Tin tức thư viện

Chức năng Dừng xem quảng cáo trên violet.vn

12087057 Kính chào các thầy, cô! Hiện tại, kinh phí duy trì hệ thống dựa chủ yếu vào việc đặt quảng cáo trên hệ thống. Tuy nhiên, đôi khi có gây một số trở ngại đối với thầy, cô khi truy cập. Vì vậy, để thuận tiện trong việc sử dụng thư viện hệ thống đã cung cấp chức năng...
Xem tiếp

Hỗ trợ kĩ thuật

  • (024) 62 930 536
  • 091 912 4899
  • hotro@violet.vn

Liên hệ quảng cáo

  • (024) 66 745 632
  • 096 181 2005
  • contact@bachkim.vn

THUYỀN TRƯỞNG TUỔI 15

Wait
  • Begin_button
  • Prev_button
  • Play_button
  • Stop_button
  • Next_button
  • End_button
  • 0 / 0
  • Loading_status
Nhấn vào đây để tải về
Báo tài liệu có sai sót
Nhắn tin cho tác giả
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn: thuviensach.vn
Người gửi: Nguyễn Thị Minh Châu
Ngày gửi: 16h:34' 05-01-2024
Dung lượng: 692.0 KB
Số lượt tải: 0
Số lượt thích: 0 người
https://thuviensach.vn

Mục lục
Phần Thứ Nhất - Chương 1: Thuyền Hải Âu
Chương 2: Đíchsơn
Chương 3: Thân Tàu Bị Đắm
Chương 4: Những Người Sống Sót
Chương 5: S.V.
Chương 6: Nhìn Thấy Cá Voi
Chương 7: Sửa Soạn
Chương 8: Cá Voi
Chương 9: Thuyền Trưởng Đíchsơn
Chương 10: Bốn Ngày Sau
Chương 11: Bão
Chương 12: Nhìn Phía Chân Trời
Chương 13: Đất! Đất Liền!
Chương 14: Những Điều Phải Làm
Chương 15: Người Lạ Mặt
Chương 16: Lên Đường
Chương 17: Một Danh Từ Ghê Gớm
Phần Thứ 2 - Chương 1: Ali Và Nego
Chương 2: Tìm Lối Ra
Chương 3: Bài Học Về Giống Mối
Chương 4: Mưa Ngập Tổ Trú
Chương 5: Trại Tạm Trú Trên Sông Quangđa
Chương 6: Từ Những Trang Nhật Ký Của Đíchsơn
Chương 7: Chợ Cadôngđê
Chương 8: Ngày Họp Chợ
Chương 9: Tiệc Rượu Mừng Vua
Chương 10: Đám Tang Vua
Chương 11: Trại Giam Biệt Trang
Chương 12: Tin Tức Về Bác Sĩ Livinhxtơn

https://thuviensach.vn

Chương 13: Rượt Theo Một Con Sâu
Chương 14: Một Thầy Pháp Cao Tay
Chương 15: Trôi Theo Dòng Nước
Chương 16: Những Chuyện Bất Ngờ
Chương 17: S.V.
Chương 18: Kết Thúc

https://thuviensach.vn

THUYỀN TRƯỞNG TUỔI 15
Jules Verne
www.dtv-ebook.com
Phần Thứ Nhất - Chương 1: Thuyền Hải Âu
Ngày hai tháng hai, thuyền Hải Âu đang ở vào nam vĩ tuyến 43037, và
tây kinh tuyến 165019 trên Thái Bình Dương.
Thuyền này thuộc hãng Uynxton có trụ sở tại San Francisco chuyên
dùng để đánh cá trên biển Nam cực, trọng tải bốn trăm tấn. Uynxton giao
quyền chỉ huy tàu cho Huvơ từ mấy năm nay. Hải âu là một trong những
thuyền nhỏ nhất, nhưng cũng là một con thuyền ưu việt nhất của đoàn
thuyền đánh cá Uynxton. Theo mùa cá, nó đã từng vượt eo biển Berinh đến
tận các biển bắc cực và qua mũi biển Hon đến tận Nam băng dương. Nó
chạy rất tuyệt vời.
Thuyền có năm thủy thủ và một chú bé học nghề làm việc dưới quyền
thuyền trưởng Huvơ. Để đánh cá voi thì số thủy thủ này rõ ràng là không
đủ, nhưng noi gương tiết kiệm của các chủ thuyền khác, ông Uynxton chỉ
dùng đủ số người tối thiểu để theo thuyền thôi. Còn khi đến New Zealand,
thuyền trưởng sẽ tùy ý thuê thêm người đánh cá vì ở đây có nhiều ngư phủ
lành nghề.
Thuyền Hải âu vừa kết thúc chuyến đánh cá voi ở vùng biển giáo Nam
Cực. Năm nay thuyền thu hoạch cá voi rất ít vì gần đâ người ta đua nhau
săn bắt chúng nên giống cá này hiếm dần đi. Mùa cá năm nay thật bất lợi
cho thuyền Hải Âu. Đầu tháng giêng, nghĩa là vào giữa mùa hè miền nam
cực, đang giữa mùa cá, mà thuyền trưởng đành phải cho thuyền quay về.
hải Âu quay mũi về hướng Tây bắc, đi New Zealand để trả người đánh cá
thuê về hải cảng Úc.

https://thuviensach.vn

Vì thuyền còn nhẹ, ít ra cũng còn cần thêm hai trăm thùng dầu cá voi
nữa mới đủ trọng tải, nên thủy thủ yêu cầu Thuyền trưởng thuê thêm một
số người đánh cá mới để quay trở lại đánh cá tiếp. Nhưng không tài nào tìm
nổi nhân công vì họ đã đi làm thuê ở các hãng đánh cá khác rồi. Huvo
quyết định trở về San Francisco. Đúng vào lúc đó, một nhóm khách xin đi
nhờ mà ông không sao từ chối được. Đó là bà Huynxton, vợ ông chủ hãng
của hải Âu, cùn gđứa con trai năm tuổi tên là Giac và ông anh họ Bindac
hiện đang tạm trú ở úc. Mới đây, nhân việc doanh thương, ông Uynxton
cho cả vợ con và ông anh họ cùng đi New Zealand chơi. Gần đến ngày về
thì Giac bị ốm, trong lúc ông Uynxton có việc khẩn cấp phải rời Úc nên
đành để vợ con và người anh họ ở lại đợi ông. Bà tháng trôi qua, ông vẫn
bận việc chưa quay lại mà Giac đã khỏe. Thấy thuyền của hãng nhà cập
bến, bà Uynxton muốn về nhà trước chồng.
Bà Uynxton khoảng ba mươi tuổi, là một phụ nữ can đảm, quen đi
biển và không sợ sóng gió. Hơn nữa, chiếc Hải Âu này vốn có tiếng là con
thuyền tốt nhất trong các thuyền cá Hoa Kỳ nên bà thấy không phải e ngại
gì.
Còn Bindac là một người tử tế, thật thà, trạc năm mươi tuổi. Vì lớn
tuổi nên ông không đi đâu một mình. Bindac cao lều khều, mặt xương xẩu,
đầu to và hói. Cứ nhìn bề ngoài, người ta cũng đoán biết ngay ông là một
nhà thông thái đeo kính gọng vàng, tốt bụng. Những người như ông suốt
đời sẽ là những chàng trai ngộc nghệch để rồi chết già như những cụ trăm
tuổi và dù cho đến mãn đời vẫn còn ngây thơ như trẻ nít. Mọi người đêu
thương ông vì ông rất đôn hậu. bà Uynston cũng chìu ông như chìu một
đứa trẻ lớn để làm bạn với con bà. Tuy nhiên ông Bindac không phải là một
kẻ vô công rỗi nghề. Điều say mê nhất của ông là sinh học. Nói đến sinh
học, người ta nghĩ ngay đến một môn học bao la, nhưn gông Bindac chỉ là
một nhà côn trùng học bình thường mà thôi.

https://thuviensach.vn

Vì say mê khảo cứu cưu trồng nên ông đã theo ông bà Uynxton đi
New Zealand. Ở đây, bộ sưu tập của ông đã được tăng thêm một số tiêu bản
hiếm. Ai cũng biết ông đang nóng lòng muốn về ngay để xếp các vật báu
đó vào tủ sưu tập ở San Francisco. Vì thế, ông rất mừng khi thấy bà Ynxton
ngỏ ý và tất nhiên ông sẽ đượv về theo.
Hải Âu còn nghĩ thêm ở bến ba ngày. Bà uynxton vội vã sửa soạn
hành lý đê kịp ngày nhổ neo. Ngày 22 tháng giêng, bà xuống thuyền Hải
Âu cùng với con trai, ông Bindac và u già Nang – một phụ nữ da đen. Ông
Bindac xách kè kè bên mình một chiếc hộp bằng sắt tây đựng tất cả các
mẫu vật mà ông sưu tầm được.
Trong lúc thủy thủ sửa soạn cho thuyền rời bến, bà Uyxton cùng người
nhà ngồi trên boong thuyền. thuyền trưởng Huvo đến chỗ bà ngồi và nói.
- Thưa bà, như bà đã rõ, bà muốn đi thuyền này, do đó trách nhiệm
thuộc về bà.
Bà Uynston hỏi lại:
- Sao ông lại nói thế, ông Huvo?
- Vì tôi không nhận được một mệnh lệnh nào của ông nhà về viêc này.
Ngoài ra thuyền này không bảo đảm một chuyến đi êm đẹp xứng đáng với
bà, như một chiếc tàu dành riêng cho hành khách.
- Thưa ông, ông có tin rằng nếu nhà tôi ở đây, ông ấy sẽ do dự và
không muốn đi thuyền này cùng với vợ con không?
- Thưa bà, không. Ông nhà sẽ không do dự gì. Nhưng vừa rồi tôi nói
như thế để khỏi chịu trách nhiệm về việc bà đi và cũng để nhắc bà là thuyền
này không đủ tiện nghi.

https://thuviensach.vn

- Nếu chỉ là vấn đề tiện nghi thì ông khỏi lo. Tôi không như những
hành khách khó tính hay kêu ca về phòng ở và đòi có những tiện nghi đầy
đủ.
Nói xong bà nhìn Giac một lúc, kéo lại gần rồi nói với ông Huvo:
- Thưa ông, ông cho khởi hành đi.
Thuyền trưởng liền ra lệnh nhổ neo. Cánh buồm xoay, con thuyền rời
bến. Đi được ba ngày, Hải Âu bị ngược gió phải tránh về bên trái để tiến
dần.
Vì thế, đến ngày hai tháng hai, thuyền trưởng nhận thấy Hải âu hiện ở
trên cao hơn một vĩ tuyến, và ở vào một vị trí như người ta muốn vòng qua
mũi biển Hon.

https://thuviensach.vn

THUYỀN TRƯỞNG TUỔI 15
Jules Verne
www.dtv-ebook.com
Chương 2: Đíchsơn
Mặc dầu thuyền bị chậm nhưng trời im biển lặng, con thuyền vượt
biển bình thường.
Bà Uynxton rất được trọng đãi. Ông Huvo nhường cho bà căn phòng
thuyền trưởng ở cuối thuyền, tuy hẹp nhưng rất sạch sẽ. bà ở đây với Giac
và u già Năng. Ông Huvo cũng sắp đặt cho ông bindac ở một phòng nhỏ
bên cạnh. Còn ông Huvo dọn đến căn phòng dành cho thuyền phó vẫn bỏ
không. Đến bữa thì ông Huvo và ong Bindac dùng cơm cùng bà Uynxton
tại phòng.
Thủy thủ trong thuyền đều là những người tốt và khỏe mạnh. Họ quen
nhau từ lâu vì cùng ở vùng duyên hải, cùng là đồng nghiệp nên họ ăn ở với
nhau rất là thuận hòa.
Trong thuyền còn có một người Bồ Đào Nha làm đầu bếp, tên là
Nego, nói tiếng Anh rất thạo. nego là một người lầm lì, ít nói, nhưng nấu ăn
rất khá, ít khi người ta trông thấy hắn vì ban ngày hắn ở lì trong bếp. Đêm
đến, khi lò lửa đã tàn, hắn mới rời bếp để về buồng ngủ đặt ở góc trong
cùng khu thủy thủ.
Như trên đã nói, toàn thủy thủ của thuyền Hải âu gồm có năm người
và một chú bé học nghề. Chú mười lăm tuổi. Người ta không biết cha mẹ
chú là ai vì chú bị bỏ rơi ngay từ lúc mới lọt lòng và được một nhà từ thiện
đem về nuôi. Tên chú la Đíchsơn.
Đíchsơn rất mạnh khỏe, gương mặt thông minh và quả cảm, đó không
chỉ là khuôn mặt của một người “có gan” mà còn là khuôn mặt của một kẻ

https://thuviensach.vn

“dám làm”.
Lên tám, Đíchsơn được theo thuyền đi Nam Cực. Em quen với nghề đi
biển từ đó. Dần dần, em được các sĩ quan dạy chữ và nghề đi biển.
Về sau Đíchsơn làm thủy thù cho một thương thuyền. Tình cờ em
được thuyền trưởng Huvo chú ý đến. Ông giới thiệu em với ông Uynxton,
chủ hãng. Thấy em khôi ngô lại mồ côi, ông Uynxton thương và đem em về
nuôi.
Được tin bà Uynxton sắp về bằng thuyền hải âu, Đíchsơn sung sướng
vô cùng. Đã mấy năm trời, bà là người mẹ hiền của em và Đíchsơn coi
Giắc như một đứa em nhỏ.
Gió đông dai dẳng mãi, thuyền trưởng Huvo không lúc nào được rảnh
tay. Ông không làm sao điều khiển cho thuyền chạy được theo một đường
chính xác. Bà Uynxton về nhà bị chẫm trễ khiến ông luôn luôn lo ngại, mặc
dù ông không có trách nhiệm gì về việc này.
Cuộc hành trình vẫn tiếp diễn, đều đều, tẻ ngắt. Bỗng một chuyện xảy
đến vào ngày hai tháng hai trên kinh tuyến và vĩ tuyến này. Khoảng chín
giờ sáng hôm đó, trời quang mây tạnh, Đíchsơn và Giắc đứng chơi với
nhau trên bao lơn cạnh cột buồm, ở đây các em có thể nhìn khắp con
thuyền hải Âu và trông thấy cả một vùng biển rộng, xa tit tắp.
Thuyền Hải âu vẫn quay bên trái và chạy ngược gió rất nhịp nhàng,
Đíchsơn cắt nghĩa cho Giắc biết thuyền đã được bỏ vật nặng vào đáy
khoang cho khỏi tròng trành nên giữ được thăng bằng, dù sóng cồn có đánh
mạnh vào mạn bên phải cũng không lật được. Chợt Giắc ngắt chuyện và
nói ta:
- Có cái gì ở đằng kia hay sao ấy?
- Em nhìn thấy vậy gì chăng? – Đíchsơn quay hỏi Giắc.

https://thuviensach.vn

Giắc chỉ một điểm trên biển và nói:
- Vâng, chỗ kia!...
Đíchsơn chú ý nhìn đểm đó rồi kêu to:
- Một xác thuyền.

https://thuviensach.vn

THUYỀN TRƯỞNG TUỔI 15
Jules Verne
www.dtv-ebook.com
Chương 3: Thân Tàu Bị Đắm
Nghe tiếng Đíchsơn kêu, tất cả thủy thủ đểu đổ xô lên boong, duy có
Nego vẫn ở yên trong bếp. Mọi người chăm chú nhìn một vật nổi ở xa, lờ
mờ giữa lớp sóng bạc, cách thuyền Hải Âu chừng ba dặm.
- Không biết đó là vật gì? – Một thủy thủ nói.
- Có lẽ là một cái bè nát – người thứ hai nói.
- Trên bè liệu còn có người nào sống sót không? – bà Uynxton hỏi.
- Ta phải đến gần mới biết được. Nhưng có lẽ đó không phải là một cái
bè mà là một vỏ tàu bị nghiêng – ông Huvo đáp, rồi ra lệnh lái thuyền về
phía đó.
Mườ lăm phút sau, con thuyền chỉ còn cách thân tàu đắm chưa đầy
nửa dặm. thân bên phải của chiếc tàu có một lỗ hỏng lớn. Đíchsơn nói:
- Chắc chiếc tàu này bị đâm rồi.
- Đúng thế - ông Huvo xác nhận.
- Cầu cho những người trong tàu bị nạn đều được cứu thoát – bà
Uynxton nói.
- Thưa bà, tôi cũng mong họ kịp dùng những thuyền phao để thoát
thân nếu tàu gây tai nạn bỏ chạy. Đôi khi cũng xảy ra những sự việc như
thế, thật là đáng trách – ông Huvo đáp.

https://thuviensach.vn

- Thật thế ư? Thế thì vô nhận đạo quá!
- Thưa bà đúng thế. Chúng tôi đã được biết nhiều trường hợp như vậy.
Còn thủy thủ của tàu này có lẽ đã thoát được hết vì tôi không thấy còn
chiếc thuyền phao nào cả.
- Có thể còn những người chạy không kịp chăng?
- Chắc là không còn, vì nếu còn thì khi trông thấy chúng ta đến gần,
họ phải ra hiệu chứ?
Lúc đó Hải Âu chỉ còn cách chỗ tàu đắm độ vài trăm mét thôi.
Bỗng Đíchsơn ra hiệu cho mọi người im lặng và nói:
- Nghe này! Nghe này!
Mọi người đều lắng tay.
- Hình như có tiếng chó sủa.
Đúng vậy, có tiếng chó sủa trên tàu.
- Dù chỉ là một con chó, chúng ta cũng nên đến cứu – bà Uynxton nói.
Tiếng chó mỗi lúc một rõ dần. Khi Hải Âu còn cách chiếc tàu đắm
khoảng một trăm thước, thì thấy một con chó cao lớn hiện ra ở bao lơn tàu
và sủa thảm thiết. Ông Huvo ra lệnh cho thuyền đứng lại và thả một cano
nhỏ xuống biển. Rồi ông và Đíchsơn cùng hai thủy thủ nữa xuống cano.
Con chó vẫn kêu, có lúc nó bám vào bao lơn, có lúc bỏ ra và quay về phía
sau. Nó không còn sủa để báo cho những người đến nữa. Có lẽ, nó sửa để
báo cho những người sống sót bên trong tàu chăng? Chiếc cano đã đi đến
cạnh vỏ tàu chìm. Còn chó cứ lồng lên, nhìn vào thuyền Hải Âu và sủa dữ
dội như tức giận cái gì. Mọi người quay lại thì thấy Nego vừa ở bếp đi ra
phía mũi thuyền. Con chó biết Nego và nhận ra hắn chăng? Chẳng có lẽ

https://thuviensach.vn

thế? Sau khi nhìn con chó, Nego không tỏ vẻ gì ngạc nhiên, hắn hơi chau
mày một chút rồi trở vào.
Trong khi đó cano đi vòng phía sau tàu và nhìn thấy cái biển nhỏ
mang tên “Andát”.
Đằng trước tàu có một lỗ thủng lớn do tàu khác đâm vào, lỗ này cao
hơn mặt nước chùng một thước rưỡi, nên chiếc tàu không bị chìm hẳn. Trên
sàn tàu không có một người nào cả. Con chó cứ chui vào cửa cầu thang rồi
chui ra, miệng không ngớt kêu rên.
Đíchsơn nhận xét:
- Không phải chỉ có một mình con chó ở trong tàu!
- Đúng thế!
Rồi thuyền trưởng cho cano lần theo sườn trái của tàu bị chìm và nói;
- Nếu còn ai sống sót sau khi tàu bị nạn thì chắc họ cũng chết rồi vì
kho lương thực đã bị ngập nước. Có lẽ chúng ta chỉ còn nhìn thấy xác của
họ mà thôi.
Đíchsơn đáp:
- Không. Có lẽ con chó còn muốn mách với ta điều gì. Chắc trong tàu
còn vài mạng sống nữa.
Vừa lúc đó, con chó nhảy luôn xuống biển và bơi đến cano. Trông nó
có vẻ kiệt sức lắm rồi. Người ta vớt nó lên. Cano lùi ra vài sải, tìm chỗ
thuận tiện để áp vào tàu Andát. Con chó tưởng người ta rời hẳn tàu này, nó
liền lấy răng cắn áo Đíchsơn như muốn kéo lại và sủa thê thảm hơn trước.
Ai nấy đều hiểu nó muốn gì. Cano liền lái vào chỗ cọc neo của sườn bên
trái. Đến nơi, hai thủy thủ cột cano vào tàu. Thuyền trưởng Huvo và

https://thuviensach.vn

Đíchsơn bước lên sàn tàu và đến chỗ cửa cầu thang, con chó theo sau. Hai
người lần xuống hầm tàu.
Thuyền trưởng nói:
- Dưới này không có ai cả.
Con chó ở trên sàn tàu cửa sủa hoài như để gọi hai người lên. Cả hai
lại quay lên trên sàn tàu. Còn chó chạy lại và đưa hai người đến cái lều cuối
sàn. Nhờ ánh sáng lọt qua những bức phên thưa, ông Huvo và Đíchsơn
trông thấy năm người, giống như năm xac chết trên sàn. Ông Huvo nhìn kỹ
thì nhận ra những nạn nhân đó là người da đen. Đíchsơn đến sờ từng người
rồi nói:
- Họ còn thở.
Ông Huvo ra lệnh:
- Mang họ sang thuyền của ta.
Hai thủy thủ liền khiêng họ ra khỏi lều và khó khăn lắm mới đưa được
họ xuống cano, trong lúc họ vẫn mê man. Cano quay về thuyền. Năm nạn
nhân đều được đưa lên thuyền để cấp cứu. Con chó không rời họ. Thấy
những người đó lịm đi, bà Uynxton tưởng họ chết rồi nên rất thương cảm.
- Họ chưa chết đâu. Chúng tôi sẽ cứu họ - ông Huvo nói, xong ông gọi
– Nego!
Nghe thấy hai tiếng Nego, con chó lại lồng lên, kêu dữ dội. Không
thấy Nego đến, ông Huvo lại gọi lần nữa:
- Nego!
Con chó lại nhe răng gầm gừ. Khi Nego vừa thò mặt lên sàn thuyền,
còn chó liền chạy bổ đến, chực nhảy lên cắn họng Nego. May nhờ có cái

https://thuviensach.vn

gắp than bằng sắt cầm ở tay, hắn mới đẩy lui được con chó. Thuyền trưởng
thấy thế liền hỏi Nego:
- Anh có biết con chó này không?
- Tôi! Tôi chưa từng thấy nó bao giờ?
- thực là một chuyện lạ - Đíchsơn lẩm bẩm.

https://thuviensach.vn

THUYỀN TRƯỞNG TUỔI 15
Jules Verne
www.dtv-ebook.com
Chương 4: Những Người Sống Sót
Người nhiều tuổi nhất trong số những người da đen bị nạn là một ông
già trạc sáu mươi tuổi. Ông là người hồi tỉnh trước tiên. Ông nói và trả lời
bằng tiếng Anh. Thuyền trưởng Huvo hỏi:
- Tàu của ông bị đâm phải không?
- Vâng. Tàu Chúng tôi bị đâm đã mười hôm nay trong một đêm trời
tối như mực. Lúc đó, chúng tôi đang ngủ… - ông già đáp.
- Mọi người trong tàu ra sao?
- Thưa thuyên trưởng, khi chúng tôi lên được sàn tàu thì chẳng còn
một ai cả.
- Toán thủy thủ chắc đã kịp thời nhảy sang tàu gây tai nạn rồi chăng?
- Có lẽ thế. Và tôi cũng mong họ được như vậy.
- Sau khi đâm tàu Anđát rồi tàu đó không trở lại cứu bọn ông à?
- Không ạ.
- Hay là chính tàu đó cũng bị đắm luôn?
- Nó không bị đắm, vì chúng tôi nhìn thấy nó chạy trốn trong đêm tối
– ông già lắc đầu đáp.
- Tàu Anđát từ đâu qua đây?

https://thuviensach.vn

- Từ Melbourne.
- Các ông không phải là nô lệ chứ?
Ông già ngửng cao đầu lên, trả lời dõng dạc:
- Thưa thuyền trưởng, không!
Theo lời ông già thì những người da đen này đã được tuyển mộ làm
công nhân cho một người Anh có cơ sở khai thác lớn ở Melbourne. Họ đã
làm việc ở đó được ba năm. Hết hạn hợp đông, họ trở về. Họ từ Melboure
ra đi được mười bảy ngày thì đêm hôm đó tàu họ bị một tàu đâm phải.
Đang ngủ, bỗng họ thấy tàu bị xô chuyển kinh khủng, họ choàng dậy và khi
lần lên được sàn tàu, họ thấy các cột buồm đã gẫy cà và tàu nằm nghiêng về
bên phải nhưng không chìm, nước biển tràn vào hầm tàu. Riêng thuyền
trưởng và thủy thủ tàu này đều biến mất, chắc người thì bị lăn xuống biển,
người thì bám được vào chiếc tàu gây nạn. Chiếc tàu vô nhân đạo này trốn
biệt. Còn trơ lại năm người da đen trên chiếc tàu nửa nổi nửa chìm, lên
đênh trên mặt biển, cách đất liền chừng một ngàn hai trăm dặm.
Người da đen già nhất tên là Tôm. Với tuổi cao, tính cương nghị, và
những già dặn trong cuộc sống lao động, ông già đương nhiên thành trưởng
toán trong nhóm bốn người cùng đi làm thuê với ông. Những người này
đều là những trai tráng từ hai lăm đến ba mươi tuổi, gồm Pat (con trai ông
già), Ốttanh, Antôn và Ecquyn. Người nào trông cũng khỏe khoắn, mạnh
mẽ.
Mười ngày ở trong chiếc tàu bị thủng, họ ăn thức ăn còn lại trong nhà
bếp và không sao lấy được lương thực dự trữ vì kho đã bị ngập nước. Nước
uống cũng cạn. Khát quá, họ lả đi, nằm bất tỉnh nhân sự thì may sao thuyền
Hải Âu đã đến cứu kịp thời.
Còn một mạng sống sót nữa của tàu Anđát, nếu biết nói có lẽ nó cũng
thành thực kể lại như thế: đó là con chó. Mỗi khi thấy mặt nego, nó tỏ thái
https://thuviensach.vn

độ tức giận, căm hờn, thật là một điều khó hiểu. tên nó là Đinhgô.
Đinhgô thuộc giống chó lớn Hà Lan dùng để giữ nhà. Không phải
thuyền trường tàu Anđát mua nó ở Úc. Hai năm trước, Đinhgô đói khát, đi
lang thang trên bờ biển phía tây châu phi, gần cửa sông Congo, thuyền
trưởng Anđát trông thấy đem về nuôi. Nó không thích người lạ và lúc nào
cũng buồn rầu nhớ chủ cũ. Có lẽ một biến cố gì đó đã chia rẽ chủ nó với
nó, nên nó liều mình đi kiếm chủ khắp miền duyên hải hoang vu. S.V., hai
chữ này ghi trên vòng cổ nó, đó là tất cả những gì gắn con vật với quá khứ
của nó và cũng là một điều bí ẩn mà người ta không sao khám phá được.
Mặc dù Đinhgô không thích gần gữi với người, nhưng không dữ tợn,
lúc nào đôi mắt nó cũng buồn. Theo lời già Tôm, thì hình như Đinhgô
muốn lánh xa những người da đen, mặc dù những người này không hề
động đến nó. Có lẽ khi ở trên bờ biển châu Phi, nó đã bị dân bản xứ hành
hạ.
Đó là tất cả những nhân vật còn lại của tàu Anđát. Chỉ một trận sóng
lớn nổi lên là chiếc tàu Anđát sẽ bị nhận chìm, mang theo những xác chết
xuống đáy biển, nếu thuyền Hải Âu không đến kịp thời. Nhờ thuyền ngược
gió mà thuyền trưởng Huvo đã làm được một việc từ thiện có ý nghĩa.

https://thuviensach.vn

THUYỀN TRƯỞNG TUỔI 15
Jules Verne
www.dtv-ebook.com
Chương 5: S.V.
Thuyền Hải Âu lại tiến thẳng về phía đông. Hôm đó là ngày hai tháng
hai. Đến chiều, nhìn lại thì tàu Anđát đã khuất dạng. Công việc đầu tiên của
thuyền trưởng Huvo là sắp xếp chỗ ở cho năm người da đen. Nơi ở dành
cho thủy thủ đã chật, người ta phải dọn chỗ dưới buồng lái cho họ. Sinh
hoạt của thuyền bị xáo động một chút do chuyện bất ngờ, nay đã trở lại
bình thường.
Năm người ở nhờ lúc nào cũng mong có việc làm để giúp ích cho
thuyền. Nhưng sóng yên gió thuận, khi buồm đã đặt đúng hướng rồi thì
không còn việc gì nữa. tuy nhiên thỉnh thoảng phải xoay buồm thì họ làm
rất đắc lực, nhất là Ecquyn cao đến thước tám, làm khỏe bằng ba bốn
người. Khi anh khổng lồ này mó vào việc gì thì phải biết!
Em Giắc thích ngắm Ecquyn làm việc. Em không sợ và để cho
Ecquyn bế lên nhẹ như người ta cầm con búp bê bằng bông và em thích
chí, cười như nắc nẻ. Trước có Đíchsơn, nay em có thêm Ecquyn và có một
bạn thứ ba nữa, đó là Đinhgô.
Đinhgô không thích gần người, nhưng Giắc lại khéo làm cho chó
quyến luyến, nó thích đùa với Giắc bởi Giắc cũng thích chơi với nó,
Đinhgô là giống chó mến trẻ. Tuy nhiên bà Uynxton không để con đùa
nghịch suốt ngày. Bà dạy Giắc tập đọc và viết. Còn Đíchsơn dạy em đếm
và làm những bài toán nhỏ vui. Giắc tập đọc, không phải bằng sách dạy vần
mà bằng những chữ in rời trên những miếng gỗ nhỏ hinh lập phương. Em
chọn nhưng chữ đó để chắp thành tiếng và rất thích cách học này.

https://thuviensach.vn

Một hôm, có một chuyện bất ngờ xảy ra làm cho mọi người rất đỗi
ngạc nhiên. Buổi sáng, ngày chín tháng hai, trong khi Giắc đang nằm trên
sàn thuyền, chơi chắp chữ với những miếng gỗ, còn Đinhgô cứ lượn quanh
chỗ em chơi. Giắc mãi tìm chữ không chú ý. Bỗng Đinhgô đứng lại, hai
mắt trừng trừng, chân phải giơ lên, cái đuôi giần giật. Rồi bất thình lình nó
nhảy vào giữa đám chữ rời, lấy răng cắn một miếng gỗ tha đi. Nó đem đến
một chỗ cách em Giắc vài bước và để xuống sàn. Miếng gỗ mang chữ S
hoa. Giắc sợ con chó nuốt mất chữ S của mình liền gọi:
- Đinhgô! Trả đây! Đinhgô!
Nhưng Đinhgô không trả. Nó lại đến ngoạm thêm một miếng gỗ nữa,
đem đặt cạnh miếng gỗ trước. Miếng gỗ thứ hai mang chữ V. hoa. Bị con
chó phá mãi, Giắc kêu lên. Bà Uynxton, ông Huvo và Đichsơn đang đi chơi
trên sàn thuyền, nghe tiếng kêu liền chạy đến. Giắc liền kể rằng con Đinhgô
biết chữ! Nó biết đọc!
Đichsơn cúi xuống định lấy lại hai chữ đó thì con chó nhe nanh chống
cự. Nhưng Đichsơn xoa đầu con chó và lấy lại bỏ vào bộ chữ của em Giắc.
Đinhgô chạy theo và nhảy vào ngoặc cả hai chữ đó mang ra. Lần này
nó sắp hai chữ S.V. ở trước mặt và lấy hai chân đè lên. Nó chỉ cần giữ hai
chữ đó thôi, còn các chữ khác nó không cần biết đến.
Bà Uynxton thấy vậy nói:
- Lạ quá! Sao nó biết hai chử S và V?
- S và V chính là hai chữ ghi ở vòng cổ nó – ông Huvo nói, xong quay
sang chỗ già Tôm hỏi – Ông nói là con chó này mới được thuyền trưởng
Anđát nuôi phải không?
- Vâng, được chừng hai năm thôi – già Tôm đáp.

https://thuviensach.vn

- Ông cũng nói là thuyền trưởng Anđát đã gặp nó ở bờ biển Phi Châu
và đem về nuôi, phải không?
- Thưa thuyền trưởng, vâng. Ở gần cửa sông Congo, tôi thường thấy
thuyền trường Anđát nói thế.
- Như vậy người ta không bao giờ biết được chủ nó là ai và tại sao nó
bị bỏ rơi.
- Một con chó lạc cũng như một đứa trẻ lạc, không có giấy tờ, sẽ
không tìm ra gốc gác.
Thuyền trưởng Huvo đứng lặng, cỏ vẻ suy nghĩ.
Bà Uynxton hỏi ông Huvo.
- Hai chữ đó có gợi cho ông một hình ảnh cũ nào không?
- Thưa bà, có. Một hình ảnh cũ hay là một chuyện gần phù hợp với hai
chử đó.
- Chuyện gì?
- Hai chữ đó có thể có nghĩa và làm cho tôi tưởng nhớ đến số phận
một du khách gan dạ…
- Ông muốn nói…?
- Thưa bà, năm 1871, cách đấy hai năm, một du khách người Pháp
theo lời khuyên của hội Địa lý Paris quyết định thực hiện một cuộc hành
trình xuyên qua Phi Châu từ Tây sang Đông. Điểm khởi hành là cửa sông
Congo, điểm phải tới là mũi đến Dengago ở cửa sông Rovuma, và du khách
phải xuôi thuyền theo dòng sông đó. Du khách ấy tên là Samen Vecnong.
Bà Uynxton nhắc lại:

https://thuviensach.vn

- Samen vecnong!
- Thưa bà, vâng. Hai tiếng đó bắt đầu đúng bằng hai con chữ mà con
Đinhgô đã chọn trong bộ chữ rời, hai chữ đã được ghi vào vòng cổ nó.
- Có lẽ đúng. Về sau người du khách đó ra sao?
- Người du khách đó ra đi và sau đó người ta không nhận được tin tức
gì về ông ta nữa?
Đichsơn cũng hỏi:
- Không có tin gì nữa ư?
- Tuyệt nhiên không.
- Vậy thì ông kết luận thế nào? – bà Uynxton hỏi.
- Tôi cho rằng ông Samen Vacnong đã không đi tới đích được. Có lẽ
ông ta bị dân bản xứ bắt giam hoặc ông ta đã chết ở dọc đường.
- Còn con chó?
- Con chó chắc là của ông Samen Vecnong. Số phận nó còn may hơn
chủ là nó đã trở lại bờ biển ở cửa sông Congo, và chính ở nơi đây, sau mọi
chuyện xảy ra, nó đã được thuyền trưởng Anđát đem về nuôi.
Bà Uynxton hỏi:
- Ông biết chắc người du khách Pháp có đem một con chó đi theo?
- Thưa bà, tôi đoán thế. Nhưng điều chắc chắn nhất là con chó biết hai
chữ tên tắt của người du khách Pháp đó. Bây giờ hỏi rằng con chó đã biết
phân biệt hai chữ ấy trong trường hợp nào thì tôi không thể giải thích được.

https://thuviensach.vn

Nhưng tôi xin nhắc lại rằng con Đinhgô quen hai chữ đó lắm. Kìa! Nó đang
lấy chân đẩy hai chữ đó ra như gọi chúng ta chú ý đến.
Tình cờ Nego đi qua đó. Hắn kinh ngạc thấy con chó đang ngồi rình
trước hai chử S.V. Hắn định rút lui thì Đinhgô nhìn thấy hắn, liền quay lại
sủa liên hồi với vẻ rất căm thù. Nego liền giơ tay dọa nó rồi trở về phòng.
Ông Huvo nhìn hết tấn kịch đó và suy nghĩ:
- Trong việc này chắc có một sự bí ẩn gì đây.

https://thuviensach.vn

THUYỀN TRƯỞNG TUỔI 15
Jules Verne
www.dtv-ebook.com
Chương 6: Nhìn Thấy Cá Voi
Chuyện ngẫu nhiên vừa qua đã là đề tài bàn luận nhiều lần giữa bà
Uynxton, ông Huvo và Đichsơn. Đichsơn nghi ngờ Nego về chuyện con
chó. Nhưng Nego xử sự rất đúng mực, không có điều gì đáng trách cả.
Trong khi đó, ở đầu thuyền người ta cũng nói đến Đinhgô, bởi Đinhgô
đối với họ chỉ là một con chó thông minh, biết đọc và có khi biết viết, giỏi
hơn cả bất cứ người thủy thủ nào trong thuyền.
Trên biển, gió đông bắc vẫn thổi đều đều, thỉnh thoảng gió lặng làm
cho Hải Âu không tiến lên được. Đến ngày 10 tháng 02, gió dịu dần. Tốc
độ thuyền chậm hẳn đi. Quãng biển Thái Bình Dương này thường vẫn vắng
vẻ, không thấy bóng một con tàu nào. Những thuyền cá còn lại ở biển Nam
Cực đánh cá voi chưa về. Còn những thương thuyền xuyên Thái Bình
Dương không mấy khi theo vĩ tuyến khá cao này để đi từ Úc sang châu Mỹ.
Vì những lý do đó nên vùng biển này rất hiu quạnh.
Hôm đó, bà Uynxton đứng chơi ở mạn sau thuyền, chợt có một hiện
tượng làm bà chú ý. Nước biển tự nhiên đỏ hồng như nhuộm máu, vẽ nên
một vệt dài vô tận trên mặt biển. Lúc ấy Đichsơn đang chơi với Giắc cạnh
bà Uynxton.
- Em thử nhìn màu nước Thái Bình Dương ở vùng này xem. Đó là
màu rong biển chăng? – bà nói với Đichsơn.
- Thưa bà, không phải, màu đỏ ấy là do hàng triệu con vật rất nhỏ sinh
ra. Đó là giống tiết chi thường dùng làm mồi cho những loài cá biển.

https://thuviensach.vn

Bà Uynxton nói:
- Những con tiết chi à? Có lẽ cũng là một giống hải trùng. Ông Bindac
chắc sẽ thích thú lấy vào bộ sưu tập.
Rồi bà gọi ông Bindac. Ông ở dưới mui vải thò ra, cùng lúc ông Huvo
cũng đến. bà Uynxton nói:
- Bác có thế một dải nước đỏ mênh mông kia không?
Bindac chưa kịp trả lời thì ông Huvo giải thích:
- Đó là đồ ăn của giống cá voi đấy ông ạ. Thật là một dịp tốt để ông
nghiên cứu về một giống tiết chi hiếm có.
Ông Bindac ngớ người ra, kêu:
- Ô!
- Thế thì nhà côn trúng học còn xoàng lắm.
- Côn trùng học, đúng. Nhưng thưa thuyền trưởng, tôi chỉ chú trọng về
những côn trùng sáu chân thôi.
Ông Huvo vừa cười vừa nói:
- Nghĩa là những con tiết chi này không cần thiết cho ông, phải lắm,
nhưng nếu ông có cái dạ dày cá voi thì giống đó lại cần, nó ngon lắm ông ạ!
Rồi ông quay sang nói với bà Uynxton:
- Thưa bà, về mùa đánh cá voi, khi thấy nước biển đỏ như thế này là
dân đánh cá chúng tôi chuẩn bị ngay lao, móc và dây, vì thế nào cũng có cá
voi ở quanh đó.

https://thuviensach.vn

Ngay lúc đó, như để chứng minh lời nói của thuyền trưởng, có tiếng
một thủy thủ ở mũi thuyền.
- A! Có một con cá voi ở mạn thuyền bên trái.
Mắt ông Huvo sáng lên. Ông hỏi:
- Cá voi à?
Cái bản năng của người đánh cá làm cho ông cuống quýt, ông chạy
vội ra mạn thuyền. Bà Uynxton, Đichsơn và Bindac cũng theo sau.
Thực vậy, cách đó chừng bốn dặm, một đám nước sủi lên chứng tỏ có
một con cá voi lớn đang quần ở đó. Những người đánh cá lành nghề đã
nghiệm như thế, không thể sai được.
Vì thuyến còn cách xa chỗ con vật nhiều quá nên không sao nhận
được con vật đó thuộc loại cá voi nào.
Thuyền trưởng Huvo cố nhìn vài dấu hiệu để đoán xem nó thuộc loại
cá voi gì.
Chợt ông nói:
- Không phải là một con cá voi thường, Đichsơn ạ. Em có nhận thấy
thế không?
Đichsơn đáp:
- Thưa thuyền trưởng, đúng. Không phải là cái voi thường. Chúng ta
sẽ phải đương đầu với một con kình ngư. Thuyền trưởng có trông thấy
những tia nước phun lên không? Không phải là những hạt nhỏ như bụi mà
là cả một cột nước vọt lên. Nó là một giống kình ngư đặc biệt.
- Em nói đúng đấy, nó đang quẩy làm nước bắn lên tung tóe.

https://thuviensach.vn

- Con kình ngư to lắm đấy.
- Vâng, nó có thể dài hơn hai mươi mét.
Một thủy thủ xen vào:
- Thuyền này thừa sức chở năm bảy con cá như thế.
- Vài giờ nữa, ta sẽ có thêm một trăm thùng dầu mà thuyền ta đang
thiếu.
- Tôi cũng mong thế - thuyền trưởng nói.
Đichsơn nhận xét:
- Thưa thuyền trưởng, săn giống kình ngư to lớn này lắm khi cũng rất
mệt.
- Nhất định rồi! Cái đuôi của nó rất kinh khủng. phải coi chừng, nó chỉ
quật đuôi một cái là chiếc xuống chắc chắn mấy cũng tan tành. Nhưng đi
câu thì phải sửa soạn mồi.
Một thủy thủ thốt lên:
- Tóm được một chú kình ngư thì hay quá!
- Mấy khi gặp nhau, anh em phải hỏi thăm sức khỏe chú kình ngư
chứ? – người khác nói theo.
Rõ ràng là niềm hy vọng hạ con kình ngư kia đã làm cho đoàn người
đánh cá phấn khởi và hăng hái. Họ như thấy cả một kho thùng dầu cá voi
đang lập lờ trôi vào tay họ. Mấy thủy thủ nóng lòng trèo lên cột buồm nhìn
con kình ngư và cười thích thú. Thuyền trưởng Huvo không nói nữa, ông
có vẻ suy nghĩ. Cuộc gặp gỡ với con kình ngư này như có một sức hút ghê

https://thuviensach.vn

gớm. Nó hấp dẫn con thuyền Hải Âu cùng đoàn thủy thủ rất mạnh, không
thể dứt ra được.

https://thuviensach.vn

THUYỀN TRƯỞNG TUỔI 15
Jules Verne
www.dtv-ebook.com
Chương 7: Sửa Soạn
Bà Uynxton hỏi ông Huvo xem săn một con cá voi to lớn như thế có
nguy hiểm gì cho thủy thủ của ông và chính ông không. Thuyền trường
Huvo đáp:
- Thưa bà, không sao. Chúng tôi đã nhiều lần săn cá voi với một chiếc
xuồng, nhưng lần nào tôi cũng đánh được. Xin bà cứ yên tâm, sẽ không có
gì nguy hiểm cho chúng tôi và mọi người trong thuyền đâu.
Bà Uynxton yên tâm, không nói thêm gì nữa. Ông Huvo liền bố trí
mọi thứ cần thiết để bắt con cá voi. Bình thường thuyền Hải Âu chỉ có thể
trang bị cho năm thủy thủ một xuồng đánh cá. Ông già Tôm và các bạn của
ông cũng xin đi, nhưng không được, vì điều khiển một thuyền đánh cá cần
phải có những người thông thạo. Thiếu một mái chèo có thể gây tác hại cho
thuyền trong lúc tấn công. Vả lại ông Huvo không muốn bỏ thuyền mà
không để lại một người tin cẩn đề phòng bị mọi sự bất trắc. Vì thế, ông
phải chọn những thủy thủ khỏe mạnh để trang bị cho thuyền cá và giao cho
Đichsơn trông nom Hải Âu.
Ông gọi Đichsơn đến và bảo:
- Em ở lại trông thuyền trong khi ta đi đánh cá. Ta vắng mặt cũng
không lâu đâu.
- Thưa thuyền trưởng, cháu xin vâng lời.
Chính Đichsơn cũng muốn xem đánh cá, nhưng chú cũng hiểu rằng
việc đánh cá cần đến những cánh tay khỏe và khi vắng thuyền trưởng chỉ

https://thuviensach.vn

có chú là người có thể thay thế ông được th...
 
Gửi ý kiến