Tin tức thư viện

Chức năng Dừng xem quảng cáo trên violet.vn

12087057 Kính chào các thầy, cô! Hiện tại, kinh phí duy trì hệ thống dựa chủ yếu vào việc đặt quảng cáo trên hệ thống. Tuy nhiên, đôi khi có gây một số trở ngại đối với thầy, cô khi truy cập. Vì vậy, để thuận tiện trong việc sử dụng thư viện hệ thống đã cung cấp chức năng...
Xem tiếp

Hỗ trợ kĩ thuật

  • (024) 62 930 536
  • 091 912 4899
  • hotro@violet.vn

Liên hệ quảng cáo

  • (024) 66 745 632
  • 096 181 2005
  • contact@bachkim.vn

VÕ TẮC THIÊN

Wait
  • Begin_button
  • Prev_button
  • Play_button
  • Stop_button
  • Next_button
  • End_button
  • 0 / 0
  • Loading_status
Nhấn vào đây để tải về
Báo tài liệu có sai sót
Nhắn tin cho tác giả
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Thư Viện Trường THCS THPT Suối Nho (trang riêng)
Ngày gửi: 15h:01' 23-10-2025
Dung lượng: 9.2 MB
Số lượt tải: 0
Số lượt thích: 0 người
DÃ LĨNH Y NHÂN
Ông Văn Tùng dịch



— —

• THẬP ĐẠI MỸ NHÂN •

VÕ TẮC THIÊN

NXB PHỤ NỮ

1

2

3

Sau khi ta chết, bia đá trước phần mộ ta,
không cần phải khắc chữ. Đời ta hãy cứ để
cho hậu thế đánh giá. Nhớ lấy!
VÕ TẮC THIÊN

4

明朝游上苑
火急报春知
化须莲夜发
莫待曉风吹

武则天

Minh triêu du Thượng uyển
Hỏa cấp báo Xuân tri
Hoa tu liên dạ phát
Mạc đãi hiểu phong xuy.
Dịch

Sáng mai chơi Thượng uyển
Hỏa tốc báo xuân hay
Đang đêm hoa hãy nở
Chờ đợi thổi gió mai
VÕ TẮC THIÊN

5

HỒI THỨ NHẤT
Thần Tướng thuật Viên Thiên Canh, nói kinh bốn họ
Chơi kỳ quặc, Võ Chiếu Nhi khác hẳn người thường

Võ Sĩ Hoạch* đang trò chuyện cùng với phu nhân. Một nha
hoàn vào bẩm:
– Thưa lão gia, ngài Tổng quản xin cầu kiến.
– Mau, để cho hắn vào. – Võ Sĩ Hoạch liền quay ra nói với
phu nhân – Có lẽ đã mời được Viên tiên sinh đến, không ngờ
lại nhanh đến vậy. – Câu sau cùng là để nói với phu nhân.
– Bẩm đại nhân, Viên tiên sinh đến rồi ạ! – Tổng quản
khom mình cung kính trình báo.
– Mời vào! Mau mời vào! – Võ Sĩ Hoạch nói xong liền đứng
lên khỏi ghế.
– Bẩm, mời vào phòng khách hay mời tới thư phòng ạ? –
Tổng quản vẫn khom mình hỏi.
– Cứ mời Viên tiên sinh vào hậu đường thôi! – Võ Sĩ Hoạch
nói.
Tổng quản lùi lại một bước, mới quay người, vội vàng
bước ra khỏi phòng.
Võ Sĩ Hoạch vừa đi ra ngoài, vừa nói với phu nhân:

6

– Viên tiên sinh tuy không phải là quan viên giữ một chức
vụ nào, nhưng ta cũng nên ra ngoài nghênh đón. – Nói xong
đã bước ra khỏi phòng.
Võ Sĩ Hoạch ra nghênh đón Viên Thiên Canh tận ngoài cửa
thứ hai. Khi ông ta đứng ngay ngắn trong tư thế chờ đợi, thì
viên Tổng quản đã dẫn thầy tướng Viên Thiên Canh bước vào
cửa lớn.
Võ Sĩ Hoạch trông thấy Viên Thiên Canh, đầu vấn khăn tiêu
dao, mặc áo bào màu lam, chân đi vân hài tất trắng đầy vẻ
tiên phong, đạo cốt, sắc mặt hồng hào, trên môi dưới cằm râu
mọc lưa thưa, trông người rất khó đoán tuổi. Hơn bốn mươi?
Hơn năm mươi, hay là đã hơn sáu mươi?
Khi Viên Thiên Canh còn cách xa khoảng mười mấy bước
chân, Võ Sĩ Hoạch đã bước xuống bậc thềm, miệng tươi cười
nói:
– Viên tiên sinh hạ cố vất vả quá, bỉ chức thất lễ không ra
nghênh đón từ xa, xin thứ lỗi, xin thứ lỗi. – Võ Sĩ Hoạch vừa
nói vừa chắp tay thi lễ.
– Bần đạo tài hèn đức mọn, đâu dám để cho đại nhân
nghênh đón từ xa, không dám, không dám. – Viên Thiên Canh
đưa tay lên làm một động tác thăm hỏi giản dị, rồi nói – Xin
thiên tôn đại xá cho.
Võ Sĩ Hoạch không biết Viên Thiên Canh là một đạo nhân
xuất gia, nay nghe ông ta tự xưng là bần đạo, bèn lập tức đổi
giọng nói:
7

– Đạo trưởng, xin mời! Mời vào hậu đường đàm đạo.
Nói xong né mình sang một bên, giơ tay ra.
Viên Thiên Canh cũng giơ tay mời lại:
– Đại nhân, xin mời!
Hai bên khách khí chào hỏi nhau xong xuôi bèn sánh vai
bước vào.
Võ, Viên hai người bước vào trong hậu đường phân ngôi
chủ khách an tọa. A hoàn lập tức dâng trà thơm, mỗi người
nhấp một ngụm trà nhỏ.
Võ Sĩ Hoạch đặt tách trà xuống bàn, nhìn Viên Thiên Canh
nói:
– Xin hỏi Viên Đạo trưởng, dùng mặn hay dùng chay để hạ
quan lệnh cho nhà bếp sửa soạn rượu và thức nhắm?
– Thưa đại nhân, bần đạo không kiêng ăn mặn. Có điều đại
nhân cho gọi bần đạo tới quý phủ, đâu phải chỉ để uống rượu,
phải không ạ? Nếu bần đạo không nhầm là để xem tướng cho
thượng nhân của quý phủ? Đúng như vậy, thì sau khi xem
tướng xong, sẽ bày rượu lên cũng không muộn. – Viên Thiên
Canh bưng chén trà lên cười cười.
– Đạo trưởng xét đoán như thần, đúng là hạ quan mời Đạo
trưởng tới để xem tướng, Đạo trưởng đã dạy vậy rồi, xin cung
kính bất như tòng mệnh ạ. Phiền Đạo trưởng với con mắt thần
thông xem tướng cho.
Nói xong, Võ Sĩ Hoạch lập tức sai a hoàn đi mời hai vị công
tử là Nguyên Khánh và Nguyên Sảng tới.
8

Viên Thiên Canh cười lớn hỏi:
– Tại sao đại nhân biết bần đạo xem tướng? Bần đạo hoàn
toàn không phải là thuật sĩ xem tướng mặt.
– Trước đây hạ quan không hề hay biết Đạo trưởng giỏi
tướng thuật, thậm chí còn không biết gì thân phận Đạo
trưởng nữa kia. Chỉ cách đấy ít lâu nghe Đỗ Yêm, Vương
Khuê, Vi Đĩnh nói mới biết Viên Đạo trưởng xem tướng giỏi
như thần. – Võ Sĩ Hoạch cười rồi giải thích.
– Ôi! Ba vị hiền sĩ Đỗ, Vương, Vi. Đúng vậy, trước kia ở Lạc
Dương, bần đạo có xem tướng cho ba vị ấy. – Viên Thiên Canh
gật đầu.
Võ Sĩ Hoạch lại nói:
– Nghe kể rằng Đạo trưởng đã từng nói ba người Đỗ,
Vương, Vi sẽ cùng bị khiển trách, truất chức tạm thời dời đi
rồi lập tức sẽ trở lại, về sau có thể làm quan tam phẩm cả.
Quả đúng như lời Đạo trưởng nói. Lúc đó Đỗ Yêm nhậm chức
Binh tào ở phủ Thiên Sách, Học sĩ Văn học quán; Vương Khuê
làm Thái tử Trung Doãn, Vi Đĩnh được Thái tử ẩn đưa lên làm
tướng, làm soái, về sau cả ba người cùng bị đày đi Tây Châu.
Sau đó, đúng như Đạo trưởng nói, lại được triệu về Triều. Yêm
làm Ngự sử Đại phu kiêm Kiểm hiệu Lại Bộ Thượng thư, Khuê
được phong chức Thị Trung, Đĩnh được bổ nhiệm làm Ngự sử
Đại phu Đại Thường Khanh không sai một mảy may. Qua đó
đủ biết Đạo trưởng là Thần tướng, vì thế hạ quan mới phiền
Đạo trưởng vất vả tới xem tướng cho gia nhân.
Viên Thiên Canh nói:
9

– Bần đạo chỉ căn cứ vào sách tướng mà nói. Còn về cảnh
ngộ của ba vị ấy chẳng qua chỉ là gặp may mà thôi.
Lúc đó hai vị công tử, Nguyên Khánh, Nguyên Sảng đã đến
từ lâu, nhưng chỉ yên lặng nghe cha trò chuyện.
Võ Sĩ Hoạch chỉ vào Dương phu nhân nói:
– Xin mời Đạo trưởng hãy xem tướng cho phu nhân trước.
Viên Thiên Canh ngắm nghía kỹ Dương phu nhân, lát sau
mới nói:
– Nhìn cốt pháp của phu nhân, chắc chắn là sinh ra quý tử.
Nguyên Khánh, Nguyên Sảng nghe xong, bất giác cười
thầm, nghĩ bụng: Rõ thầy bói nói mò, còn sinh ra quý tử cái
gì. Ba ả vịt giời nhóc chưa đủ thừa, lấy đâu ra mà thêm một
quý tử nữa!
Võ Sĩ Hoạch và phu nhân thầm sung sướng. Bởi vì họ rất
tin tưởng Viên Thiên Canh, chắc sau này nhất định sẽ sinh
được quý tử thôi.
Võ Sĩ Hoạch lại mời Viên Thiên Canh xem tướng cho
Nguyên Khánh và Nguyên Sảng.
Viên Thiên Canh nhìn hai người một lát rồi nói:
– Hai cậu này đều là những ông chủ giữ nhà, sau này sẽ
làm quan đến chức tam phẩm. Còn tuổi thọ thì bần đạo không
được biết.
Nguyên Khánh và Nguyên Sảng tuy không lấy gì làm tin cho
lắm, nhưng nghe nói là “người chủ giữ nhà, lại có hy vọng làm
10

chức quan tam phẩm”, thì bụng cũng mừng thầm. Cả hai cùng
nói:
– Tạ ơn Đạo trưởng Thần tướng! – Rồi cùng cúi mình vái
lạy.
Võ Sĩ Hoạch lại mời Viên Thiên Canh xem tướng cho
trưởng nữ Lan Nhi.
Viên Thiên Canh ngắm nghía kỹ hồi lâu, rồi nói:
– Tha thứ cho bần đạo nói thẳng nhé. Cô bé này là đại quý
thế nhưng sợ rằng sẽ bất lợi về đường chồng con đấy!
Lúc đó nhũ mẫu đã bế thứ nữ Chiếu Nhi đứng ở bên cạnh.
Trước kia Võ Sĩ Hoạch lấy Tương Lý thị, sinh ra Nguyên
Khánh và Nguyên Sảng, về sau Tương Lý thị vì mắc bệnh qua
đời, ông lấy Dương thị, có thai lần đầu sinh ra con gái đặt tên
là Lan Nhi, lần sau lại sinh ra con gái. Võ Sĩ Hoạch và Dương
thị chỉ mong muốn sinh ra con trai, vì vậy đã đặt tên cho bé
gái sau là Chiếu Nhi, nói dối với người ngoài là con trai, và
cho ăn mặc quần áo của con trai.
Võ Sĩ Hoạch mời Viên Thiên Canh xem tướng cho Chiếu
Nhi.
Viên Thiên Canh xem tướng đứa bé đang được ẵm trong
tay nhũ mẫu, một lát rồi nói:
– Cậu bé này thần sắc rất sảng khoái, không thể dễ biết
được, thử để đi mấy bước xem sao!
Võ Sĩ Hoạch lập tức bảo nhũ mẫu đặt Chiếu Nhi xuống đất.
11

Chiếu Nhi không khóc, không làm nũng, bước men theo
thành giường.
– Ngẩng đầu lên nào! – Viên Thiên Canh ôn tồn nói.
Chiếu Nhi rất ngoan, ngẩng ngay đầu lên.
Viên Thiên Canh xem kỹ một lát, mặt tái lại vì kinh ngạc,
xem kỹ một lần nữa, kinh hãi nói:
– Cậu bé này, mặt rồng cổ phượng, quý không để đâu cho
hết.
Nói xong, ông ta đứng lên đi quanh Chiếu Nhi nửa vòng,
gật đầu, chớp mắt liên tục, tặc lưỡi liên tục, kinh ngạc nói:
– Đáng tiếc là một cậu con trai, nếu là gái thì sau này chắc
chắn sẽ làm chủ thiên hạ đó!
Mỗi người trong phòng biểu lộ tình cảm khác nhau, suy
nghĩ cũng không giống nhau.
Nguyên Khánh, Nguyên Sảng cười thầm trong bụng, cái lão
đạo họ Viên này, ngay đến cả nam nữ cũng chẳng nhận ra, lại
còn dám tán ngọt xớt, nào là mắt rồng cổ phượng, nào là quý
không để đâu cho hết, rồi lại làm chủ thiên hạ, rõ thật nực
cười, nực cười quá đi mất! Nhưng cả hai không dám cười ra
thành tiếng.
Lan Nhi chỉ nghĩ đến câu nói mình sẽ bất lợi về đường
chồng con, không bụng dạ nào nghe kỹ lời nói của Viên Thiên
Canh nữa.
Mấy đứa a hoàn nghe lão gia với Viên đạo nhân trò chuyện
với nhau, và cũng được nghe lão gia và phu nhân khen Viên
12

đạo nhân từng xem tướng giỏi như thần, nay nghe những lời
Viên đạo nhân tán dương đến thế, cũng đâm ra bán tín bán
nghi.
Dương phu nhân nửa tin nửa không. Quý tướng của con
gái yêu, đương nhiên là rất tốt, thế nhưng con gái làm sao có
thể làm chủ thiên hạ được? Ngay đến cả Tể tướng cũng chẳng
làm nổi, địa vị cho dù cao nhất cũng chẳng qua làm được đến
Hoàng hậu nương nương là cùng. Ngay cả đến Hoàng hậu
nương nương cũng khó làm nổi nữa kia. Phu nhân biết rằng,
Hoàng thượng của các Triều đại tuyển chọn Hoàng hậu, phần
nhiều là con gái các gia đình danh môn vọng tộc. Phu nhân
tuy xuất thân từ tầng lớp đó, nhưng chồng lại là họ Võ mà họ
Võ thì chẳng danh tiếng gì, con gái ngay cả đến cơ hội được
chọn làm Hoàng hậu cũng còn khó có thay, nói gì đến chuyện
làm chủ thiên hạ nữa.
Võ Sĩ Hoạch thì ngược lại vô cùng sung sướng, vượt trên cả
mơ ước của mình, ông hoàn toàn tin phục Viên Đạo trưởng.
Bởi lẽ ông quen ba người Đỗ Yêm, Vương Khuê, Vi Đĩnh, đã
từng nghe họ khâm phục tướng pháp của Viên Thiên Canh
đến thế nào rồi. Mà cả ba người lại toàn là những hạng quân
tử nói năng mực thước, ba miệng khác nhau cùng đồng thanh
ca ngợi, lại lấy cả những điều chính họ gặp ra để chứng minh
nữa. Còn về việc tại sao con gái ông lại có thể làm chủ thiên
hạ thì ông không suy nghĩ, thế nhưng ông cũng không nói rõ
trước mặt Viên đạo sĩ rằng Chiếu Nhi là con gái. Ông chỉ sợ
làm bẽ mặt Viên Đạo trưởng, sợ rằng sẽ bị kẻ dưới chế giễu
13

ngay cả nam hay nữ, còn chẳng phân biệt được rõ, thế mà còn
dám lạm bàn tướng với thuật. Ngay lập tức ông sai người bày
rượu thịt để mời Viên Thiên Canh uống rượu tẩy trần và tiếp
phong.
Theo tục lệ cổ truyền, những nhà giàu có quyền quý, cha
con không cùng ăn một mâm. Hai cậu Nguyên Khánh, Nguyên
Sảng cùng xin phép cáo lui.
Trở về thư phòng của mình, Nguyên Sảng nói:
– Thật nực cười đến chết được! Cái Viên lão đạo kia dám
vác mặt đi xem tướng? Ngay cả đến Chiếu Nhi là con trai hay
con gái cũng không nhìn được ra, thế mà còn dám phán bừa
là mắt rồng cổ phượng, lại nói là có thể làm chủ thiên hạ nữa
kia đấy. Ngày mai sẽ bảo cho Duy Lương, Hoài Vận biết, để
được một mẻ cười cho sướng cái miệng.
– Không thể! – Nguyên Khánh nói vẻ mặt lạnh ngắt – Cái
chuyện nói Chiếu Nhi sau này sẽ làm chủ thiên hạ, chớ có để
truyền ra bên ngoài đấy nhé. Chúng ta chỉ có thể cười cợt kín
đáo cho vui thôi. Nếu tuyên truyền ra ngoài, có thể mắc vào
tội bất kính, chém đầu cả nhà như chơi đó.
– Duy Lương và Hoài Vận đâu phải là người ngoài, họ cũng
là người nhà họ Võ cả, nếu phải chém đầu cả nhà, cũng sẽ
không thiếu họ, ai đại gì nói ra ngoài được? – Nguyên Sảng
nói, vẻ không phục.
Nguyên Khánh vẫn nói với nét mặt lạnh lùng:

14

– Nguyên Sảng, chớ có trái lời. Mồm mép của Duy Lương
và Hoài Vận không có chốt khóa đâu đấy, còn nhớ sự việc khi
Chiếu Nhi được đầy tháng không?
Đấy là sự việc đã qua.
Ngày Chiếu Nhi đầy tháng, Võ Sĩ Hoạch bèn bày yến tiệc đãi
tân khách. Mục đích của ông có hai, một là mượn dịp làm lễ
đầy tháng, để kiếm một khoản lợi lớn. Ông là Đô đốc, là quan
võ tối cao của một châu. Các Trưởng sử, Tư mã, Lục sự, Chu
tào tham quân sự, Thị thừa, các văn sĩ lương y v.v… đều đem
lễ hậu đến biếu, không đợi phải ngỏ lời. Thứ sử châu và các
quan thuộc hạ như biệt giá, Trưởng sử, Tư mã, Lục sự chư tào
tham quân sự, Thị thừa, văn sĩ, lương y v.v… ai không có lễ
vật đến biếu, hơn nữa còn có quan lại các hạt, các huyện cùng
với các phú thượng đại cổ, thân sĩ, phú hộ, cộng thêm các
Trấn tướng trong các Trấn binh, Nhung chủ, Chiết xung, Tả
hữu quả nghị Đô úy, Binh tào kiệt tướng, Hiệu úy, Đội chính
v.v… Hai là, coi Chiếu Nhi là con trai, mời họ tới chúc mừng
được quý tử. Vì thế, lễ đầy tháng đã tổ chức vô cùng náo
nhiệt.
Lúc đó bọn Nguyên Khánh và Nguyên Sảng đã tỏ ra rất khó
chịu, lấy lý do là chiêu đãi họ hàng thân tộc, bèn kéo hai
người anh em họ là Duy Lương và Hoài Vận vào nấp trong thư
phòng ba hoa đủ thứ chuyện, nào là “con ranh kia không đáng
chúc mừng, càng không đáng để cho mọi người biết đến”, nào
là “con gái có gì đáng vẻ vang, lớn lên cuối cùng cũng chỉ là
của người ta”. Những câu nói bất kính đó, rốt cuộc vạch ra là:
15

“Dương phu nhân chỉ biết sinh con ranh, làm sao sinh được ra
thằng nhóc”, “chỉ sinh vịt giời, chứ làm sao sinh nổi ông
tướng” v.v…
Duy Lương và Hoài Vận cùng vào hùa theo.
Về sau, Duy Lương và Hoài Vận đã đem điều nghị luận ở
thư phòng lần ấy ra bàn tán linh tinh nhiều lần, truyền đến tai
Võ Sĩ Hoạch, ông ta bèn gọi Nguyên Khánh, Nguyên Sảng tới
mắng cho một trận.
Nguyên Khánh thấy Nguyên Sảng không bắt chuyện nữa,
lại bảo:
– Lời nói Chiếu Nhi sẽ làm chủ thiên hạ, Viên lão đạo là vui
miệng nói bừa, có thể cũng chẳng sao, nhưng chúng ta thì
không được phép nói ra ngoài. Viên lão đạo bốn bể là nhà, bỏ
đi là xong, hơn thế, ông ta có thể phủi quách lời mình nói.
Chúng ta thì không thể, chúng ta có gia đình, có cơ nghiệp,
hơn nữa cha chúng ta đang nhậm chức Đô đốc, việc này mà
để cho Triều đình biết, chúng ta chết cả nút mà không có chỗ
chôn đấy.
– Hừ! – Nguyên Sảng “hừ” một tiếng ở trong mũi, rồi nói –
Chúng ta cười vào mũi những lời nói của Viên lão đạo, nhưng
bà già có lẽ cũng đang sung sướng vì câu nói ấy lắm đấy nhé!
– Nguyên Khánh, Nguyên Sảng rất vô lễ với mẹ kế Dương thị
phu nhân, rất ít khi gọi Dương thị là mẹ, vì gia quy của nhà họ
Võ không có cái lệ sớm tối chực hầu cha mẹ. Sau lưng, chúng
chỉ gọi Dương thị là bà già.
16

– Bà ta cũng chẳng lấy gì làm sung sướng cả. – Nguyên
Khánh nói – Sao bà ta lại không biết một điều đơn giản, rằng
là từ cổ chí kim chưa hề có một người đàn bà nào làm Hoàng
đế cả, huống hồ lại xuất thân từ một gia đình như gia đình ta.
Giá như lời Viên lão đạo nói hai chúng ta có thể làm quan tam
phẩm thì còn có thể tạm tin được đi!
Nguyên Sảng lập tức tiếp lời:
– Đương nhiên là có thể tin. Chúng ta làm quan tam phẩm
thì có gì là khó. Quan to làm không được, chứ làm quan tam
phẩm ở châu quận ngoài thì nước mẹ gì.
Hai người còn đang trò chuyện, gia nhân đã tới mời đi ăn
cơm.
Anh em Nguyên Khánh bàn luận về Chiếu Nhi như thế nào
không cần biết, chỉ biết từ nhỏ, Chiếu Nhi đã có biểu hiện
khác hẳn với mọi người.
Lên ba tuổi, Chiếu Nhi đã cai sữa, nhưng vẫn do nhũ mẫu
chăm sóc. Ngoài ra Chiếu Nhi còn được bốn tiểu a hoàn cùng
chơi với. Bốn tiểu a hoàn đó tuổi chỉ mười hai mười ba, chúng
vốn là những đứa trẻ nhỏ nhưng vì nhà nghèo, nên phải tới
làm nô tì cho nhà quan. Trong số tiểu a hoàn chỉ có Tiểu Hồng
là xinh đẹp, Chiếu Nhi chỉ chọn Tiểu Hồng chơi với mình, còn
ba đứa kia rất vui vì được thanh nhàn. Tiểu Hồng thì lại quá
khốn khổ. Chiếu Nhi lên ba, nhưng vẫn chưa một lần được ra
khỏi cửa phủ, thế nhưng lại suy nghĩ hết sức kỳ quặc, chỉ
muốn cưỡi được ngựa, liền bắt Tiểu Hồng phục xuống, hai tay
chống dưới đất, Chiếu Nhi cưỡi lên trên người Tiểu Hồng,
17

nhong nhong bắt Tiểu Hồng bò đi. Tiểu Hồng rớt nước mắt
đành phải làm theo sự sai bảo của Chiếu Nhi. Chiếu Nhi lấy
làm khoái vì việc làm đó, mỗi ngày đều bắt Tiểu Hồng làm
ngựa đến mấy lần. Nhũ mẫu nhìn thấy thế không cầm lòng
được, rất thương Tiểu Hồng liền bắt ba tiểu a hoàn kia làm
ngựa thay Tiểu Hồng, nhưng Chiếu Nhi không chịu. Mặc dù
nhũ mẫu đã nói hết lời lẽ, Chiếu Nhi vẫn không chịu, chỉ một
mực bắt Tiểu Hồng làm ngựa mà thôi.
Một hôm, Chiếu Nhi lại cưỡi lên người Tiểu Hồng, mặt mày
rạng rỡ cười như nắc nẻ, còn Tiểu Hồng thì vừa bò vừa khóc.
Lúc đó vắng mặt nhũ mẫu và ba tiểu a hoàn kia, Tiểu Hồng tức
quá, bèn vòng một cánh tay trở lại véo trộm lên trên mông
Chiếu Nhi một cái. Tiểu Hồng không véo mạnh. Chiếu Nhi
khóc váng lên. Nhũ mẫu nghe tiếng khóc chạy đến. Chiếu Nhi
vừa lăn lộn trên mặt đất vừa khóc, nhũ mẫu hỏi cũng không
trả lời, còn Tiểu Hồng thì sợ hãi quá, sắc mặt tái nhợt, nước
mắt giàn giụa đứng bên cạnh, môi run lập bập, lặng im thin
thít.
Nhũ mẫu đành phải bế Chiếu Nhi tới gặp Dương phu nhân.
Dương phu nhân nhìn thấy Chiếu Nhi lấm đầy bụi đất, lập
tức sa sầm nét mặt, quở trách nhũ mẫu:
– Các ngươi trông trẻ? Tại sao lại để cho Chiếu Nhi lấm bụi
đất thế này?
Nhũ mẫu đang định giải thích, nhưng Chiếu Nhi đã nói rõ
ràng, rành mạch:
18

– Mẹ ơi, con bắt Tiểu Hồng làm ngựa cho con cưỡi, Tiểu
Hồng lại ném con xuống đất, làm cho con ngã rất đau, nên
con khóc.
Dương phu nhân nghe xong, giận dữ quát:
– Tiểu Hồng, con nô tỳ to gan, lại dám ném tiểu thư xuống
đất, để cho tiểu thư bị ngã. Mày có mấy mạng sống mà đền
được đây? Lại không mau mau quỳ xuống chịu phạt hả?
Tiểu Hồng nước mắt nước mũi trào ra, quỳ ở trước mặt
Dương phu nhân, không dám phân trần, không kêu ca một
lời.
Nhũ mẫu biết Tiểu Hồng không dám làm bậy, mà nếu Tiểu
Hồng không cẩn thận làm cho Chiếu Nhi lộn xuống dưới đất
cũng không thể ngã mạnh, ngã đau được. Nhũ mẫu vội vàng
nói:
– Thưa phu nhân, xin để cho con tới xem xét kỹ thân thể
nhị tiểu thư, xem thử bị ngã đau ở chỗ nào, hoặc bị tím hoặc
bị sưng, xem thử có phải mời ông lang tới buộc thuốc hay
không? – Nói xong nhũ mẫu bèn vạch áo của Chiếu Nhi để
xem xét, ý của nhũ mẫu là nếu không bị thương thì sẽ dễ
dàng xin phu nhân tha phạt cho Tiểu Hồng.
Nhưng Chiếu Nhi không để cho nhũ mẫu cởi khăn áo ra.
Dương phu nhân không biết rõ đầu đuôi, chỉ vì sợ Tiểu Hồng
làm ngã đau con gái, nên đã đích thân tự tay cởi áo của con
gái ra.

19

Toàn thân trên dưới của Chiếu Nhi không đỏ, không tím,
không sưng, không có một chút thương tích nào.
Nhũ mẫu vội nói:
– Thưa phu nhân, may mà tiểu thư không bị ngã đau, xin
hãy tha cho Tiểu Hồng lần này, chỉ trách nó không cẩn thận,
hơn nữa nó còn quá nhỏ, có lẽ còn chưa hiểu được làm ngựa
thì phải bò như thế nào.
– Không được! – Dương phu nhân bực tức nói – Bé thế mà
lại dám vứt Chiếu Nhi xuống đất, lần này không trừng trị, lần
sau nó dám làm cho Chiếu Nhi ngã chết đó, hãy mau làm theo
gia pháp, đánh hai mươi roi.
Nhũ mẫu nghe nói đánh Tiểu Hồng hai mươi roi, lập tức
quỳ xuống đất cầu xin:
– Thưa phu nhân, Tiểu Hồng quá nhỏ, xin hãy nể mặt tuổi
tác của con, mà giảm bớt cho nó một chút! – Nhũ mẫu biết
rằng xin miễn phạt là không thể được, cho nên đã xin giảm.
Ba đứa tiểu a hoàn cũng lập tức quỳ xuống trước mặt
Dương phu nhân, cúi đầu xin chịu thay cho Tiểu Hồng.
Dương phu nhân biết rõ Chiếu Nhi lớn lên là do bú sữa của
nhũ mẫu, nên đành phải ban cho nhũ mẫu một chút tình cảm,
nói:
– Các ngươi đứng dậy đi! Nể mặt nhũ mẫu, chỉ đánh mười
roi thôi!
Dương phu nhân nhìn thấy quần áo của Tiểu Hồng rách
hết, có máu rỉ ra, lập tức quát:
20

– Hãy cút về đi, lần sau tái phạm, nhất định sẽ phạt nặng! –
Lại quay mặt sang nhũ mẫu nói – Cho nó nghỉ ba ngày.
Nhũ mẫu thấy cơ hội, lập tức bẩm nói:
– Thưa phu nhân, bốn đứa bọn Tiểu Hồng còn quá nhỏ,
khó làm cho tiểu thư vừa lòng, có nên chọn bốn đứa khác, lớn
tuổi hơn một chút để chơi với tiểu thư hay không? Như vậy thì
có thể làm cho tiểu thư vui vẻ. Bởi vì những đứa lớn tuổi khéo
léo hơn, có thể nghĩ ra nhiều trò hay để cho tiểu thư vui vẻ
hơn.
Dương phu nhân nghỉ ngợi một lát, nói:
– Ngươi nói cũng đúng, thôi hãy đi nói với nữ quản gia,
hãy chọn lấy bốn đứa a hoàn khác, tuổi khoảng mười bảy
mười tám, dẫn tiểu thư đi chơi đùa, vẫn do ngươi cai quản
đấy nhé.
– Vâng ạ, thưa phu nhân, con sẽ làm như vậy! – Nhũ mẫu
và ba đứa a hoàn dắt Tiểu Hồng đi.
Thế là lại thay đổi bốn đứa a hoàn lớn để cùng chơi đùa với
Chiếu Nhi. Thực ra vận mệnh của chúng cũng chẳng hơn gì
Tiểu Hồng. Có điều nhũ mẫu phát hiện ra một quy luật nhỏ,
có lẽ đó là đặc điểm của Chiếu Nhi. Chiếu Nhi chỉ chọn những
a hoàn xinh đẹp thanh tú để chơi, còn những a hoàn tương
đối xấu xí một chút, hơi hơi đần độn một chút, thì ngay cả
nhìn Chiếu Nhi cũng không thèm.
Trong số bốn a hoàn mới này, có một đứa tên là Diệp Hoa,
rất xinh đẹp và thanh tú. Tiếc thay nó lại là một a hoàn, nếu
21

được sinh ra trong một gia đình phú quý, nhất định nó sẽ là
một tiểu thư đáng được tôn kính.
Trong phủ Đô đốc có một vườn hoa, trong vườn có đình
đài, hoa cỏ, cây cối, còn có một con suối nhỏ dẫn nước vào,
trên suối có cầu, dưới nước có tròng sen.
Chiếu Nhi rất thích chơi ở trong vườn hoa. Tại đấy, Chiếu
Nhi sai các a hoàn đi bắt chuồn chuồn, bươm bướm, và chỉ
chuyên đòi một mình Diệp Nhi đi bắt. Hễ ba đứa a hoàn kia
bắt về, chẳng những Chiếu Nhi không chơi, mà còn bảo chúng
thả cho bay đi, rồi lại bắt Diệp Nhi phải bắt đem về.
Cách chơi bươm bướm, cào cào của Chiếu Nhi cũng chẳng
khác gì cách chơi của những đứa trẻ nói chung, bắt a hoàn
dùng một sợi chỉ buộc chặt vào bươm bướm, chuồn chuồn,
chỉ buộc chặt qua lưng và bụng, một đầu sợi tơ cầm chắc
trong tay, rồi để cho bươm bướm chuồn chuồn bay đi bay lại.
Điều khác nhau là, những đứa trẻ nói chung sau khi chơi xong
thì thả cho chúng bay; Chiếu Nhi thì không như vậy, vô luận là
những con bươm bướm xinh đẹp, hoặc những con chuồn
chuồn lộng lẫy như thế nào, sau khi chơi xong, đều giết chết
từng sinh mệnh nhỏ một, không tha một con nào. Hơn thế
phương pháp và thủ đoạn đem giết chúng cũng không giống
như một đứa trẻ bình thường. Trước hết xé tan từng chiếc
cánh, sau đó kéo đứt lưng bụng, Cuối cùng cấu cho đứt đầu,
mặc dù đôi tay vì thế bẩn hết, Chiếu Nhi cũng chẳng hề để ý.
Diệp Nhi chuyên làm công việc đuổi bắt, vì vậy mỗi ngày
đều mệt và thở dốc, mồ hôi chảy đầm đìa. Còn ba đứa a hoàn
22

kia, chỉ cho phép dùng những sợi tơ buộc chặt bươm bướm,
chuồn chuồn lại, chứ không cho phép chúng đuổi bắt. Kể
cũng lạ, trong vườn hoa cũng có một số chim sơn tước bay
lượn, kêu hót, thế nhưng Chiếu Nhi không sai Diệp Nhi bắt, có
lẽ nó cũng hiểu rằng, sơn tước không phải là thứ chim mà
Diệp Nhi có thể đuổi bắt được.
Nhũ mẫu đã nhìn thấy dụng ý của Chiếu Nhi. Chiếu Nhi
thực ra không yêu cái đẹp, tựa hồ như chán ghét cái đẹp. Tiểu
Hồng, Diệp Nhi đều là những cô gái đẹp, thế mà Chiếu Nhi chỉ
thích dày vò chúng, bươm bướm, chuồn chuồn đều là những
thứ đẹp, thế mà Chiếu Nhi đã xé tan thân chúng ra thành từng
mảnh nhỏ.
Những bé gái nói chung đều thích lấy những bông hoa đẹp
đội lên đầu, hoặc cài lên áo. Chiếu Nhi thì không, đem hoa tới,
hết đặt ở dưới mũi ngửi ngửi hít hít một lát, lại đưa lên trước
mặt ngắm nghía một lúc, rồi lập tức đặt hoa xuống bên cạnh,
trước hết cầm lên một bông rồi xé nát từng cánh hoa một.
Chiếu Nhi làm việc đó rất tỉ mỉ, mỗi lần chỉ xé nát một cánh.
Điều đó còn chưa đáng kể. Những bông hoa mà Chiếu Nhi xé
ra cũng không để cho nó lưu lại hoàn chỉnh, mà lại đem cánh
hoa đó xé nát vụn thành từng mảnh nhỏ.
Thoạt đầu, khi Viên lão đạo xem tướng cho Chiếu Nhi, nhũ
mẫu đã nghe rõ từng lời của Viên lão đạo. Nhũ mẫu thầm
nghĩ, có lẽ nào Chiếu Nhi bướn
 
Gửi ý kiến