bó cuối cùng, cả bốn bàn tay đều đưa tới, nhắm vào bó lá dâu xanh
ngát. Vô tình, họ ch t nắm vào tay nhau. Trong một lát họ nhìn
thẳng vào mắt nhau…
Nàng nhìn chàng. Đắm đuối.
Chàng nhìn nàng. Mê mẩn.
Bó lá dâu tuột khỏi bốn bàn tay.
Không ai thốt lên lời nào…
Xu
 
Gửi ý kiến