Tin tức thư viện

Chức năng Dừng xem quảng cáo trên violet.vn

12087057 Kính chào các thầy, cô! Hiện tại, kinh phí duy trì hệ thống dựa chủ yếu vào việc đặt quảng cáo trên hệ thống. Tuy nhiên, đôi khi có gây một số trở ngại đối với thầy, cô khi truy cập. Vì vậy, để thuận tiện trong việc sử dụng thư viện hệ thống đã cung cấp chức năng...
Xem tiếp

Hỗ trợ kĩ thuật

  • (024) 62 930 536
  • 091 912 4899
  • hotro@violet.vn

Liên hệ quảng cáo

  • (024) 66 745 632
  • 096 181 2005
  • contact@bachkim.vn

TRÁI TIM MÁY

Wait
  • Begin_button
  • Prev_button
  • Play_button
  • Stop_button
  • Next_button
  • End_button
  • 0 / 0
  • Loading_status
Nhấn vào đây để tải về
Báo tài liệu có sai sót
Nhắn tin cho tác giả
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn: thuvienpdf.com
Người gửi: Nguyễn Thị Minh Châu
Ngày gửi: 14h:18' 19-02-2024
Dung lượng: 1.4 MB
Số lượt tải: 0
Số lượt thích: 0 người
Trái Tim Máy

———★———
Nguyên tác
Cogheart

(The Cogheart Adventures, #1)
Tác giả
Peter Bunzl
Người dịch
Linh Chi
Đơn vị phát hành
Đinh Tị
Nhà xuất bản
Thanh Niên

ebook©vctvegroup
14-03-2022

Tác giả

Peter Bunzl sinh năm 1975, lớn lên ở Nam London trong một ngôi
nhà xây theo phong cách kiến trúc thời Nữ hoàng Victoria, cùng với ba
chú mèo, hai chú chó, một cô em gái, người cha làm nghề buôn đồ cổ
và người mẹ là một họa sĩ. Peter Bunzl là nhà văn, nhà làm phim và là
một họa sĩ phim hoạt hình đoạt giải thưởng BAFTA (The British
Academy of Film and Television Arts - viện Hàn lâm Nghệ thuật Điện
ảnh và Truyền hình Anh Quốc). Cũng giống như cô bé Lily và cậu bé
Robert trong cuốn tiểu thuyết đầu tay Trái tim máy của mình, Peter rất
thích phiêu lưu mạo hiểm, thích đọc truyện kinh dị và luôn mơ ước có
một chú cáo máy giống như Malkin.
MỘT VÀI THÔNG TIN KHÁC:
1. Thích đọc sách và xem phim, nhưng cũng rất thích viết sách và
làm phim.
2. Cuốn sách trẻ em yêu thích là The Witches (Mụ phù thủy) của
tác giả Roald Dahl.
3. Bộ phim Mind Games của Peter Bunzl đã vào chung kết Virgin
Media Shorts Award (2008) và được trình chiếu ở hơn 200 rạp chiếu
phim của Anh.
4. Có bằng Thạc sĩ Nghệ thuật về làm phim hoạt hình tại trường

National Film & Television School (2002).
5. Hiện đang sống ở Bắc London.

MỞ ĐẦU

Malkin tì hai bàn chân trước lên mặt cửa sổ buồng lái và chăm chú
nhìn ra bên ngoài. Chiếc khí cầu màu bạc vẫn đang đeo bám họ sát nút.
Âm thanh ro ro tạo ra bởi chân vịt của con tàu cùng với cảnh tượng
thân tàu sắc nhọn như lưỡi dao đang xé toạc không gian làm cho máy
móc cơ khí bên trong nó run lên sợ hãi.
Con cáo quay sang nhìn chủ nhân của mình. Chiếc khí cầu
Dragonfly của ông John chạy thì nhanh đấy, nhưng lại chẳng được
trang bị chút hỏa lực nào. Ngược lại, chiếc khí cầu bạc lại tua tủa
những vũ khí. Vô số chiếc gai kim loại sắc nhọn mọc ra lởm chởm khắp
thân tàu, khiến nó trông chẳng khác nào một con nhím hiếu chiến.
Ngay lúc ấy, bánh lái tàu Dragonfly đột ngột chuyển hướng, ông
John đã xoay bánh lái một trăm tám mươi độ, làm con tàu quay ngược
lại và lướt qua kẻ truy đuổi.
Chiếc khí cầu bạc bị tụt lại phía sau, nhưng chỉ trong khoảnh
khắc, nó cũng đã quay đầu đuối theo. Một lần nữa, nó lại sắp tiếp cận
tàu Dragonfly. Cánh quạt của nó cắt xuyên qua những đám mây, tạo ra
các bóng đen thoắt ẩn thoắt hiện phía sau đuôi tàu. Ngay lúc cả hai
chiếc khí cầu tới được khoảng trời xanh không một gọn mây, chiếc khí
cầu bạc liền bắt đầu khai chiến.

Một cây lao móc vun vút lao qua khoảng không và cắm phập vào
thân tàu Dragonfly, mũi nhọn chọc thủng đúng vị trí cửa tàu.
Phập! Một chiếc lao móc nữa lại đâm vào thân tàu.
Malkin kêu lên cảnh báo, có mùi khí ga tràn vào buồng lái, rồi
những chiếc kim trên các bảng điều khiển rung bần bật về hướng
những vùng chỉ số nguy hiểm màu đỏ. Nổi lên trên những tiếng rền rĩ
của động cơ đang tắt dần là âm thanh cót két từ những sợi cáp thép bị
kéo căng, chiếc khí cầu bạc bắt đầu kéo Dragonfly lại gần mình.
Ông John khóa bánh lái của Dragonfly lại và cài nó ở chế độ tự lái.
Ông mở toang cửa buồng lái ra, và cùng với Malkin bám theo sát gót,
ông lao vào buồng máy.
Những chiếc pít tông và tay khuỷu hoạt động hết công suất, còn
buồng máy thì rung lắc dữ dội. Ở chính giữa buồng là một cái kén kim
loại hình quả trứng nằm giữa những đường ống chạy chằng chịt xung
quanh.
Ông John mở cửa buồng kén. “Không có đủ chỗ cho cả hai.” Ông
nói. “Malkin, cậu hãy đi đi.”
Con cáo rên rỉ phản đối. “Không được. Ngài nên đi mới phải. Ưu
tiên con người hơn máy móc, đó là luật.”
Ông John lắc đầu. “Ta không bỏ tàu lại được, ta cần gắng gượng
lái nó tiếp đất an toàn, và cậu thì không điều khiển tàu được!” Ông
cười mệt mỏi và lôi từ túi áo ra một chiếc phong bì. Rồi ông cúi xuống
và nhét phong bì vào túi da nhỏ đeo trên cổ Malkin. “Phong bì này gửi
tới con gái Lily của ta. Hãy đưa cho con bé.”
“Có gì trong này vậy?”
Ông John mỉm cười. “Bí mật. Hãy bảo con bé giữ gìn nó cẩn thận
và bất luận điều gì xảy ra cũng không được kể cho ai nghe về nó hết.
Cậu nhớ rồi chứ?”

“Tôi nhớ rồi.” Malkin thúc chân vào chiếc túi và dùng mũi hít ngửi
nó.
“Tốt lắm.” Ông John nói. “Hãy tới Brackenbridge, đó là nơi con bé
đang ở. Nếu sống sót qua kiếp nạn này, ta sẽ tới đó tìm con bé.”
“Ngài còn muốn căn dặn điều gì nữa không?”
“Hãy nói với con bé rằng ta yêu nó.” Ông John xoa xoa đôi tai cơ
khí của con cáo lần cuối. “Chuyến hành trình sẽ mất ít nhất một ngày
nếu bắt đầu đi từ đây, cậu nghĩ mình có đủ cót để chạy chứ?”
Malkin gật đầu.
“Dù sao thì cũng hãy mang theo chìa khóa lên dây cót.” Ông John
lồng chiếc khóa xỉn màu vào một cái dây và đeo nó lên cổ con cáo, bên
cạnh chiếc túi da nhỏ. “Mặc dù có trời mới biết ai sẽ lên dây cót cho
cậu nếu không có ta ở đó.”
“Cảm ơn ngài.” Malkin bước vào kén thoát nạn và cuộn mình ngồi
trên ghế. “Với tất cả tấm lòng đang chạy tích tắc của mình, tôi hy vọng
sẽ được tái ngộ ngài.”
“Ta cũng thế anh bạn già ạ.” Ông John đóng cửa lại. Với âm thanh
lạch cạch rền rĩ, cửa thoát hiểm mở ra, và chỉ sau một cú xóc, chiếc
kén đã rơi ra ngoài.
Qua cánh cửa thoát hiểm, ông John dõi theo chiếc kén, lúc này
đang lùi xa dần ngoài không trung, hình ảnh cô con gái Lily thoáng hiện
lên trong tâm trí ông. Ông ước giá mình có thể nhìn thấy con bé lần
cuối cùng, để nói cho nó biết sự thật về quá khứ. Đáng ra nên làm điều
này từ lâu rồi mới phải, nhưng ông chưa bao giờ có đủ dũng khí. Giờ
mọi sự trông cậy cả vào Malkin. Tất cả đều ở trong lá thư ấy.
Một chiếc lao móc nữa lại xuyên thủng thân tàu Dragonfly và
những lưỡi cưa xẻ qua khung thép của tàu, tạo ra nhiều vết nứt trong
“lồng ngực” bằng kim loại của nó. Với một tiếng rít đinh tai, những vết

nứt toác ra thành một lối vào và hai cái bóng xuất hiện. Đôi mắt màu
bạc của chúng lóe lên dưới ánh sáng. Cái bóng gầy gò hơn giơ một cái
gậy có cán hình đầu lâu lên, và ông John cảm nhận được cú đánh đau
nhói, rồi mọi thứ trước mắt ông tôi dần đi…

Chương 1

Lily nhăn nhó chun cái mũi lấm tấm tàn nhang của mình, chật vật
nối đuôi mấy đứa con gái đang xếp hàng dọc đi phía trước. Cứ đi được
mỗi bước, tim nó lại đập thùm thụp trong lồng ngực, đôi mắt xanh
lướt trên những trang sách quăn queo của cuốn truyện kinh dị yêu
thích mà nó giàu kín trong cuốn sách giáo khoa.
Nó đang chìm đắm trong khung cảnh đặc biệt đẫm máu của cuốn
Ma cà rồng Varney đối đầu Không tặc, đúng đoạn Varney tóm được vị nữ
anh hùng ở căn gác mái bỏ hoang trong một ngôi trường dự bị đại học
và đang chuẩn bị hút máu của cô.
Lily cầm sẵn chiếc bút chì để đánh dấu những đoạn ghê rợn nhất
trong truyện nhằm tiện lôi ra nghiền ngẫm lại mỗi khi rảnh rỗi. Còn
một quyển khác, chẳng rõ tựa là gì, đang ngự ngay ngắn trên đỉnh đầu
nó, cứ đi được bước nào là lại chòng chành dọa rơi xuống bước đấy,
nhưng giờ chẳng gì có thể làm nó ngưng đắm đuối với Varney được.
“Ngẩng đầu lên! Mắt nhìn thẳng nào!” Với cuốn sách Hướng dẫn
của trường Oxford về cách giữ thăng bằng hoàn hảo nằm cân bằng trên
đầu, cô giáo McKracken của Lily, một giáo viên dạy hành xử nay đã
đứng tuối, lùa đám vịt giời xếp thành vòng tròn xung quanh Sảnh Lớn.
Đôi bàn chân dẹt của bà loẹt quẹt trên sàn gỗ sạch bóng. Lily hay gọi

bà là Bà Thủy Quái McKracken, mặc dù dĩ nhiên, chẳng bao giờ nó dám
gọi thẳng tên này trước mặt bà cả, nếu thế thì thật là nguy hiểm khôn
lường.
Bà Thủy Quái có chút ám ảnh về khoản dáng dấp cử chỉ. Lily thì
chẳng thèm mảy may nghĩ về những thứ như vậy. Nó nghĩ, sách là để
đọc chứ không phải là để đặt lên đầu mà giữ thăng bằng như thế này.
Dù sao chăng nữa, đấy mới là mục đích con người sáng tạo ra sách. Và
kể cả nếu anh muốn để cái gì đó trên đầu mình thì đã có một món đồ
hoàn hảo được thiết kế cho cái nhu cầu ấy, và chúng ta gọi nó là cái
mũ.
Lily lén liếc nhìn những đứa bạn khác trong lóp. Ở ngay đầu hàng,
Lucretia Blackwell đang hếch cái mũi đoan trang của mình lên, và ba
cuốn Những nghi lễ đúng đắn để có cơ hội tốt nhất nằm cân bằng trên
mái tóc được cắt tỉa một cách hoàn hảo của cô nàng.
Đứng ngay sau đó là Alice Harvey quý cô này đang đội bảy cuốn
Hướng dẫn của Butterwick để hành xử tốt hơn trên mái tóc tết vòng của
mình. Với mớ tóc to khủng bố như vậy chẳng trách nàng ta không làm
rơi cuốn nào.
Kế tiếp là quý cô Gemma Ruddle. Trên mái tóc của cô nàng có bốn
cuốn Những hướng dẫn về phép lịch sự dành cho các quý cô nằm chênh
vênh trên đầu. Cứ mỗi bước đi, cô nàng lại phải dừng lại một tí và giả
vờ gãi đầu gãi tai để lén chỉnh lại cái tháp sách phía trên.
Lily từ lâu đã biết tỏng mấy đứa con gái kia chẳng bao giờ đọc
sách trong lớp học về cách đi đứng này. Dường như với họ, việc vừa
phải đi vừa phải nghĩ cùng một lúc là quá sức khó khăn. Nó nghi ngờ
lắm, chẳng biết trong trí óc họ có từng thoảng qua dù chỉ là một suy
nghĩ quan trọng nào đó hay chưa. Giả như Spring-Heeled Jack, Ma cà
rồng Varney, đám hải tặc hay bất cứ kẻ lưu manh nào khác đang hoành
hành trên khắp nước Anh này, mà có bắt được mấy cô con gái ấy trong

một con hẻm tăm tôi nào đó, thì mấy nàng đó coi như cầm chắc cái
chết: Chết trước khi các nàng kịp giở mấy bài đối thoại tiếng Pháp ra
thực hành; Chết trước khi họ bàn tán một cách lịch thiệp về thời tiết
hoặc hỏi nhau “Trà hay cà phê?”; Nói tóm lại, mấy cô nàng ấy sẽ chết
trước khi những thân mình chuẩn mực kia còn chưa kịp ngã xuống lớp
đá cuội rải đường. Và rồi những lối hành xử kia liệu có tác dụng gì khi
người ta đã chét? Vô dụng. Hoàn toàn vô dụng.
“Dừng!” Bà Thủy Quái hết, và vẫn giữ hàng ngũ chỉnh tề, từng
đứa con gái một dừng lại đằng sau bà. Tất cả đám con gái, trừ Lily. Lúc
này, nó không nhận thấy rằng dây giày của mình đang tuột ra, thế là
nó trượt chân, giẫm lên chân của Gemma và ngã.
“Ối!” Gemma loạng choạng đổ người về phía trước, bám víu vào
Alice để cố giữ mình khỏi ngã, nhưng vô ích, bốn cuốn Những hướng
dẫn về phép lịch sự dành cho các quý cô rơi tuột khỏi đầu của cô nàng.
“Cẩn thận!” Alice kêu lên, làm rơi bảy cuốn Hướng dẫn của
Buttenvick để hành xử tốt hơn xuống đất.
Bụp-bụp-bụp-bụp-bụp-bụp… Bụp.
Lucretia ngả nghiêng hết bên này sang bên khác, cố giữ chặt chồng
sách trên đỉnh đầu nhưng đã quá muộn. Ba cuốn Những nghi lễ đúng
đắn để có cơ hội tốt nhất trượt xuống trán và rụng lả tả quanh chân cô
nàng.
“Sao trò không chú ý chút nào vậy, đồ hậu đậu ngu ngốc!” Bà
Thủy Quái la lên. “Trò có điều gì muốn nói không?”
Lily rời mắt khỏi đống sách dưới sàn, ngước lên. Bà ấy đang nói
với nó à? “Sao cơ ạ?” Nó rụt rè hỏi.
Bà Thủy Quái gắt: “Tôi bảo TRÒ CÓ ĐIỀU GÌ MUỐN NÓI KHÔNG?
Ôi, thôi khỏi.” Bà bỏ cuốn Hướng dẫn của trường Oxford để có tư thế
hoàn hảo xuống khỏi đầu và ném về phía Lily, cuốn sách nặng bay sượt

qua tai con bé khi nó thụp xuống tránh.
“Trò đang đọc sách. Trò không được phép đọc sách trong lớp
tôi…”
“Em nghĩ…”
“Và cũng không được phép nghĩ.” Bà Thủy Quái khoanh tay trước
ngực vẻ giận dữ. Mặt bà lúc này đang chuyển sang màu hồng đất ở sắc
độ kinh hoàng nhất, một sắc độ hoàn toàn ăn nhập với bộ váy tím của
bà. Hay phải chăng cái coóc xê chật ních của bà gây nên sắc độ ấy?
Chuông vang lên và những đứa con gái khác lồm cồm cúi mình
trên sàn nhà, nhặt những cuốn sách vừa đánh rơi và gập lại cẩn thận.
Rồi họ chồng đống sách lên bàn của Bà Thủy Quái và đứng xếp hàng
cạnh tường, chờ tín hiệu cho phép tan học từ bà.
“Các trò có thể đi.” Bà Thủy Quái nói, phẩy tay về phía đám học
trò, họ rổng rắn kéo nhau ra ngoài, thì thầm gì đó đầy hiểm độc. Lily
cũng phủi bụi trên quần áo và đứng dậy chuẩn bị nhập bọn.
“Không phải trò, Grantham ạ. Tôi có vài lời muốn nói với trò.” Bà
Thủy Quái lạch bạch đi về phía nó. “Tại sao trò lại nghĩ có thể phớt lờ
bài học của tôi để đọc mấy thứ vớ vẩn này?” Bà giật mạnh cuốn sách
giáo khoa khỏi tay Lily và xem xét cuốn truyện đầy bạo lực giấu giữa
những trang sách, bà đặc biệt chú ý đến hình ảnh xác chét đẫm máu có
đôi cánh dơi.
“Làm thế quái nào mà trò lại có thứ đồ nhảm nhí này?”
“Cha con gửi nó cho con trong gói đồ lần trước, thưa cô. Cha con
biết con thích những câu chuyện rùng rợn.”
“Thật vậy à?” Bà Thủy Quái lạnh lùng nhìn nó.
Lily tiếp tục. “Cha con tin rằng người ta cần phải đọc nhiều hơn
chứ không chỉ học đi đứng hành xử nếu muốn đạt tới trình độ giáo dục
xuất sắc. Cô có nghĩ vậy không ạ?”

Bà Thủy Quái xem xét cuốn tạp chí trên tay. “Không.” Bà nói. “Tôi
không nghĩ vậy. Ngoài ra, mấy thứ đồ vớ vẩn này không được chấp
nhận trong học viện này. Nó không có tính giáo dục chút nào cả.”
“Nó dạy chúng ta về cướp biển và không chiến ạ.”
“Và đó là điều quý cô trẻ này cần phải biết sao?” Bà Thủy Quái hít
một hơi sâu. “Không. Tôi rất tiếc, Grantham, tôi phải tịch thu cuốn
truyện này của trò. Và nếu trò còn bất cứ cuốn nào tương tự, tôi
khuyên trò nên giao nộp chúng ngay tức khắc.”
Lily lắc đầu. “Con không còn cuốn nào loại ấy nữa ạ.”
“Vô lý. Trò còn một cuốn kìa.”
“Xin thứ lỗi cho con, ở đâu ạ?”
“Cuốn trò đang giấu ấy.”
Bà Thủy Quái nghển cổ, cố soi xem Lily đang giấu gì sau lung. Lily
chuyền cuốn truyện từ tay trái sang tay phải. “Con không biết ý cô là
gì.”
“Đưa đây cho tôi.” Bà Thủy Quái chìa lòng bàn tay to như cái xẻng
ra.
“Được rồi.” Líly quắc mắt khi giao nộp cuốn Spring-Heeled Jack và
Người bảo vệ áo đen.
“Đây. Không khó lắm phải không?” Bà Thủy Quái kẹp cả hai cuốn
truyện dưới cái nách ướt đẫm mồ hôi của mình.
“Không, thưa cô.”
“Tốt.” Bà Thủy Quái trả lại Lily cuốn sách giáo khoa. “Hãy nhớ.”
Bà nói và giơ ngón tay lên đưa qua đưa lại. “Nếu trò còn giữ bất cứ thứ
kinh dị nào, tôi có thể đảm bảo với trò rằng tôi sẽ tìm ra chúng. Giờ thì
đi đi, trò sẽ không muốn đến muộn tiết học sau đâu. Và vuốt áo sống
cho phẳng phiu vào, nó đang nhăn nhúm như cái tai voi kìa.”

“Vâng, thưa cô. Chúc cô buối chiều tốt lành.” Lily phủi chiếc áo
khoác nhăn nheo của mình với những ngón tay lem mực và nhún mình
chào Bà Thủy Quái. Nhưng ngay khi bà quay lưng đi về phía bàn giáo
viên, nó liền lè lưỡi ra dài hết cỡ. Rồi với tư thế chuẩn mực nhất có
thể, nó nhanh chóng đi ra cửa và chạy biến xuống hành lang.

***

Học viện Đào tạo Thiếu nữ Octavia Scrimshaw là một tập hợp của
những tòa nhà xây bằng gạch đỏ trông ngả nghiêng như sắp bị gió thổi
bay, ngôi trường nằm ở một vùng hoang vu của nước Anh. Ngôi trường
này luôn tự hào khi nhắc tới danh tiếng cao sang của mình với huy
hiệu trường chễm chệ trên những mặt báo nổi tiếng, nhưng sự thật là,
danh tiếng của ngôi trường, cũng giống như những tòa nhà của nó,
đang ngày một xuống cấp hết năm này tới năm khác, và giờ đang cần
được tu sửa gấp.
Cha của Lily đã chọn gửi nó tới trường học sau khi một cơ số gia
sư thất bại trong việc dạy dỗ nó. Tiêu chuẩn chính để chọn trường của
ông như sau: Trường phải ở thật xa và không ai ở đó tò mò hỏi han
điều gì về con bé. Thậm chí ông còn đặt cho con mình một cái họ giả:
Grantham - kết hợp giữa chữ G của Grace (họ của mẹ Lily) và Hartman
- họ thật của nó. Ông không bao giờ giải thích lý do và cũng chưa từng
nói ra mình đang bảo vệ con bé khỏi điều gì, nhưng kể từ khi mẹ Lily
qua đời, ông bắt đầu lo lắng thái quá về việc giữ bí mật nơi ở của nó,
thậm chí ông còn chuyển hẳn nhà từ London về vùng quê xa xôi hẻo
lánh. Lily cho rằng chắc ông sinh ra đã mang bản tính của một người
hay lo lắng, dù gì thì ông cứ khăng khăng bắt nó phải sống cuộc đời
của một quý cô có học thông thường ở thời Victoria này.

Vấn đề là, nó không hề muốn có cuộc sống của một quý cô có giáo
dục thông thường, nó chỉ khao khát cuộc sông của một tên không tặc,
Lily thầm phản đối khi lẻn lên đến bậc thang trên cùng của khu kí túc
xá nữ.
Đó là lý do vì sao, sau sự việc rắc rối với Bà Thủy Quái, nó quyết
định trốn tiết học giao tiếp tiếng Pháp và đi giấu tiệt chỗ truyện kinh dị
còn lại trước khi chúng bị tịch thu, hoặc tệ hơn, bị tiêu hủy, giống như
số phận của tất cả những món đồ hơi hơi thú vị hoặc bị coi là trái phép
trong học viện này.
Cửa khu kí túc xá đang bị khóa, nhưng chẳng sao, nó biết cách xử
lý vấn đề này. Con bé lấy một cái kẹp tóc từ búi tóc đỏ của mình
xuống, dùng răng kéo thẳng nó ra rồi luồn nó vào lỗ khóa. Sau đó, nó
vừa ngoáy cái kẹp tóc vừa lấy tay xoay nắm đấm cửa. Nó đã thực hành
mánh lới này nhiều lần rồi, một trò học được từ Jack Door Khét Tiếng Chuyên gia đào tẩu và Kẻ trộm đại tài, ý là từ cuốn sách chứ không phải
từ nhân vật chính của truyện. Mặc dầu vậy nếu có ngày nào đó tình cờ
đụng độ ông ta, nó cũng sẽ không lấy làm phiền nếu được trao đổi vài
lời về nghệ thuật cạy khóa siêu đẳng với cao thủ này. Nói gì đi nữa,
theo phương pháp của Jack, tất cả những gì bạn cần làm là dỏng tai
hết mức để nghe được tiếng…
Tách!
Được rồi đây. Thật khẽ khàng, Lily mở cửa ra và lách vào trong
khu kí túc xá, đôi ủng của nó giẫm lên lớp ván sàn làm phát ra tiếng
kêu cót két. Lò sưởi nổ lép bép sưởi ấm căn phòng, và Lily nghe thấy
giọng mấy đứa con gái khác đang “tụng kinh” mấy động từ tiếng Pháp
ở lớp học bên dưới. Mặt trời tháng Mười một nhợt nhạt treo lơ lửng
phía trên những tòa nhà đối diện, hắt vài tia nắng hiếm hoi qua mấy ô
cửa sổ phủ đầy băng giá để vuốt ve khuôn mặt nó.
Lily dừng lại bên giường mình và lôi đống truyện kinh dị từ tủ

đựng đồ ở đầu giường ra. Nó vừa định nhét chúng xuống dưới lớp đệm
thì nghe thây có tiếng thổn thức nghèn nghẹn yếu ớt.
Nó nhìn quanh. Hình như trong phòng không hoàn toàn vắng
người như nó nghĩ. Qua lớp vải rèm ngăn cách ở cuối dãy giường, Lily
thấy thấp thoáng có bóng của ai đó đang gập người ngồi ở góc tấm
đệm. Nó đi tới ngó qua mép rèm và thấy Molly Tarnish, một hầu gái
người máy, đang ngồi rấm rứt khóc một mình, đôi vai kim loại rung lên
dưới chiếc tạp dề trắng cứng đơ. Xa hon một chút, cánh cửa dẫn tới
cầu thang dành cho gia nhân đang khép hờ.
Molly ngẩng đầu lên và hít ngược lại giọt nước mắt dầu đang trực
trào ra. “Xin lỗi cô, tôi không biết là cô vào phòng. Có lẽ tôi nên đi.”
“Ồ, không cần phải vậy.” Lily nói. “Tôi cũng không nên có mặt ở
đây vào giờ này mà.” Nó lấy chiếc khăn mùi soa nhếch nhác từ tay áo
ra và đưa cho Molly, cô hầu gái nhận lấy và xì mũi một tiếng rõ to như
tiếng còi tàu hỏa vậy.
“Cảm ơn cô.” Molly lẩm bẩm nói khi đưa trả lại khăn tay cho Lily.
“Xin đừng bận tâm.” Lily nhét “cái giẻ” ướt nhẹp, giờ đã bị dính
toàn dầu máy, trở lại tay áo. “Nhưng mà có chuyện gì vậy?”
Molly lấy ra một mảnh vải màu hồng nhạt từ chồng vải phía sau
ra. “Tôi đã cho chúng vào máy giặt cùng với những chiếc áo đồng phục
và bây giờ chúng đều bị đổi màu cả. Cô Scrimshaw sẽ giết tôi mất nếu
cô ấy biết được. Cô ấy sẽ vứt tôi cho mấy kẻ buôn phế liệu. Hay tệ hơn
nữa, cô ấy sẽ tháo tung tôi ra thành từng mảnh và nấu chảy tôi như
Elsie già tội nghiệp.” Nói đến đây, Molly lại bật khóc nức nở.
Lily vỗ vỗ vào lưng cô hầu gái người máy. “Đừng khóc, Molly.
Chúng ta sẽ nghĩ ra cách mà. Tôi sẽ thay bạn viết một bức thư gửi tới
ban giám hiệu được không?”
Molly lại nấc nghẹn. “Ôi, xin cô, xin đừng để họ biết, tôi cầu xin

cô đấy.”
“Chà, thôi được rồi.” Lily nhìn đăm đăm dãy khung giường bằng
sắt và ngẫm nghĩ. “Tôi nghĩ ra rồi.” Nó nói. “Sao chúng ta không dùng
những tâm vải bị nhuốm màu để trải ở phía dưới, rồi dùng những tấm
cũ màu trắng phủ lên trên để giấu đi nhỉ?”
Molly sụt sịt nói: “Cô nghĩ làm như vậy có thể được sao?”
“Sao lại không được kia chứ.” Lily trả lời. “Nào, ta làm thôi.” Lily
giở tâm vải hồng ra và tháo tấm ga phủ trên chiếc giường gần nhất
xuống. Molly trân trân nhìn một lúc rồi cũng đứng dậy giúp nó một tay.
Làm cùng nhau nên chẳng mấy chốc cả hai đã thay được ga cho
gần hết các giường, và khi đã được phủ ga hoàn chỉnh thì chẳng thể
nhận ra tấm ga phía dưới bị nhuốm màu khác lạ. Họ gần như đã hoàn
thành công việc và đang trải ga nốt cho chiếc đệm cuối ở phòng trên
cùng của khu kí túc xá thì một âm thanh vang lên làm cả hai quay phắt
lại.
Alice Harvey đang đứng ngay ngưỡng cửa cùng với Lucretia
Blackwell, mặt chúng nhăn nhở lại thành điệu cười chế nhạo.
“Harvey cậu nhìn kìa.” Lucretia nói. “Lily đang giúp một người
hầu.”
“Hai cậu làm gì ở đây?” Lily hỏi.
“Cô Laroux bảo bọn này đi gọi cậu về lớp.” Alice trả lời. “Cả lớp
đang thực hành chương 22 trong cuốn Nghệ thuật tạo ra cuộc hội thoại
lịch thiệp bằng tiếng Pháp.”
“Tôi không đi đâu.” Lily nói. “Tôi không thích môn đấy. Đằng nào
thì cậu cũng chẳng biết hội thoại lịch sự là thằng cha nào nếu hắn
đánh úp cậu từ phía sau đâu.”
“Sao cậu dám!” Lucretia giật lấy tấm ga cuối cùng trên tay Molly
và ném nó xuống đất “Nhìn xem mi đã làm gì này, đồ người máy ngu

ngốc, mi đã nhuộm nó thành màu hồng rồi!”
“Tôi xin lỗi, thưa cô.” Molly lí nhí trả lời.
Lily siết bàn tay lại. “Sao các cậu không để bạn ấy được yên chứ?”
Nó nói và bước lên trước, che chắn cho Molly khỏi hai đứa con gái kia.
“Việc gì đến cậu?” Alice hỏi.
“Bạn ấy là bạn của tôi.”
“Bạn ấy? BẠN ẤY?” Lucretia đặt tay lên ngực, cười lớn đầy khinh
bỉ. “Lily à, nó là đồ vô tri vô giác. Người máy làm gì có sự sống.”
“Hơn nữa…” Alice tiếp lời Lucretia. “Ai mà chả biết người máy và
con người không thể làm bạn. Người máy không có cảm xúc mà.”
Lily thở dài ngao ngán. Đôi co với mấy kẻ dốt nát kiểu này thật
mệt mỏi. “Đừng có ngó ngẩn như thế.” Nó nói. “Dĩ nhiên họ có cảm
xúc chứ. Họ chẳng khác gì tôi hay các cậu.”
Lucretia nguýt nó. “Ôi, Lily ơi, Lily à, cậu hết thuốc chữa rồi. Để
tôi chỉ cho cậu nhé.” Con bé vung tay và đập lên đầu Molly.
Mắt Molly như nổ đom đóm, nhưng không hề phản ứng lại.
“Thấy chưa?” Lucretia nói. “Nó thậm chí còn chẳng suy suyển tí
nào.”
Molly xoa xoa đầu mình, tạo ra tiếng chà xát cót két. Cô người
máy cúi xuống, nhặt tấm ga lên rồi lầm lũi đi về phía cánh cửa dành
cho gia nhân. “Xin các cô, các cô đừng cãi nhau vì tôi nữa. Tôi xin lỗi,
nhưng tôi phải đi rồi, tôi có việc phải làm.”
“Thế thì đi đi, người máy.” Lucretia vỗ vỗ nó. “Đi nhanh lên, trước
khi bị ném vào đống phế liệu.” Con bé cười đắc thắng với Alice.
Lily chưa bao giờ khao khát muốn đánh ai đó như lúc này, suýt
nữa thì nó không kiềm chế được mình. Nhưng rồi nó đã kìm lại được,
bởi nó đã hứa với cha là sẽ ngoan, và ngoan có nghĩa là không gây rắc

rối. Tuy thế, khi nó nghiến chặt răng và nhìn Molly lập cập đi ra khỏi
phòng, cơn giận dữ đang đập từng hồi trong lồng ngực nó lại chực
bùng lên.
Lucretia cười khẩy một cách ngạo mạn và Alice hùa theo.
Cuối cùng, Lily không thể chịu đựng nổi nữa - đây không phải là
gây rắc rối mà đúng ra là đứng lên bảo vệ lẽ phải. Bởi vì, những người
máy kia xứng đáng được đối xử như tất cả mọi người khác.
“Nghe đây, hai kẻ ngốc nghếch điệu đà não phẳng kia!” Con bé
nói. “Nếu hai cậu còn nói với Molly kiểu như vậy lần nào nữa, tôi sẽ…
sẽ…”
“Cậu sẽ làm gì?” Alice chế giễu. “Cậu định đe dọa tôi chắc?”
Lily mím chặt môi và nghĩ cách đáp trả đích đáng hơn. Alice thấy
vậy thì ngoạc mồm ra cười như ngựa hí. “Thấy chưa, đồ kém cỏi khờ
khạo bé bỏng! Cậu sẽ chẳng làm được gì đâu, và đó là sự thật. Chỉ vì
cậu là đứa yêu thích những người máy nên cậu nghĩ có thể sai khiến
được chúng tôi chắc? Để tôi cho cậu biết, cậu không thể làm thế được
đâu. Giờ thì hãy xin lỗi ngay lập tức và chúng tôi sẽ coi như chưa từng
hay biết tất cả những chuyện này.”
Lily lắc đầu. “Mấy cậu sẽ không đời nào xin lôi Molly nên tôi cũng
sẽ không xin lỗi các cậu đâu.”
“Là cậu muốn thế đấy nhé.” Alice nhào về phía Lily, nắm lấy tóc
nó. Lily cúi xuống tránh nhưng tay của Alice đã sượt qua cổ áo và tóm
được búi tóc của nó. Nó cố đẩy Alice ra nhưng Lucretia đã nhảy vào
giúp bạn mình, giữ chặt và khóa cứng cánh tay còn lại của nó.
Móng tay dài của Alice cào lên da đầu Lily, làm xước cả hai tai của
nó. Thật quá đáng, nó phải đánh trả. Nó bèn vung nắm đấm giáng
thẳng vào mặt Alice.
Rắc! Tiếng khớp ngón tay của nó vang lên khi đánh trúng mục

tiêu.

***

“Con đã xin lỗi rồi mà.” Lily phản kháng khi Bà Thủy Quái lôi
xềnh xệch cổ áo của nó và kéo lê nó xuống hành lang. “Hơn nữa, chính
cậu ấy đánh con trước.”
“Vớ vẩn!” Bà Thủy Quái quát. “Bất cứ ai cũng có thể nhìn thấy da
mặt con bé giờ trông đỏ tím như củ dền vậy.”
“Mặt cậu ấy lúc nào trông cũng tim tím mà.”
“Nói dối giỏi lắm, ranh con.”
Họ đi qua cửa chính và Lily nhìn thấy khẩu hiệu của học viện
được khắc trên xà ngang làm bằng đá granit: Vincit Omnia Veritas - Sự
thật chiến thắng tất cả.
Không đúng với trường hợp này rồi, Lily nghĩ thầm khi Bà Thủy
Quái đẩy nó bay xuống mấy bậc đá ra ngoài sân trường.
Trong sân, các nữ sinh mặc áo khoác dày mùa đông, đội mũ len và
choàng khăn len, họ khoác tay nhau tản bộ hoặc ngồi như chim đậu
trên những chiếc ghế băng, lưng thẳng đơ như mấy cái bảng sắt. Họ
đưa tay đeo găng lên che miệng thì thầm với nhau khi dõi theo Bà Thủy
Quái đang đẩy Lily xuống một con đường nhỏ nằm ở phía xa sân
trường.
Ai nấy đều biết con đường đó dẫn tới đâu - đi qua một dãy nhà
kho lụp xụp và một nhà xí với vách gỗ bong tróc xập xệ, qua một bức
tường cao có gắn nhiều mảnh chai vỡ, tất cả dẫn đến kho than náu
mình ở góc xa sân trường, lối đi vào nhà kho ấy tăm tối như trong
miệng quỷ vậy.

Người ta đồn rằng kho than này là nơi chôn cất thi thể của những
cư dân chống đối trước kia, và khi than được đốt hết, những mảnh
xương trắng nhởn sẽ lộ ra từ đám bụi.
“Làm ơn, cô McKracken!” Lily van vỉ. “Đừng đưa con vào đó, con
sợ bóng tối lắm!”
“Bậy nào. Bóng tối không bao giờ làm tổn thương ai hết.” Bà Thủy
Quái mở cửa kho than và đẩy Lily vào trong. “Nếu trò cứ một mực
muốn cư xử như một kẻ quét ống khói tầm thường thì trò sẽ phải sống
như kẻ đó mà thôi. Đừng bao giờ cãi lời người lớn tuối hơn và thông
thái hơn trò. Trò sẽ phải ở lại đây cho tới khi nào hiểu được giá trị của
những quy tắc hành xử.”
Gương mặt tức giận của Bà Thủy Quái cùng với ánh sáng biến mất
sau khi bà đóng cánh cửa lại, Lily nghe thấy tiếng lách cách của ổ khóa,
và tiếng chân bà huỳnh huỵch rời đi.
Còn lại một mình trong kho than lạnh lẽo, tăm tối, nỗi sợ hãi xâm
chiếm trái tim Lily. Nó qườ quạng xung quanh, tay chạm vào những
cục than lạnh như băng. Cạnh một bức tường ở góc xa, nó tìm thấy
một cái ghế đẩu ọp ẹp, nó ngồi lên đó và chiếc ghế chòng chành về
phía trước rồi lại về phía sau không ngừng, hẳn là một chân ghế đã bị
mục rồi. Nó định đặt chân lên thanh giằng ngang của ghế thì phát hiện
thanh này cũng gãy mất rồi. Vậy là nó đành ngồi ôm gối trên mặt ghế.
Ép chặt chân vào ngực, nó cảm nhận được hơi ấm, cảm giác dễ chịu
êm ái.
Có thứ gì đó bò ngang qua cổ chân nó, nó lấy đầu mũi giày của
mình xua thứ đó đi. Những tiếng lạo xạo nho nhỏ vang lên trong
khoảng không gian xung quanh, nó cố không nghĩ tới tất cả những thứ
khủng khiếp có thể gây ra tiếng động ấy. Sâu tai, nhện, chuột lớn,
chuột nhắt… Nhưng khi mắt nó đã thích ứng được với bóng tối, nó
nhìn thấy thứ còn kinh khủng hơn rất nhiều: Một cánh tay bị tách rời

đang chòi ra từ dưới đống than.

Chương 2

Malkin đã chạy được một quãng thời gian khá lâu. Thật chú ý để
không bị phát hiện, nó chạy thoắt ẩn thoắt hiện theo đường díc dắc
giữa các cây. Nó cần phải tăng khoảng cách với hiện trường vụ đâm
khí cầu xa nhất có thể. Nó phải tới chỗ Lily và đưa cho cô bé lời nhắn
cuối cùng của ông John trước khi cót của nó chạy hết.
Mặt trời đã lặn từ lâu và bầu không khí lúc này dày đặc một màn
sương xám xịt, hơi sương lạnh lẽo bám thành từng giọt li ti trên bộ
lông của nó. Những bụi cây rũ những chiếc lá ẩm ướt vào nó khi nó
chạy lướt qua. Và tệ nhất là, động cơ nặng nề của chiếc khí cầu bạc
vẫn đều đều phát ra âm thanh bình bịch, ánh đèn của con tàu đang
quét khắp khu rừng để tìm kiếm, lùng bắt nó.
Nó chạy tới chỗ một cây sồi già và dừng lại dưới tán cây bám đầy
dây thường xuân. Đôi mắt đen của con cáo lóe lên trong màn sương
mù, ghi nhận những hình ảnh u ám. Ngay trước mặt nó, con đường
mòn rải đầy những cành cây gãy và những bụi cây gai góc với những
chiếc gai hay bám vào lông đuôi của nó. Nó chun cái mũi lại đầy căm
ghét. Có lẽ nó nên quay lại, đi đường khác… Nhưng linh cảm mách bảo
nó rằng con người đang bám theo nó, thế là nó vội đi tiếp, bước những
bước thật cẩn trọng.

Mặt đất khá lầy lội và khi chạy, bùn bắn lên qua những móng vuốt
của nó, làm vấy bẩn chiếc túi buộc ở cổ. Nó đã để lại dấu chân, những
dấu vết dễ dàng lần theo được, nói đúng hơn là dấu chân đã đánh dấu
tuyến đường cho họ lần theo. Nó nguyền rủa thứ đất lầy lội này, thời
tiết ẩm ương này, những kẻ săn đuổi, chiếc khí cầu, tất cả mọi thứ. Nó
là một cỗ máy hoạt động chính xác chứ không phải được tạo ra để
phục vụ cho những cuộc phiêu lưu kiểu này. Điều nhục nhã ở đây là nó
đang bị truy đuổi khắp rừng như một con thú ăn xác chết tầm thường.
Lại thêm những bụi cây gai nữa, chúng hiện diện ở khắp mọi nơi.
Nó tìm thấy một khe hở ở góc một bụi cây và lách mình vào.
Đó là một đường hầm chạy phía dưới đám cây rậm rạp khoảng vài
feet*, tiếp tục dẫn ra một đường mòn hẹp, trên đường rải đầy phân
thú. Nó dừng lại để đánh hơi, thì ra đây là lối đi của một con cáo già,
nhưng chắc hẳn con đường đã không được sử dụng một thời gian rồi.
Nó chạy tiếp, những bụi cây tháp lại một lần nữa dày đặc xung
quanh. Một nhánh cứng cáp của bụi cây mâm xôi chặn ngang lối nó đi.
Nó trườn về phía trước, ngó nghiêng xung quanh. Giờ nó đang ở
sâu trong rừng, không còn thấy ánh đèn tìm kiếm của khí cầu nữa, và
tiếng kêu rền của động cơ khí cầu cũng nhỏ dần. Xa xa, một con cú
đang rúc lên tiếng kêu cảnh báo.
Đột nhiên, giọng khàn khàn của những kẻ săn đuổi cùng tiếng sủa
của con chó khốn khổ của chúng vọng tới gần, vang lên quanh nó. Rồi
những chiếc đèn xách tay của chúng hiện ra giữa đám cây cối gần đó,
ánh đèn lởn vởn trông như những con đom đóm quá khổ, nháp nháy
sáng khi di chuyển qua phía sau những thân cây.
Malkin quay lại, liếc nhanh qua vai và đêm xem có bao nhiêu chiếc
đèn. Có ba cái tất cả. Nhưng số người sẽ nhiều hơn ba, một người chỉ
huy chó săn và những người khác mang theo vũ khí. Họ đổ bộ xuống

từ khí cầu giống như một đàn ong.
Nó chạy dọc theo rìa một rãnh sâu chứa đầy nước mưa, rồi lại
chạy quanh bờ một ao lớn chứa nước cho một chiếc cối xay. Cái bóng
sừng sững của chiếc cối xay bị bỏ hoang đang đổ xuống mặt ao ở phía
xa.
Nó ước có thể quăng mình xuống và bơi ngang qua mặt hồ, nhưng
nó biết máy móc và nước là kẻ thù không đội trời chung. Ông John
từng cảnh báo nó là chỉ cần trên dưới một lít nước là đủ để khiến lục
phủ ngũ tạng của nó gi sét hết.
Ngài John. Giờ ngài ấy đã ra đi. Có lẽ ngài ấy đã bị thiêu cháy tới
chét, hay tệ hơn là chết cháy trong thân tàu bằng thiếc của chiếc
Dragonfly. Ý nghĩ ấy khiến những chiếc răng truyền động bên trong
Malkin nôn nao khó tả.
Ở phía xa ao nước, nó bò qua một mô đất rải đầy đá cuội, vấp vào
một rễ cây và ngã bổ nhào về ...
 
Gửi ý kiến