Anh chàng Hobbit

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Thị Ngọc Thúy
Ngày gửi: 14h:11' 15-11-2023
Dung lượng: 3.3 MB
Số lượt tải: 0
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Thị Ngọc Thúy
Ngày gửi: 14h:11' 15-11-2023
Dung lượng: 3.3 MB
Số lượt tải: 0
Số lượt thích:
0 người
Mục Lục
Chương I - BỮA TIỆC BẤT NGỜ
Chương II - THỊT CỪU NƯỚNG
Chương III – NGHỈ NGƠI MỘT CHÚT
Chương IV - TRÊN QUẢ ĐỒI VÀ DƯỚI QUẢ ĐỒI
Chương V - TRÒ CHƠI ĐỐ TRONG HANG TỐI
Chương VI - TRÁNH VỎ DƯA GẶP VỎ DỪA
Chương VII - NƠI TẠM TRÚ KỲ LẠ
Chương VIII - ĐÀN RUỒI VÀ BẦY NHỆN
Chương IX - NHỮNG THÙNG RƯỢU XUẤT KHO
Chương X - CUỘC ĐÓN TIẾP NỒNG HẬU
Chương XI - TRƯỚC NGƯỠNG CỬA
Chương XII - THÔNG TIN NỘI BỘ
Chương XIII - CHỦ NHÀ ĐI VẮNG
Chương XIV - LỬA VÀ NƯỚC
Chương XV - NHỮNG ĐÁM MÂY HỘI TỤ
Chương XVI - MỘT GÃ TRỘM TRONG ĐÊM
Chương XVII - MÂY TAN
Chương XVIII - HÀNH TRÌNH TRỞ VỀ
Chương XIX - CHẶNG ĐƯỜNG CUỐI CÙNG
Anh Chàng Hobbit
J.R.R. Tolkien
Ebook miễn phí tại : www.Sachvui.Com
J.R.R Tolkien sinh ngày 3/1/1892. Ngoài những cống hiến nổi bật trong sự
nghiệp giảng dạy, ông còn được biết đến với những tiểu thuyết xuất sắc như
Anh chàng hobbit, Chúa nhẫn và The Silmarillion. Các tác phẩm của ông đã
được dịch ra 24 thứ tiếng và bán được nhiều triệu bản trên toàn thế giới. Ông
được trao giải CBE, và được trao học vị danh dự Doctorate of Letters của
trường Đại học Oxford vào năm 1972. Ông mất năm 1973 khi ở tuổi 81.
CÁC TÁC PHẨM CỦA J. R. R TOLKIEN
Anh chàng hobbit
Chúa nhẫn
Leaf by Niggle
On Fairy Stories
The Homecoming of Beorhtnoth
Farmer Giles of Ham
The Adventures of Tom Bombadil
Smith of Wootton Major
The Road Goes Ever On (cùng Donald Swann)
CÁC TÁC PHẨM ĐƯỢC XUẤT BẢN SAU KHI TÁC GIẢ MẤT
The Silmarillion
The Father Christmas Letters
Sir Gawain, Pearl and Sir Orfeo
Pictures by J.R.R Tolkien
Unfinished Tales
The Letters of J.R.R Tolkien
Mr. Bliss
The Monsters and the Critics and Other Essays
Finn and Hengest
TÁC PHẨM THE HISTORY OF MIDDLE-EARTH DO CHRISTOPHER
TOLKIEN, CON TRAI TÁC GIẢ, TỔNG HỢP VÀ BIÊN TẬP LẠI
I The Book of Lost Tales, phần 1
II The Book of Lost Tales, phần 2
III The Lays of Beleriand
IV The Shaping of Middle-earth
V The Lost Road and Other Writings
VI The Return of the Shadow
VII The Treason of Isengard
VIII The War of the Ring
IX Sauron Defeated
X Morgoth's Ring
XI The War of the Jewels
XII The Peoples of Middle-earth
Anh chàng hobbit được xuất bản lần đầu vào tháng Chín, 1937. Bản biên tập
lần thứ hai của cuốn này được thực hiện vào năm 1951 ghi dấu những sửa
đổi và đóng góp đáng kể trong Chương V, “Trò chơi đố trong hang tối”, giúp
Anh chàng hobbit ăn nhập hơn với cuốn tiểu thuyết tiếp theo Chúa nhẫn
đang được viết lúc bấy giờ. Tolkien cũng đã xem kỹ lại bản biên tập ở Mỹ
do NXB Ballantine Books phát hành hồi tháng Hai, 1966 và bản biên tập ở
Anh do NXB George Allen & Unwin phát hành bìa mềm vào cuối năm đó.
Bản biên tập mới nhất này dựa trên bản biên tập lần thứ ba thực hiện năm
1966 trong đó có sửa chữa một số sai sót và lỗi in. Độc giả quan tâm tới
những chi tiết được sửa đổi trong mỗi lần biên tập cuốn sách này có thể tham
khảo trong phần phụ lục A, Textual and Revision Notes, trong The
Annotated hobbit (1988), và J. R. R. Tolkien: A Descriptive Bibliography
của Wayne G. Hommond, với sự giúp đỡ của Douglas A. Anderson (1993).
Douglas A. Anderson
Ngày 7 tháng Mười Hai 1994
Đây là một câu chuyện của thời xa xưa. Vào thời đó các ngôn ngữ và chữ
viết khác hẳn ngôn ngữ và chữ viết của chúng ta ngày nay. Tiếng Anh được
dùng để thay mặt cho các ngôn ngữ đó. Song cần phải chú ý hai điểm. (1)
Trong tiếng Anh, dạng số nhiều duy nhất đúng của từ dwarf(1) là dwarfs, và
tính từ là dwarfish. Trong câu chuyện này tác giả đã sử dụng các từ dwarves
và dwarvis(2), nhưng chỉ dùng khi nói đến những người cổ xưa là họ hàng
thân thích của Thorin Oakenshield và những người cùng đi. (2) Orc không
phải là một từ tiếng Anh. Nó xuất hiện ở một đôi chổ nhưng thường được
dịch thành goblin (hoặc hobgoblin(3) đối với các loại yêu tinh yếu hơn). Orc
là một dạng tên gọi mà giống người hobbit thời đó dành cho bọn này, và nó
không hề liên quan gì đến các từ orc, ork của chúng ta vốn dùng để chỉ các
sinh vật biển thuộc họ cá heo.
Rune(4) là những chữ viết cổ xưa thoạt đầu được dùng để khắc hoặc vạch vào
gỗ, đá hay kim loại, vì vậy chúng có nét mảnh và nhiều góc cạnh. Vào thời
gian câu chuyện này diễn ra chỉ có giống người lùn sử dụng chúng thường
xuyên, đặc biệt là để ghi chép riêng tư hoặc bí mật. Các kiểu chữ rune của họ
được đại diện bằng chữ rune kiểu Anh mà ngày nay không còn mấy người
biết đến. Nếu đem đối chiếu các chữ rune trên tấm bản đồ của Thror với
những mã hóa của chúng trong chữ viết hiện đại (các trang 20 và 50) theo
tiếng Anh hiện đại thì có thể phát hiện ra bảng chữ cái của nó và có thể đọc
được cái tiêu đề bằng chữ rune ở phía trên. Trên tấm bản đồ đó người ta tìm
được tất cả các chữ rune bình thường, trừ chữ ru chữ ψ dùng cho X. I và U
được dùng cho J và V. Không có chữ rune nào dùng cho Q (hãy dùng CW);
cũng không có chữ nào dùng cho Z (chữ rune của giống người lùn có thể
được sử dụng nếu cần thiết). Tuy vậy, người ta sẽ phát hiện ra là vài chữ
rune đơn có thể thay cho hai chữ cái hiện đại: th, ng, ee; vài chữ rune cùng
loại ( là ea và là st) đôi khi cũng được dùng. Cánh cửa bí mật được
đánh dấu D . Ở cạnh đó có một bàn tay chỉ vào dấu hiệu này, và bên dưới
bàn tay có viết:
Hai chữ rune cuối cùng là những chữ đầu của các từ Thror và Thrain. Các
chữ rune ánh trăng mà Elrond đã đọc là:
Trên tấm bản đồ, các điểm chỉ hướng của la bàn được đánh dấu bằng chữ
rune, với phương Đông ở trên cùng, như thường lệ ở các bản đồ của giống
người lùn, và được đọc theo chiều kim đồng hồ: Đông, Nam, Tây, Bắc.
Chú thích
1. Người lùn.
2. Lý do sử dụng những từ này được nêu trong chương III. [Chú thích trong
nguyên bản, tất cả những chú thích khác nếu không có ghi chú gì them đều
là của người dịch].
3. Yêu tinh và yêu quái.
4. Loại ký tự cổ của một số dân tộc Bắc Âu vào khoảng thế kỷ II, được khắc
lên đá, gỗ và kim loại.
Chương I - BỮA TIỆC BẤT NGỜ
Có một anh chàng hobbit sống ở một cái hang trong lòng đất. Không phải là
một cái hang tởm lợm, bẩn thỉu, ướt át, đầy những côn trùng cùng mùi xú uế,
cũng chẳng phải một cái hang khô ráo, trống không, đầy những cát và chẳng
có cái gì để ngồi lên hoặc để ăn: đó là một cái hang của loài hobbit, mà như
thế có nghĩa là đầy đủ tiện nghi.
Hang này có một cửa ra vào tròn vành vạnh giống như ô cửa sổ trên tàu
thủy, được sơn màu lá cây và có một quả đấm bằng đồng thau sáng loáng ở
chính giữa. Cửa này dẫn vào một hành lang hình ống giống như một đường
hầm: một đường hầm rất dễ chịu, không có khói, tường được lót ván, nền lát
gạch vuông và trải thảm, có kê những chiếc ghế bành bóng lộn và rất nhiều
rất nhiều mắc mũ áo - chàng hobbit này rất thích có khách viếng thăm. Hành
lang uốn lượn quanh co, đâm xéo chứ không xuyên thẳng vào sườn đồi Quả Đồi, như mọi người khắp nhiều dặm quanh đó vẫn thường gọi - và từ
hành lang đó nhiều cánh cửa nhỏ hình tròn được mở ra, thoạt đầu ở bên này
và rồi lại ở bên kia. Đối với người hobbit thì không có chuyện lên cầu thang:
các phòng ngủ, phòng tắm, hầm rượu, phòng lương thực (rất nhiều) , tủ quần
áo (anh chàng có hẳn những phòng riêng dành để quần áo), nhà bếp, phòng
ăn, tất cả đều cùng ở một tầng, mà thực ra là trên cùng một lối đi. Tất cả các
căn phòng tốt nhất đều nằm bên mé trái (theo lối đi vào), bởi vì chỉ những
phòng này là có cửa sổ, những ô cửa sổ tròn rất chắc chắn nhìn ra khu vườn
của anh chàng và những đồng cỏ phía xa thoai thoải xuống dòng sông.
Anh chàng hobbit này rất khá giả, tên anh ta là Baggins. Họ hàng nhà
Baggins đã sinh sống trong khu vực Quả Đồi từ thời xa xưa và người ta coi
họ là những người rất đáng trọng, không phải chỉ vì hầu hết bọn họ đều giàu
có, mà còn bởi họ chưa bao giờ kinh qua bất kỳ cuộc mạo hiểm nào hoặc
làm bất kỳ điều gì bất ngờ: người ta có thể biết chắc một người thuộc dòng
họ Baggins sẽ nói gì về bất kỳ vấn đề nào mà không cần phải bận tâm hỏi.
Tập truyện này nói về một người thuộc dòng họ Baggins đã kinh qua một
cuộc mạo hiểm như thế nào và đã thấy mình hành động và ăn nói thậm lấc
cấc ra sao. Có thể đã hát: đánh mất sự kính trọng của hàng xóm láng giềng,
nhưng anh chàng lại thu được... chà, các bạn sẽ thấy liệu rốt cuộc anh ta có
thu được cái gì không.
Mẹ của anh chàng hobbit đặc biệt của chúng ta - mà hobbit là cái giống gì
nhỉ? Tôi cho rằng ngày nay chúng ta cần được mô tả đôi chút về hobbit, bởi
vì họ đã trở nên hiếm hoi và rất e ngại những Con Người To Lớn, như họ gọi
chúng ta. Họ là (hoặc đã là) một giống người nhỏ bé, cao khoảng bằng nửa
chúng ta và nhỏ con hơn những chú lùn có râu. Người hobbit không có râu.
Ở họ có rất ít hoặc chẳng có chút yêu thuật nào, ngoại trừ cái tài mọn bình
thường giúp họ lặng lẽ và nhanh chóng biến mất khi những kẻ to xác ngu
xuẩn như các bạn và tôi lần mò đến gần gây ra tiếng ồn như một đàn voi mà
họ có thể nghe thấy cách đó hàng dặm. Bụng họ thường phệ; họ mặc đồ màu
sáng (chủ yếu là màu lá cây và màu vàng); không đi giày vì gót chân họ có
da dày tự nhiên và có lớp lông dày ấm áp màu nâu giống như tóc trên đầu họ
(mà tóc thì quăn); có những ngón tay khéo léo, vẻ mặt hòa nhã, có tiếng cười
trầm ấm (đặc biệt là sau bữa ăn, họ ăn hai bữa mỗi ngày khi mà họ có thể
kiếm được). Bây giờ các bạn đã đủ hiểu biết để tiếp tục đọc. Như tôi vừa nói
khi nãy, mẹ của anh chàng hobbit này - tức là của Bilbo Baggins - là quý tiểu
thư Belladonna Took nổi tiếng, một trong ba người con gái xuất sắc của lão
Took, thủ lĩnh của những người hobbit sinh sống phía bên kia Thủy Lộ, dòng
sông nhỏ chảy qua chân Quả Đồi. Ở các dòng họ khác người ta thường nói
rằng xưa kia một trong số các tổ tiên dòng họ Took hẳn đã lấy vợ tiên. Dĩ
nhiên điều đó thật khó tin, nhưng chắc chắn ở họ vẫn còn có một cái gì đó
không hoàn toàn giống những người hobbit, và thỉnh thoảng các thành viên
của thị tộc Took thường tiến hành những cuộc mạo hiểm. Họ biến mất một
cách kín đáo và gia đình họ giấu nhẹm chuyện đó; nhưng rõ ràng là những
người dòng họ Took không được kính nể bằng những người dòng họ
Baggins, dù rằng họ hiển nhiên giàu có hơn.
Tuy vậy quý tiểu thư Belladonna Took sau khi trở thành bà Bungo Baggins
đã chẳng bao giờ có bất kỳ một cuộc mạo hiểm nào. Ông Bungo, tức là bố đẻ
của Bilbo, đã kiến tạo cho bà một cái hang hobbit sang trọng bậc nhất (bà
cũng có đóng góp một phần tiền của vào) mà người ta từng thấy bên dưới
Quả Đồi hoặc bên trên Quả Đồi hoặc bên kia Thủy Lộ, và họ sống ở đó đến
những ngày cuối đời. Ấy thế mà Bilbo, cậu con trai duy nhất của bà, mặc dù
vẻ mặt và cung cách ứng xử hệt như người bố thuần phác và vô tư lự, lại có
thể nhiễm một cái gì đó kỳ quặc từ dòng họ Took vào bản chất của mình,
một cái gì đó chỉ chờ có cơ hội là bột phát. Chỉ mãi đến khi Bilbo Baggins
[1]
đã trưởng thành, khoảng chừng năm mươi tuổi gì đó , thì cơ hội đó mới
đến, khi đó anh chàng đang sống trong cái hang hobbit đẹp đẽ do bố mình
tạo dựng mà tôi vừa mới mô tả cho các bạn, và rõ ràng đã ổn định cuộc sống.
Do một sự tình cờ kỳ lạ, vào một buổi sáng xa xưa, khi mà mọi vật còn vô
cùng tĩnh lặng, khi mà tiếng ồn ít hơn bây giờ và màu xanh lục nhiều hơn
bây giờ, và những người hobbit vẫn còn đông đúc và thịnh vượng, Bilbo
Baggins đang đứng bên cửa hang sau bữa điểm tâm mà hút thuốc bằng một
cái tẩu gỗ dài to tướng gần trễ tới những ngón chân đầy lông mịn (được chải
gọn gàng) - thì Gandalf ghé thăm. Gandalf! Giá mà các bạn đã nghe được chỉ
một phần tư những gì tôi từng nghe nói về lão ta, mà tôi cũng chỉ mới nghe
được rất ít trong tất cả những chuyện về lão thôi đấy, hẳn các bạn sẽ sẵn sàng
đón nhận bất cứ câu chuyện khác thường nào. Lão cứ tới nơi nào là những
câu chuyện và các cuộc mạo hiểm lại xuất hiện một cách kỳ lạ đến không thể
kỳ lạ hơn ở nơi đó. Đã tự lâu lắm rồi lão chưa đặt chân tới con đường dưới
Quả Đồi kia, suốt từ khi bạn của lão là lão Took qua đời, đúng thế, và những
người hobbit hầu như đã quên bẵng đi trông lão thế nào. Lão đã đi biền biệt
quá Quả Đồi và tới tận bên kia Thủy Lộ để thực hiện những công việc riêng
từ khi tất cả bọn họ còn là những cậu bé và cô bé hobbit.
Tất cả những gì anh chàng Bilbo chân thật nhìn thấy vào buổi sáng hôm đó
là một ông già chống gậy. Lão ta đội cái mũ cao màu xanh chóp nhọn, vận
tấm áo choàng dài màu xám, đeo chiếc khăn quàng màu bạc mà bộ râu dài
của lão phủ lên trên rồi thõng xuống mãi bên dưới bụng, và đi đôi ủng to
tướng màu đen.
“Buổi sáng tốt lành!” Bilbo nói, và anh chàng thực sự có ý đó. Mặt trời đang
tỏa sáng và cỏ rất xanh. Nhưng lão Gandalf lại nhìn anh từ bên dưới cặp lông
mày dài rậm rạp chìa mãi ra ngoài vành chiếc mũ che nắng của mình.
“Cậu định nói gì hả?” lão nói. “Có phải cậu chúc ta một buổi sáng tốt lành,
hay cậu định nói là sáng nay trời đẹp dù rằng ta có muốn thế hay không;
hoặc giả cậu muốn nói là sáng nay cậu cảm thấy khỏe khoắn; hoặc đó là một
buổi sáng mà ta phải đối xử tốt với nó?”
“Tất cả những điều đó gộp lại,” Bilbo nói. “Và một buổi sáng đẹp trời, mà
thêm vào đó lại còn được ra ngoài hút một tẩu thuốc lá nữa kia đấy. Nếu ông
có mang theo tẩu thì hãy ngồi xuống nhồi thuốc của tôi mà hút! Việc gì phải
vội vàng, trước mặt chúng ta còn cả một ngày mà!” Rồi Bilbo ngồi vào một
chiếc ghế bên cửa hang của mình, hai chân bắt tréo và thở ra một vòng khói
xám đẹp đẽ, nó bay vút lên không trung mà không vỡ ra và cứ bồng bềnh
bay đi phía trên Quả Đồi.
“Rất đẹp!” lão Gandalf nói. “Nhưng sáng hôm nay ta không có thì giờ để
thổi những vòng khói đâu. Ta đang tìm kiếm một người nào đó cùng tham
gia vào một cuộc mạo hiểm mà ta đang chuẩn bị, và thật khó mà tìm được
bất kỳ kẻ nào.”
“Tôi cũng nghĩ vậy - ở vùng này! Chúng tôi là những người đơn giản mộc
mạc và chẳng cần gì những cuộc mạo hiểm. Rặt những điều kinh tởm phiền
toái và khó chịu! Khiến ta bị muộn bữa tối! Tôi chịu không nghĩ ra được
người ta thấy gì trong các cuộc mạo hiểm chứ,” anh chàng Baggins của
chúng ta vừa nói vừa thọc một ngón tay cái vào dây đeo quần của mình và
thổi ra một vòng khói mới thậm chí còn lớn hơn. Rồi anh chàng lấy ra những
bức thư buổi sáng và bắt đầu đọc, giả bộ như chẳng để ý gì thêm đến lão già
nữa. Anh chàng đã dứt khoát rằng mình hoàn toàn không phải loại người như
lão, và muốn lão bỏ đi. Nhưng lão không nhúc nhích. Lão chống gậy đứng
đó và chằm chằm nhìn anh chàng hobbit mà chẳng nói năng gì hết, cho tới
khi Bilbo thấy khó chịu và thậm chí hơi bực bội.
“Buổi sáng tốt lành!” cuối cùng anh chàng nói. “Ở vùng này chúng tôi không
cần đến bất kỳ cuộc mạo hiểm nào đâu, cảm ơn ông! Ông có thể thử tìm
kiếm trên Quả Đồi hoặc bên kia Thủy Lộ ấy.” Nói vậy là anh chàng đã ngầm
có ý rằng cuộc đối thoại đã kết thúc.
“Câu buổi sáng tốt lành của cậu quả là quá đa nghĩa!” lão Gandalf nói. “Bây
giờ ý cậu là muốn tống khứ ta, và chỉ đến khi ta bỏ đi thì mới ổn đây mà.”
“Đâu phải thế, đâu phải thế, thưa quý ông! À mà, có lẽ tôi chưa được biết
quý danh?”
“Đúng thế, đúng thế, anh bạn thân mến ạ - còn ta lại biết tên cậu là Bilbo
Baggins kia đấy. Mà cậu có biết tên ta đấy, chỉ có điều cậu không nhớ được
ta làngười có cái tên ấy thôi. Ta là Gandalf, và Gandalf là ta. Làm sao có thể
nghĩ rằng ta phải sống đến bây giờ để mà nghe con trai của quý tiểu thư
Belladonna Took chào mình như thể ta là một kẻ bán rong trước bậu cửa nhà
cậu kia chứ!”
“Lão Gandalf, lão Gandalf! Trời đất ơi! Đâu phải là cái ông phù thủy lang
thang đã cho Lão Took một đôi hoa tai kim cương màu nhiệm dính chặt vào
nhau và chỉ đến khi được lệnh mới rời nhau? Đâu phải là cái người vẫn
thường kể những câu chuyện tuyệt vời tại các bữa tiệc về những con rồng, lũ
yêu tinh, những gã khổng lồ, cuộc giải cứu các nàng công chúa và vận may
bất ngờ của con trai các góa phụ? Đâu phải là cái con người vẫn thường làm
những quả pháo hoa tuyệt vời? Tôi vẫn còn nhớ những quả pháo hoa ấy! Lão
Took vẫn thường đốt chúng vào đêm hôm trước ngày Hạ Chí. Thật tuyệt
vời!Chúng thường bay vút lên như những bông hoa loa kèn, hoa mõm chó và
những cây kim tước bằng lửa to tướng rồi cứ lơ lửng mãi trong ánh hoàng
hôn mờ tỏ!” Các bạn sẽ để ý thấy rằng anh chàng Baggins đâu đến nỗi quá
dung tục như mình tự nghĩ, mà còn rất yêu hoa nữa. “Trời ơi!” anh chàng
tiếp tục. “Đâu phải là cái ông Gandalf đã khiến biết bao thanh niên nam nữ
bỏ nhà bỏ cửa ra Biển Cả vì những cuộc mạo hiểm điên rồ? Bất kỳ việc dại
dột nào từ trèo cây đến thăm viếng các tiên - hoặc dong thuyền tới các bến
bờ xa lạ! Chao ôi, cuộc sống trước kia từng thú vị biết bao - ý tôi là, xưa kia
ông vẫn thường làm mọi việc đảo lộn thật tệ hại ở vùng này. Xin lỗi ông,
nhưng tôi không biết là ông vẫn còn làm công việc ấy đấy.”
“Ta biết làm cái gì khác kia chứ?” lão phù thủy nói. “Nhưng dù sao ta cũng
hài lòng thấy cậu còn nhớ đôi chút về ta. Dẫu sao thì cậu cũng có nhã ý nhớ
đến những quả pháo hoa của ta, và như thế thì ta vẫn còn hy vọng. Thực
vậy, vì lợi ích của Lão Took ông nội cậu và vì quý tiểu thư Belladonna tội
nghiệp, ta sẽ cho cậu cái mà cậu đã hỏi xin.”
“Xin lỗi ông, tôi chẳng hỏi xin cái gì cả!”
“Có đấy, cậu đã xin! Hai lần rồi. Ta cho cậu cái đó. Thực ra ta còn định đưa
cậu vào cuộc mạo hiểm nữa. Đối với ta thì chỉ là để tiêu khiển, còn đối với
cậu thì tuyệt đấy - và còn sinh lợi nữa, rất có thể là như vậy,nếu cậu vượt qua
được.”
“Xin lỗi! Tôi không cần bất kỳ cuộc mạo hiểm nào hết, cảm ơn ông. Hôm
nay thì không. Xin chào! Nhưng xin mời ông đến dùng trà - vào bất kỳ giờ
nào ông muốn! Sao lại không phải là ngày mai nhỉ? Ngày mai ông đến nhé!
Tạm biệt!” Dứt lời, anh chàng hobbit quay mình chạy vội vào trong khuôn
cửa tròn màu lá cây và cố đóng cửa thật nhanh mà không tỏ ra thô lỗ. Suy
cho cùng thì bọn phù thủy vẫn là phù thủy mà thôi.
“Mình mời lão ta đến dùng trà làm quái gì nhỉ?” anh chàng vừa tự nhủ vừa
bước vào phòng lương thực.Tuy chỉ vừa ăn điểm tâm nhưng anh chàng nghĩ
bụng dùng một hai cái bánh ngọt và uống một chút gì đó thì cũng tốt sau cơn
hoảng sợ của mình.
Trong thời gian đó lão Gandalf vẫn còn đứng ngoài cửa và cứ lặng lẽ cười
hoài. Một lát sau lão tiến bước và dùng đầu nhọn của cái gậy mà khía một ký
hiệu kỳ cục lên cánh cửa trước đẹp đẽ màu xanh của anh chàng hobbit.Rồi
lão rảo bước bỏ đi, gần như đúng vào lúc Bilbo sắp ăn xong cái bánh thứ hai
và bắt đầu chắc mẩm là mình đã thoát hẳn khỏi những cuộc mạo hiểm.
Ngày hôm sau anh chàng hầu như đã quên bẵng lão Gandalf. Anh chàng
không nhớ rõ mọi việc lắm, trừ phi đã ghi lên Bảng Nhắc Việc như thế này:
Gandalf Trà Thứ Tư. Ngày hôm qua vì quá bối rối nên anh chàng đã không
làm được việc gì đại loại như thế.
Đúng trước giờ dùng trà thì có tiếng chuông rung rất to ở cửa trước, và khi
đó anh chàng sực nhớ ra! Anh chàng hối hả bắc ấm đun nước và dọn ra một
bộ chén đĩa nữa, thêm một hai cái bánh, rồi chạy ra cửa.
“Tôi rất xin lỗi đã để ông phải đợi!” anh chàng đã toan nói thì nhận ra là đâu
phải lão Gandalf. Đó là một chú lùn có bộ râu màu xanh nhét vào trong chiếc
dây lưng màu vàng, đôi mắt sáng ngời bên dưới chiếc mũ trùm màu lục sẫm.
Cửa vừa mở là chú len ngay vào bên trong, cứ như thể có người đang chờ
đợi chú vậy.
Chú treo tấm áo khoác có mũ trùm của mình vào cái mắc gần nhất rồi cúi rạp
xuống chào và nói, “Dwalin sẵn sàng phục vụ!”
“Bilbo Baggins sẵn sàng phục vụ!” anh chàng hobbit nói, quá ngạc nhiên
nên không hỏi được câu hỏi nào trong khoảnh khắc ấy. Khi sự yên lặng sau
đó trở nên khó chịu, anh chàng nói tiếp, “Tôi vừa mới sắp sửa dùng trà, xin
mời dùng chút trà với tôi.”Có lẽ câu nói hơi thiếu tự nhiên một chút, nhưng ý
định của anh chàng thật chân tình. Ở địa vị bạn, bạn sẽ xử sự thế nào nếu
một chú lùn không mời mà đến và treo đồ của mình trong hành lang nhà bạn
mà không một lời giải thích?
Họ ngồi vào bàn chưa ấm chỗ, thực tế là vừa mới với lấy chiếc bánh thứ ba,
thì có tiếng chuông thậm chí còn to hơn lần trước.
“Xin lỗi nhé!” anh chàng hobbit nói rồi chạy ra cửa.
“Vậy là cuối cùng thì ông đã đến đây rồi!” Lần này anh chàng đã toan nói
thế với lão Gandalf. Nhưng nào phải Gandalf. Thay vào đó là một chú lùn
nom già khụ đứng trên bậc cửa với bộ râu bạc và cái mũ trùm màu đỏ tươi
và chú này cũng nhót ngay vào lúc cửa vừa mở, cứ như thể chú đã được mời
đến.
“Tôi thấy là bọn họ đã bắt đầu đến rồi,” chú nói khi nhìn thấy cái mũ trùm
màu lục của Dwalin treo trên tường. Chú treo cái mũ đỏ của mình vào cạnh
đó, và vừa đặt tay lên ngực vừa nói, “Balin sẵn sàng phục vụ!”
“Cảm ơn ông!” Bilbo nói, miệng há hốc. Trả lời như vậy thật không phải lối,
nhưng cái câu bọn họ đã bắt đầu đến rồi đã khiến anh chàng quá bối rối. Anh
chàng thích có khách tới thăm nhưng phải biết họ là ai trước khi họ tới, và
nếu do mình đích thân mời thì thích hơn. Anh chàng phát hoảng khi nghĩ
rằng có thể không đủ bánh ngọt, và rồi - với tư cách là chủ nhà: anh chàng
biết nhiệm vụ của mình và kiên quyết thực hiện dù phải khổ sở đến thế nào có thể là anh chàng sẽ phải nhịn ăn.
“Vào trong nhà đi, và dùng một chút trà nhé!” anh chàng cố nói sau khi đã
hít một hơi thật sâu.
“Một chút bia thì hợp với tôi hơn, nếu ông cũng thích dùng thứ đó, thưa
ông,” chú Balin râu bạc nói. “Mà tôi ăn chút bánh ngọt cũng được - bánh
ngọt hạt thơm ấy, nếu ông có cái nào.”
“Rất nhiều!” Bilbo thật ngạc nhiên khi thấy mình trả lời như vậy; và anh
[2]
chàng thấy mình hối hả chạy tới hầm rượu mà rót đầy một cốc vại bia, rồi
lại chạy tới phòng lương thực lấy hai cái bánh ngọt nhân hạt thơm hình tròn
đẹp đẽ mà anh chàng mới nướng chiều hôm ấy để dành cho bữa lót dạ sau
bữa khuya của mình.
Lúc anh chàng quay trở lại thì Balin và Dwalin đang trò chuyện tại bàn như
đôi bạn cũ (thực ra họ là hai anh em). Bilbo vừa đặt phịch vại bia và hai cái
bánh trước mặt hai chú thì lại có tiếng chuông rung, và rồi lại một tiếng
chuông rung nữa.
“Lần này thì nhất định là Gandalf rồi,” anh chàng vừa nghĩ vừa thở hổn hển
dọc lối ra cửa. Nhưng nào có phải. Đó là hai chú lùn nữa, cả hai đều đội mũ
trùm màu xanh, có thắt lưng màu bạc và bộ râu màu vàng; mỗi chú mang
một túi dụng cụ và một cái xẻng. Họ lẻn ngay vào khi cửa vừa bắt đầu mở Bilbo hầu như chẳng ngạc nhiên chút nào.
“Tôi giúp gì được quý vị đây, các chàng lùn của tôi?” anh chàng nói.
“Kili sẵn sàng phục vụ!” một gã nói. “Và cả Fili nữa!” chú kia nói; rồi cả hai
chú cởi phăng mũ trùm ra và cúi chào.
“Xin phục vụ quý vị cùng gia đình!” Bilbo đáp, lần này thì anh chàng đã nhớ
phải cư xử sao cho phải phép.
“Tôi thấy là Dwalin và Balin đã đến đây rồi”, Kili nói. “Mình nhập bọn
nào.”
“Bọn!” Baggins nghĩ. “Mình chẳng thích cái âm thanh của từ đó. Mình thật
sự phải ngồi xuống một lát để bình tĩnh trở lại và dùng một chút đồ uống
đã.” Anh chàng chỉ vừa mới nhắp một chút - ở góc phòng, trong lúc bốn chú
lùn ngồi quanh bàn chuyện trò về những hầm mỏ, về vàng và về những bất
trắc do lũ yêu tinh gây ra cùng những cuộc phá phách của lũ rồng và rất
nhiều chuyện khác mà anh chàng không hiểu và cũng không muốn hiểu, bởi
vì những chuyện ấy nghe có vẻ quá mạo hiểm – thì kinh-coong-kinh-coong,
chuông lại vang lên như thể một thằng bé hobbit nghịch ngợm nào đó đang
cố kéo đứt cái cần dây chuông.
“Có người ở ngoài cửa!” anh chàng vừa nói vừa hấp háy mắt.
“Bằng vào tiếng chuông ấy thì phải có đến bốn người,” Fili nói. “Vả lại,
chúng tôi đã nom thấy họ đi sau chúng tôi một quãng.”
Anh chàng hobbit nhỏ bé khốn khổ ngồi xuống trong hành lang và gục đầu
vào hai bàn tay mà phân vân không biết chuyện gì đã xảy ra, và chuyện gì
sắp sửa xảy đến, và liệu tất cả bọn họ có ở lại dùng bữa tối hay không. Rồi
chuông lại reo to hơn bao giờ hết, và anh chàng phải chạy ra cửa. Không
phải chỉ có bốn, mà là NĂM. Thêm một chú lùn nữa đã đến trong lúc anh
chàng còn đang phân vân trong hành lang. Anh chàng vừa mới vặn quả đấm
cửa thì tất cả bọn họ đã vào bên trong, vừa cúi chào vừa lần lượt nói “sẵn
sàng phục vụ”. Tên của họ là Dori, Nori, Ori, Oin và Gloin; và chẳng mấy
chốc hai chiếc mũ trùm màu tía, một chiếc màu xám, một chiếc màu nâu và
một chiếc màu trắng đã treo lủng lẳng trên mắc, rồi bọn họ tiến bước, thọc
bàn tay to tướng vào những chiếc dây lưng màu vàng và màu bạc của mình,
để nhập bọn với những chú khác. Họ hầu như đã trở thành một bọn. Vài chú
gọi rượu bia, một số chú gọi bia đen, một chú gọi cà phê, và tất cả bọn họ
đều gọi bánh ngọt; vì vậy anh chàng hobbit đã phải bận rộn luôn chân luôn
tay một lát.
Một bình lớn cà phê vừa được đặt vào lò sưởi, những chiếc bánh hạt thơm
vừa xơi hết, và mấy gã lùn vừa bắt đầu một chầu bánh nướng phết bơ, thì có
tiếng gõ cửa rất to. Không phải là tiếng chuông réo, mà là tiếng đập cồng cộc
rất mạnh vào bộ cửa đẹp màu lá cây của anh chàng hobbit. Ai đó đang dùng
một cái gậy mà đập cửa!
Bilbo vội chạy dọc hành lang, rất giận dữ, hoàn toàn bối rối và kinh ngạc đó là cái ngày thứ Tư rầy rà nhất mà anh chàng còn nhớ. Anh chàng giật
mạnh cho cửa mở toang, và bọn họ ngã bổ nhào vào bên trong, chú nọ đè lên
chú kia. Lại thêm những chú lùn, bốn chú! Và có Gandalf ở phía sau, lão
chống gậy và đang cười to. Lão đã gây ra một vết lõm khá lớn trên cánh cửa
đẹp đẽ; và tiện thể cũng đã xóa đi cái ký hiệu bí mật mà lão đã khía ở chỗ đó
buổi sáng hôm trước.
“Cẩn thận nào! Cẩn thận nào!” lão nói. “Chẳng giống cung cách của cậu
chút nào, Bilbo ạ, ai lại để bạn bè của mình đứng chờ trên tấm thảm chùi
chân rồi mở cửa đánh sụp một cái! Hãy để ta giới thiệu Bifur, Bofur,
Bombur, và đặc biệt là Thorin!”
“Sẵn sàng phục vụ!” Bifur, Bofur và Bombur vừa nói vừa đứng thành một
hàng. Rồi họ treo hai cái mũ trùm màu vàng, một chiếc màu lá cây nhạt cùng
một chiếc màu xanh da trời có một núm tua dài màu bạc lên tường. Chiếc mũ
cuối cùng là của Thorin, chú lùn có thế lực rất lớn, trên thực tế đó đích thị là
đại nhân Thorin Oakenshield, người chẳng hài lòng một tí một chút nào khi
bị ngã sõng soài trên tấm thảm chùi chân của Bilbo và bị Bifur, Bofur và
Bombur đè lên. Một lý do là Bombur quá béo và nặng. Thorin quả là rất cao
ngạo, đã chẳng nói gì về việc phục vụ; còn anh chàng Baggins thì cứ xin lỗi
hoài, đến nỗi cuối cùng ông ta phải làu bàu “Xin đừng nhắc chuyện đó nữa,”
và thôi cau mày.
“Bây giờ tất cả chúng ta có mặt ở đây rồi,” Gandalf vừa nói vừa nhìn hàng
mũ trùm dự tiệc gồm mười ba chiếc - những chiếc mũ trùm đẹp nhất có thể
tháo rời - cùng chiếc mũ của bản thân lão đang treo trên mắc. “Một cuộc tụ
hội thật vui vẻ! Ta hy vọng là vẫn còn chút gì cho những kẻ đến muộn ăn
uống chứ! Cái gì kia hả? Trà! Không, xin cảm ơn cậu! Cho ta một chút rượu
vang đỏ ấy”.
“Cả ta nữa,” Thorin nói.
“Và mứt phúc bồn tử và bánh nướng nhân táo,” Bifur nói.
“Và bánh nướng thịt lợn và xa lát,” Bombur nói.
“Và thêm bánh ngọt nữa - và bia - và cà phê, nếu ngài không thấy phiền,”
mấy gã lùn khác gọi với qua lối cửa.
“Làm vài quả trứng, anh bạn tốt bụng nhé!” Gandalf gọi với theo trong lúc
anh chàng hobbit lật bật chạy vào các phòng lương thực. “Mà mang ngay
món gà nguội cùng dưa ghém ra đây!”
“Dường như lão ta biết tường tận những cái chạn của mình chẳng kém gì
mình ấy!” Baggins nghĩ bụng, lúc này anh chàng thực sự rối trí, và bắt đầu
băn khoăn không biết có phải một cuộc mạo hiểm vô cùng cùng tệ hại đã xộc
ngay vào nhà mình rồi hay không. Khi đã bày tất cả những chai đồ uống, các
món ăn, dao dĩa, cốc, đĩa, thìa và những thứ khác lên mấy cái khay lớn, anh
chàng bắt đầu thấy rất nóng người, mặt đỏ lên và bực bội.
“Mấy thằng lùn này rõ thật là nhiễu sự đến khó chịu!” anh chàng lớn tiếng.
“Sao chúng lại không đến mà giúp một tay kia chứ?” Kỳ lạ làm sao! Đã thấy
Balin và Dwalin ở cửa bếp, còn Fili và Kili thì đứng phía sau, và chỉ loáng
một cái - bọn họ đã khuân những cái khay cùng hai cái bàn nhỏ vào phòng
khách rồi lại bày các thứ ra.
Gandalf ngồi ở đầu bàn tiệc, quanh bàn là mười ba gã lùn: còn Bilbo thì ngồi
trên một chiếc ghế đẩu bên lò sưởi, vừa nhấm nháp một cái bánh bích quy
(anh chàng đã mất hẳn cái hứng ăn uống) vừa cố tỏ ra bình thản như thể mọi
việc đều hoàn toàn bình thường và tuyệt nhiên không phải là một cuộc mạo
hiểm. Mấy chú lùn cứ ăn ăn, nói nói, và thời gian cứ tiếp tục trôi đi. Cuối
cùng bọn họ đẩy ghế ra phía sau, còn Bilbo thì bắt đầu thu dọn cốc đĩa.
“Có lẽ tất cả các vị sẽ ở lại dùng bữa tối chứ ạ?” anh chàng nói bằng cái
giọng khoan thai và lịch sự nhất của mình.
“Dĩ nhiên rồi,” Thorin nói. “Và sau bữa tối nữa. Phải đến khuya bọn ta mới
bàn xong chuyện, và trước hết bọn ta cần một chút âm nhạc. Bây giờ hãy thu
dọn đi!
Ngay sau đó mười hai chú lùn - không kể Thorin, chú này quá quan trọng và
còn lưu lại chuyện trò với Gandalf - đứng phắt dậy, và xếp bát đĩa thành
những chồng cao ngất. Họ đi ngay, chẳng cần đợi lấy khay, cứ dùng một tay
giữ thăng bằng những chồng đĩa, trên chỏm mỗi chồng là một cái chai, trong
lúc anh chàng hobbit vừa hốt hoảng chạy theo vừa kêu oai oái: “xin hãy cẩn
thận cho!” và “xin đừng bận tâm về việc đó! Tôi có thể lo liệu mà.” Nhưng
mấy chú lùn chỉ bắt đầu cất tiếng hát:
Làm sứt cốc và làm rạn đĩa!
Làm mẻ dao và làm quằn dĩa!
Đó là điều Bilbo Baggins căm ghét –
Đập tan chai và đốt những nút bần!
Cắt khăn trải bàn và giẫm lên dầu mỡ!
Rót sữa lên sàn phòng chứa đồ ăn!
Quẳng xương xẩu trên mặt thảm phòng ngủ!
Té rượu vang lên mọi cửa ra vào!
Đổ những mảnh vỡ vào một chậu nước sôi;
Đập vụn chúng ra bằng một cái chày cực lớn;
Và khi bạn giã xong, nếu còn mảnh nào nguyên vẹn,
Hãy ném chúng lăn lóc dọc hành lang!
Đó là điều Bilbo Baggins căm ghét!
Vậy thì, hãy cẩn thận! Cẩn thận với những cái đĩa!
Và dĩ nhiên bọn họ đã không thực hiện những điều dễ sợ ấy, và mọi thứ đều
được rửa sạch và cất đi nhanh như chớp mà không mảy may bị sứt mẻ, trong
lúc anh chàng hobbit cứ quay như chong chóng ở giữa nhà bếp để cố xem
bọn họ đang làm gì. Sau đó cả bọn quay trở lại và thấy Thorin đang vừa
ghếch chân lên cái khung chắn quanh lò sưởi vừa hút một tẩu thuốc. Chú
đang thổi ra những vòng tròn khói thật to, và chú bảo vòng tròn nào đi đâu là
nó đi đấy - vút lên ống khói, hoặc lượn ra phía sau cái đồng hồ đặt trên bệ lò
sưởi, hoặc chui vào gầm bàn, hoặc cứ chạy vòng quanh trần nhà; nhưng dù
nó đi đâu thì cũng không đủ nhanh để thoát khỏi Gandalf. Pụp! Từ cái tẩu
ngắn bằng gốm của mình lão phóng ra một vòng tròn khói nhỏ hơn bay
chính xác qua từng vòng khói của Thorin. Sau đó cái vòng khói của Gandalf
thường ngả màu lục và quay trở lại bay lượn trên đầu lão phù thủy. Lão đã
có cả một đám vòng khói ấy ở quanh mình, và trong ánh sáng lờ mờ đám
vòng khói ấy khiến lão nom kỳ lạ và đầy ma mị. Bilbo đứng yên quan sát anh chàng thích những vòng khói - và rồi bỗng thẹn đỏ mặt khi nghĩ sáng
hôm qua mình đã tự hào dường nào về những vòng tròn khói mình thả theo
gió bay trên Quả Đồi....
Chương I - BỮA TIỆC BẤT NGỜ
Chương II - THỊT CỪU NƯỚNG
Chương III – NGHỈ NGƠI MỘT CHÚT
Chương IV - TRÊN QUẢ ĐỒI VÀ DƯỚI QUẢ ĐỒI
Chương V - TRÒ CHƠI ĐỐ TRONG HANG TỐI
Chương VI - TRÁNH VỎ DƯA GẶP VỎ DỪA
Chương VII - NƠI TẠM TRÚ KỲ LẠ
Chương VIII - ĐÀN RUỒI VÀ BẦY NHỆN
Chương IX - NHỮNG THÙNG RƯỢU XUẤT KHO
Chương X - CUỘC ĐÓN TIẾP NỒNG HẬU
Chương XI - TRƯỚC NGƯỠNG CỬA
Chương XII - THÔNG TIN NỘI BỘ
Chương XIII - CHỦ NHÀ ĐI VẮNG
Chương XIV - LỬA VÀ NƯỚC
Chương XV - NHỮNG ĐÁM MÂY HỘI TỤ
Chương XVI - MỘT GÃ TRỘM TRONG ĐÊM
Chương XVII - MÂY TAN
Chương XVIII - HÀNH TRÌNH TRỞ VỀ
Chương XIX - CHẶNG ĐƯỜNG CUỐI CÙNG
Anh Chàng Hobbit
J.R.R. Tolkien
Ebook miễn phí tại : www.Sachvui.Com
J.R.R Tolkien sinh ngày 3/1/1892. Ngoài những cống hiến nổi bật trong sự
nghiệp giảng dạy, ông còn được biết đến với những tiểu thuyết xuất sắc như
Anh chàng hobbit, Chúa nhẫn và The Silmarillion. Các tác phẩm của ông đã
được dịch ra 24 thứ tiếng và bán được nhiều triệu bản trên toàn thế giới. Ông
được trao giải CBE, và được trao học vị danh dự Doctorate of Letters của
trường Đại học Oxford vào năm 1972. Ông mất năm 1973 khi ở tuổi 81.
CÁC TÁC PHẨM CỦA J. R. R TOLKIEN
Anh chàng hobbit
Chúa nhẫn
Leaf by Niggle
On Fairy Stories
The Homecoming of Beorhtnoth
Farmer Giles of Ham
The Adventures of Tom Bombadil
Smith of Wootton Major
The Road Goes Ever On (cùng Donald Swann)
CÁC TÁC PHẨM ĐƯỢC XUẤT BẢN SAU KHI TÁC GIẢ MẤT
The Silmarillion
The Father Christmas Letters
Sir Gawain, Pearl and Sir Orfeo
Pictures by J.R.R Tolkien
Unfinished Tales
The Letters of J.R.R Tolkien
Mr. Bliss
The Monsters and the Critics and Other Essays
Finn and Hengest
TÁC PHẨM THE HISTORY OF MIDDLE-EARTH DO CHRISTOPHER
TOLKIEN, CON TRAI TÁC GIẢ, TỔNG HỢP VÀ BIÊN TẬP LẠI
I The Book of Lost Tales, phần 1
II The Book of Lost Tales, phần 2
III The Lays of Beleriand
IV The Shaping of Middle-earth
V The Lost Road and Other Writings
VI The Return of the Shadow
VII The Treason of Isengard
VIII The War of the Ring
IX Sauron Defeated
X Morgoth's Ring
XI The War of the Jewels
XII The Peoples of Middle-earth
Anh chàng hobbit được xuất bản lần đầu vào tháng Chín, 1937. Bản biên tập
lần thứ hai của cuốn này được thực hiện vào năm 1951 ghi dấu những sửa
đổi và đóng góp đáng kể trong Chương V, “Trò chơi đố trong hang tối”, giúp
Anh chàng hobbit ăn nhập hơn với cuốn tiểu thuyết tiếp theo Chúa nhẫn
đang được viết lúc bấy giờ. Tolkien cũng đã xem kỹ lại bản biên tập ở Mỹ
do NXB Ballantine Books phát hành hồi tháng Hai, 1966 và bản biên tập ở
Anh do NXB George Allen & Unwin phát hành bìa mềm vào cuối năm đó.
Bản biên tập mới nhất này dựa trên bản biên tập lần thứ ba thực hiện năm
1966 trong đó có sửa chữa một số sai sót và lỗi in. Độc giả quan tâm tới
những chi tiết được sửa đổi trong mỗi lần biên tập cuốn sách này có thể tham
khảo trong phần phụ lục A, Textual and Revision Notes, trong The
Annotated hobbit (1988), và J. R. R. Tolkien: A Descriptive Bibliography
của Wayne G. Hommond, với sự giúp đỡ của Douglas A. Anderson (1993).
Douglas A. Anderson
Ngày 7 tháng Mười Hai 1994
Đây là một câu chuyện của thời xa xưa. Vào thời đó các ngôn ngữ và chữ
viết khác hẳn ngôn ngữ và chữ viết của chúng ta ngày nay. Tiếng Anh được
dùng để thay mặt cho các ngôn ngữ đó. Song cần phải chú ý hai điểm. (1)
Trong tiếng Anh, dạng số nhiều duy nhất đúng của từ dwarf(1) là dwarfs, và
tính từ là dwarfish. Trong câu chuyện này tác giả đã sử dụng các từ dwarves
và dwarvis(2), nhưng chỉ dùng khi nói đến những người cổ xưa là họ hàng
thân thích của Thorin Oakenshield và những người cùng đi. (2) Orc không
phải là một từ tiếng Anh. Nó xuất hiện ở một đôi chổ nhưng thường được
dịch thành goblin (hoặc hobgoblin(3) đối với các loại yêu tinh yếu hơn). Orc
là một dạng tên gọi mà giống người hobbit thời đó dành cho bọn này, và nó
không hề liên quan gì đến các từ orc, ork của chúng ta vốn dùng để chỉ các
sinh vật biển thuộc họ cá heo.
Rune(4) là những chữ viết cổ xưa thoạt đầu được dùng để khắc hoặc vạch vào
gỗ, đá hay kim loại, vì vậy chúng có nét mảnh và nhiều góc cạnh. Vào thời
gian câu chuyện này diễn ra chỉ có giống người lùn sử dụng chúng thường
xuyên, đặc biệt là để ghi chép riêng tư hoặc bí mật. Các kiểu chữ rune của họ
được đại diện bằng chữ rune kiểu Anh mà ngày nay không còn mấy người
biết đến. Nếu đem đối chiếu các chữ rune trên tấm bản đồ của Thror với
những mã hóa của chúng trong chữ viết hiện đại (các trang 20 và 50) theo
tiếng Anh hiện đại thì có thể phát hiện ra bảng chữ cái của nó và có thể đọc
được cái tiêu đề bằng chữ rune ở phía trên. Trên tấm bản đồ đó người ta tìm
được tất cả các chữ rune bình thường, trừ chữ ru chữ ψ dùng cho X. I và U
được dùng cho J và V. Không có chữ rune nào dùng cho Q (hãy dùng CW);
cũng không có chữ nào dùng cho Z (chữ rune của giống người lùn có thể
được sử dụng nếu cần thiết). Tuy vậy, người ta sẽ phát hiện ra là vài chữ
rune đơn có thể thay cho hai chữ cái hiện đại: th, ng, ee; vài chữ rune cùng
loại ( là ea và là st) đôi khi cũng được dùng. Cánh cửa bí mật được
đánh dấu D . Ở cạnh đó có một bàn tay chỉ vào dấu hiệu này, và bên dưới
bàn tay có viết:
Hai chữ rune cuối cùng là những chữ đầu của các từ Thror và Thrain. Các
chữ rune ánh trăng mà Elrond đã đọc là:
Trên tấm bản đồ, các điểm chỉ hướng của la bàn được đánh dấu bằng chữ
rune, với phương Đông ở trên cùng, như thường lệ ở các bản đồ của giống
người lùn, và được đọc theo chiều kim đồng hồ: Đông, Nam, Tây, Bắc.
Chú thích
1. Người lùn.
2. Lý do sử dụng những từ này được nêu trong chương III. [Chú thích trong
nguyên bản, tất cả những chú thích khác nếu không có ghi chú gì them đều
là của người dịch].
3. Yêu tinh và yêu quái.
4. Loại ký tự cổ của một số dân tộc Bắc Âu vào khoảng thế kỷ II, được khắc
lên đá, gỗ và kim loại.
Chương I - BỮA TIỆC BẤT NGỜ
Có một anh chàng hobbit sống ở một cái hang trong lòng đất. Không phải là
một cái hang tởm lợm, bẩn thỉu, ướt át, đầy những côn trùng cùng mùi xú uế,
cũng chẳng phải một cái hang khô ráo, trống không, đầy những cát và chẳng
có cái gì để ngồi lên hoặc để ăn: đó là một cái hang của loài hobbit, mà như
thế có nghĩa là đầy đủ tiện nghi.
Hang này có một cửa ra vào tròn vành vạnh giống như ô cửa sổ trên tàu
thủy, được sơn màu lá cây và có một quả đấm bằng đồng thau sáng loáng ở
chính giữa. Cửa này dẫn vào một hành lang hình ống giống như một đường
hầm: một đường hầm rất dễ chịu, không có khói, tường được lót ván, nền lát
gạch vuông và trải thảm, có kê những chiếc ghế bành bóng lộn và rất nhiều
rất nhiều mắc mũ áo - chàng hobbit này rất thích có khách viếng thăm. Hành
lang uốn lượn quanh co, đâm xéo chứ không xuyên thẳng vào sườn đồi Quả Đồi, như mọi người khắp nhiều dặm quanh đó vẫn thường gọi - và từ
hành lang đó nhiều cánh cửa nhỏ hình tròn được mở ra, thoạt đầu ở bên này
và rồi lại ở bên kia. Đối với người hobbit thì không có chuyện lên cầu thang:
các phòng ngủ, phòng tắm, hầm rượu, phòng lương thực (rất nhiều) , tủ quần
áo (anh chàng có hẳn những phòng riêng dành để quần áo), nhà bếp, phòng
ăn, tất cả đều cùng ở một tầng, mà thực ra là trên cùng một lối đi. Tất cả các
căn phòng tốt nhất đều nằm bên mé trái (theo lối đi vào), bởi vì chỉ những
phòng này là có cửa sổ, những ô cửa sổ tròn rất chắc chắn nhìn ra khu vườn
của anh chàng và những đồng cỏ phía xa thoai thoải xuống dòng sông.
Anh chàng hobbit này rất khá giả, tên anh ta là Baggins. Họ hàng nhà
Baggins đã sinh sống trong khu vực Quả Đồi từ thời xa xưa và người ta coi
họ là những người rất đáng trọng, không phải chỉ vì hầu hết bọn họ đều giàu
có, mà còn bởi họ chưa bao giờ kinh qua bất kỳ cuộc mạo hiểm nào hoặc
làm bất kỳ điều gì bất ngờ: người ta có thể biết chắc một người thuộc dòng
họ Baggins sẽ nói gì về bất kỳ vấn đề nào mà không cần phải bận tâm hỏi.
Tập truyện này nói về một người thuộc dòng họ Baggins đã kinh qua một
cuộc mạo hiểm như thế nào và đã thấy mình hành động và ăn nói thậm lấc
cấc ra sao. Có thể đã hát: đánh mất sự kính trọng của hàng xóm láng giềng,
nhưng anh chàng lại thu được... chà, các bạn sẽ thấy liệu rốt cuộc anh ta có
thu được cái gì không.
Mẹ của anh chàng hobbit đặc biệt của chúng ta - mà hobbit là cái giống gì
nhỉ? Tôi cho rằng ngày nay chúng ta cần được mô tả đôi chút về hobbit, bởi
vì họ đã trở nên hiếm hoi và rất e ngại những Con Người To Lớn, như họ gọi
chúng ta. Họ là (hoặc đã là) một giống người nhỏ bé, cao khoảng bằng nửa
chúng ta và nhỏ con hơn những chú lùn có râu. Người hobbit không có râu.
Ở họ có rất ít hoặc chẳng có chút yêu thuật nào, ngoại trừ cái tài mọn bình
thường giúp họ lặng lẽ và nhanh chóng biến mất khi những kẻ to xác ngu
xuẩn như các bạn và tôi lần mò đến gần gây ra tiếng ồn như một đàn voi mà
họ có thể nghe thấy cách đó hàng dặm. Bụng họ thường phệ; họ mặc đồ màu
sáng (chủ yếu là màu lá cây và màu vàng); không đi giày vì gót chân họ có
da dày tự nhiên và có lớp lông dày ấm áp màu nâu giống như tóc trên đầu họ
(mà tóc thì quăn); có những ngón tay khéo léo, vẻ mặt hòa nhã, có tiếng cười
trầm ấm (đặc biệt là sau bữa ăn, họ ăn hai bữa mỗi ngày khi mà họ có thể
kiếm được). Bây giờ các bạn đã đủ hiểu biết để tiếp tục đọc. Như tôi vừa nói
khi nãy, mẹ của anh chàng hobbit này - tức là của Bilbo Baggins - là quý tiểu
thư Belladonna Took nổi tiếng, một trong ba người con gái xuất sắc của lão
Took, thủ lĩnh của những người hobbit sinh sống phía bên kia Thủy Lộ, dòng
sông nhỏ chảy qua chân Quả Đồi. Ở các dòng họ khác người ta thường nói
rằng xưa kia một trong số các tổ tiên dòng họ Took hẳn đã lấy vợ tiên. Dĩ
nhiên điều đó thật khó tin, nhưng chắc chắn ở họ vẫn còn có một cái gì đó
không hoàn toàn giống những người hobbit, và thỉnh thoảng các thành viên
của thị tộc Took thường tiến hành những cuộc mạo hiểm. Họ biến mất một
cách kín đáo và gia đình họ giấu nhẹm chuyện đó; nhưng rõ ràng là những
người dòng họ Took không được kính nể bằng những người dòng họ
Baggins, dù rằng họ hiển nhiên giàu có hơn.
Tuy vậy quý tiểu thư Belladonna Took sau khi trở thành bà Bungo Baggins
đã chẳng bao giờ có bất kỳ một cuộc mạo hiểm nào. Ông Bungo, tức là bố đẻ
của Bilbo, đã kiến tạo cho bà một cái hang hobbit sang trọng bậc nhất (bà
cũng có đóng góp một phần tiền của vào) mà người ta từng thấy bên dưới
Quả Đồi hoặc bên trên Quả Đồi hoặc bên kia Thủy Lộ, và họ sống ở đó đến
những ngày cuối đời. Ấy thế mà Bilbo, cậu con trai duy nhất của bà, mặc dù
vẻ mặt và cung cách ứng xử hệt như người bố thuần phác và vô tư lự, lại có
thể nhiễm một cái gì đó kỳ quặc từ dòng họ Took vào bản chất của mình,
một cái gì đó chỉ chờ có cơ hội là bột phát. Chỉ mãi đến khi Bilbo Baggins
[1]
đã trưởng thành, khoảng chừng năm mươi tuổi gì đó , thì cơ hội đó mới
đến, khi đó anh chàng đang sống trong cái hang hobbit đẹp đẽ do bố mình
tạo dựng mà tôi vừa mới mô tả cho các bạn, và rõ ràng đã ổn định cuộc sống.
Do một sự tình cờ kỳ lạ, vào một buổi sáng xa xưa, khi mà mọi vật còn vô
cùng tĩnh lặng, khi mà tiếng ồn ít hơn bây giờ và màu xanh lục nhiều hơn
bây giờ, và những người hobbit vẫn còn đông đúc và thịnh vượng, Bilbo
Baggins đang đứng bên cửa hang sau bữa điểm tâm mà hút thuốc bằng một
cái tẩu gỗ dài to tướng gần trễ tới những ngón chân đầy lông mịn (được chải
gọn gàng) - thì Gandalf ghé thăm. Gandalf! Giá mà các bạn đã nghe được chỉ
một phần tư những gì tôi từng nghe nói về lão ta, mà tôi cũng chỉ mới nghe
được rất ít trong tất cả những chuyện về lão thôi đấy, hẳn các bạn sẽ sẵn sàng
đón nhận bất cứ câu chuyện khác thường nào. Lão cứ tới nơi nào là những
câu chuyện và các cuộc mạo hiểm lại xuất hiện một cách kỳ lạ đến không thể
kỳ lạ hơn ở nơi đó. Đã tự lâu lắm rồi lão chưa đặt chân tới con đường dưới
Quả Đồi kia, suốt từ khi bạn của lão là lão Took qua đời, đúng thế, và những
người hobbit hầu như đã quên bẵng đi trông lão thế nào. Lão đã đi biền biệt
quá Quả Đồi và tới tận bên kia Thủy Lộ để thực hiện những công việc riêng
từ khi tất cả bọn họ còn là những cậu bé và cô bé hobbit.
Tất cả những gì anh chàng Bilbo chân thật nhìn thấy vào buổi sáng hôm đó
là một ông già chống gậy. Lão ta đội cái mũ cao màu xanh chóp nhọn, vận
tấm áo choàng dài màu xám, đeo chiếc khăn quàng màu bạc mà bộ râu dài
của lão phủ lên trên rồi thõng xuống mãi bên dưới bụng, và đi đôi ủng to
tướng màu đen.
“Buổi sáng tốt lành!” Bilbo nói, và anh chàng thực sự có ý đó. Mặt trời đang
tỏa sáng và cỏ rất xanh. Nhưng lão Gandalf lại nhìn anh từ bên dưới cặp lông
mày dài rậm rạp chìa mãi ra ngoài vành chiếc mũ che nắng của mình.
“Cậu định nói gì hả?” lão nói. “Có phải cậu chúc ta một buổi sáng tốt lành,
hay cậu định nói là sáng nay trời đẹp dù rằng ta có muốn thế hay không;
hoặc giả cậu muốn nói là sáng nay cậu cảm thấy khỏe khoắn; hoặc đó là một
buổi sáng mà ta phải đối xử tốt với nó?”
“Tất cả những điều đó gộp lại,” Bilbo nói. “Và một buổi sáng đẹp trời, mà
thêm vào đó lại còn được ra ngoài hút một tẩu thuốc lá nữa kia đấy. Nếu ông
có mang theo tẩu thì hãy ngồi xuống nhồi thuốc của tôi mà hút! Việc gì phải
vội vàng, trước mặt chúng ta còn cả một ngày mà!” Rồi Bilbo ngồi vào một
chiếc ghế bên cửa hang của mình, hai chân bắt tréo và thở ra một vòng khói
xám đẹp đẽ, nó bay vút lên không trung mà không vỡ ra và cứ bồng bềnh
bay đi phía trên Quả Đồi.
“Rất đẹp!” lão Gandalf nói. “Nhưng sáng hôm nay ta không có thì giờ để
thổi những vòng khói đâu. Ta đang tìm kiếm một người nào đó cùng tham
gia vào một cuộc mạo hiểm mà ta đang chuẩn bị, và thật khó mà tìm được
bất kỳ kẻ nào.”
“Tôi cũng nghĩ vậy - ở vùng này! Chúng tôi là những người đơn giản mộc
mạc và chẳng cần gì những cuộc mạo hiểm. Rặt những điều kinh tởm phiền
toái và khó chịu! Khiến ta bị muộn bữa tối! Tôi chịu không nghĩ ra được
người ta thấy gì trong các cuộc mạo hiểm chứ,” anh chàng Baggins của
chúng ta vừa nói vừa thọc một ngón tay cái vào dây đeo quần của mình và
thổi ra một vòng khói mới thậm chí còn lớn hơn. Rồi anh chàng lấy ra những
bức thư buổi sáng và bắt đầu đọc, giả bộ như chẳng để ý gì thêm đến lão già
nữa. Anh chàng đã dứt khoát rằng mình hoàn toàn không phải loại người như
lão, và muốn lão bỏ đi. Nhưng lão không nhúc nhích. Lão chống gậy đứng
đó và chằm chằm nhìn anh chàng hobbit mà chẳng nói năng gì hết, cho tới
khi Bilbo thấy khó chịu và thậm chí hơi bực bội.
“Buổi sáng tốt lành!” cuối cùng anh chàng nói. “Ở vùng này chúng tôi không
cần đến bất kỳ cuộc mạo hiểm nào đâu, cảm ơn ông! Ông có thể thử tìm
kiếm trên Quả Đồi hoặc bên kia Thủy Lộ ấy.” Nói vậy là anh chàng đã ngầm
có ý rằng cuộc đối thoại đã kết thúc.
“Câu buổi sáng tốt lành của cậu quả là quá đa nghĩa!” lão Gandalf nói. “Bây
giờ ý cậu là muốn tống khứ ta, và chỉ đến khi ta bỏ đi thì mới ổn đây mà.”
“Đâu phải thế, đâu phải thế, thưa quý ông! À mà, có lẽ tôi chưa được biết
quý danh?”
“Đúng thế, đúng thế, anh bạn thân mến ạ - còn ta lại biết tên cậu là Bilbo
Baggins kia đấy. Mà cậu có biết tên ta đấy, chỉ có điều cậu không nhớ được
ta làngười có cái tên ấy thôi. Ta là Gandalf, và Gandalf là ta. Làm sao có thể
nghĩ rằng ta phải sống đến bây giờ để mà nghe con trai của quý tiểu thư
Belladonna Took chào mình như thể ta là một kẻ bán rong trước bậu cửa nhà
cậu kia chứ!”
“Lão Gandalf, lão Gandalf! Trời đất ơi! Đâu phải là cái ông phù thủy lang
thang đã cho Lão Took một đôi hoa tai kim cương màu nhiệm dính chặt vào
nhau và chỉ đến khi được lệnh mới rời nhau? Đâu phải là cái người vẫn
thường kể những câu chuyện tuyệt vời tại các bữa tiệc về những con rồng, lũ
yêu tinh, những gã khổng lồ, cuộc giải cứu các nàng công chúa và vận may
bất ngờ của con trai các góa phụ? Đâu phải là cái con người vẫn thường làm
những quả pháo hoa tuyệt vời? Tôi vẫn còn nhớ những quả pháo hoa ấy! Lão
Took vẫn thường đốt chúng vào đêm hôm trước ngày Hạ Chí. Thật tuyệt
vời!Chúng thường bay vút lên như những bông hoa loa kèn, hoa mõm chó và
những cây kim tước bằng lửa to tướng rồi cứ lơ lửng mãi trong ánh hoàng
hôn mờ tỏ!” Các bạn sẽ để ý thấy rằng anh chàng Baggins đâu đến nỗi quá
dung tục như mình tự nghĩ, mà còn rất yêu hoa nữa. “Trời ơi!” anh chàng
tiếp tục. “Đâu phải là cái ông Gandalf đã khiến biết bao thanh niên nam nữ
bỏ nhà bỏ cửa ra Biển Cả vì những cuộc mạo hiểm điên rồ? Bất kỳ việc dại
dột nào từ trèo cây đến thăm viếng các tiên - hoặc dong thuyền tới các bến
bờ xa lạ! Chao ôi, cuộc sống trước kia từng thú vị biết bao - ý tôi là, xưa kia
ông vẫn thường làm mọi việc đảo lộn thật tệ hại ở vùng này. Xin lỗi ông,
nhưng tôi không biết là ông vẫn còn làm công việc ấy đấy.”
“Ta biết làm cái gì khác kia chứ?” lão phù thủy nói. “Nhưng dù sao ta cũng
hài lòng thấy cậu còn nhớ đôi chút về ta. Dẫu sao thì cậu cũng có nhã ý nhớ
đến những quả pháo hoa của ta, và như thế thì ta vẫn còn hy vọng. Thực
vậy, vì lợi ích của Lão Took ông nội cậu và vì quý tiểu thư Belladonna tội
nghiệp, ta sẽ cho cậu cái mà cậu đã hỏi xin.”
“Xin lỗi ông, tôi chẳng hỏi xin cái gì cả!”
“Có đấy, cậu đã xin! Hai lần rồi. Ta cho cậu cái đó. Thực ra ta còn định đưa
cậu vào cuộc mạo hiểm nữa. Đối với ta thì chỉ là để tiêu khiển, còn đối với
cậu thì tuyệt đấy - và còn sinh lợi nữa, rất có thể là như vậy,nếu cậu vượt qua
được.”
“Xin lỗi! Tôi không cần bất kỳ cuộc mạo hiểm nào hết, cảm ơn ông. Hôm
nay thì không. Xin chào! Nhưng xin mời ông đến dùng trà - vào bất kỳ giờ
nào ông muốn! Sao lại không phải là ngày mai nhỉ? Ngày mai ông đến nhé!
Tạm biệt!” Dứt lời, anh chàng hobbit quay mình chạy vội vào trong khuôn
cửa tròn màu lá cây và cố đóng cửa thật nhanh mà không tỏ ra thô lỗ. Suy
cho cùng thì bọn phù thủy vẫn là phù thủy mà thôi.
“Mình mời lão ta đến dùng trà làm quái gì nhỉ?” anh chàng vừa tự nhủ vừa
bước vào phòng lương thực.Tuy chỉ vừa ăn điểm tâm nhưng anh chàng nghĩ
bụng dùng một hai cái bánh ngọt và uống một chút gì đó thì cũng tốt sau cơn
hoảng sợ của mình.
Trong thời gian đó lão Gandalf vẫn còn đứng ngoài cửa và cứ lặng lẽ cười
hoài. Một lát sau lão tiến bước và dùng đầu nhọn của cái gậy mà khía một ký
hiệu kỳ cục lên cánh cửa trước đẹp đẽ màu xanh của anh chàng hobbit.Rồi
lão rảo bước bỏ đi, gần như đúng vào lúc Bilbo sắp ăn xong cái bánh thứ hai
và bắt đầu chắc mẩm là mình đã thoát hẳn khỏi những cuộc mạo hiểm.
Ngày hôm sau anh chàng hầu như đã quên bẵng lão Gandalf. Anh chàng
không nhớ rõ mọi việc lắm, trừ phi đã ghi lên Bảng Nhắc Việc như thế này:
Gandalf Trà Thứ Tư. Ngày hôm qua vì quá bối rối nên anh chàng đã không
làm được việc gì đại loại như thế.
Đúng trước giờ dùng trà thì có tiếng chuông rung rất to ở cửa trước, và khi
đó anh chàng sực nhớ ra! Anh chàng hối hả bắc ấm đun nước và dọn ra một
bộ chén đĩa nữa, thêm một hai cái bánh, rồi chạy ra cửa.
“Tôi rất xin lỗi đã để ông phải đợi!” anh chàng đã toan nói thì nhận ra là đâu
phải lão Gandalf. Đó là một chú lùn có bộ râu màu xanh nhét vào trong chiếc
dây lưng màu vàng, đôi mắt sáng ngời bên dưới chiếc mũ trùm màu lục sẫm.
Cửa vừa mở là chú len ngay vào bên trong, cứ như thể có người đang chờ
đợi chú vậy.
Chú treo tấm áo khoác có mũ trùm của mình vào cái mắc gần nhất rồi cúi rạp
xuống chào và nói, “Dwalin sẵn sàng phục vụ!”
“Bilbo Baggins sẵn sàng phục vụ!” anh chàng hobbit nói, quá ngạc nhiên
nên không hỏi được câu hỏi nào trong khoảnh khắc ấy. Khi sự yên lặng sau
đó trở nên khó chịu, anh chàng nói tiếp, “Tôi vừa mới sắp sửa dùng trà, xin
mời dùng chút trà với tôi.”Có lẽ câu nói hơi thiếu tự nhiên một chút, nhưng ý
định của anh chàng thật chân tình. Ở địa vị bạn, bạn sẽ xử sự thế nào nếu
một chú lùn không mời mà đến và treo đồ của mình trong hành lang nhà bạn
mà không một lời giải thích?
Họ ngồi vào bàn chưa ấm chỗ, thực tế là vừa mới với lấy chiếc bánh thứ ba,
thì có tiếng chuông thậm chí còn to hơn lần trước.
“Xin lỗi nhé!” anh chàng hobbit nói rồi chạy ra cửa.
“Vậy là cuối cùng thì ông đã đến đây rồi!” Lần này anh chàng đã toan nói
thế với lão Gandalf. Nhưng nào phải Gandalf. Thay vào đó là một chú lùn
nom già khụ đứng trên bậc cửa với bộ râu bạc và cái mũ trùm màu đỏ tươi
và chú này cũng nhót ngay vào lúc cửa vừa mở, cứ như thể chú đã được mời
đến.
“Tôi thấy là bọn họ đã bắt đầu đến rồi,” chú nói khi nhìn thấy cái mũ trùm
màu lục của Dwalin treo trên tường. Chú treo cái mũ đỏ của mình vào cạnh
đó, và vừa đặt tay lên ngực vừa nói, “Balin sẵn sàng phục vụ!”
“Cảm ơn ông!” Bilbo nói, miệng há hốc. Trả lời như vậy thật không phải lối,
nhưng cái câu bọn họ đã bắt đầu đến rồi đã khiến anh chàng quá bối rối. Anh
chàng thích có khách tới thăm nhưng phải biết họ là ai trước khi họ tới, và
nếu do mình đích thân mời thì thích hơn. Anh chàng phát hoảng khi nghĩ
rằng có thể không đủ bánh ngọt, và rồi - với tư cách là chủ nhà: anh chàng
biết nhiệm vụ của mình và kiên quyết thực hiện dù phải khổ sở đến thế nào có thể là anh chàng sẽ phải nhịn ăn.
“Vào trong nhà đi, và dùng một chút trà nhé!” anh chàng cố nói sau khi đã
hít một hơi thật sâu.
“Một chút bia thì hợp với tôi hơn, nếu ông cũng thích dùng thứ đó, thưa
ông,” chú Balin râu bạc nói. “Mà tôi ăn chút bánh ngọt cũng được - bánh
ngọt hạt thơm ấy, nếu ông có cái nào.”
“Rất nhiều!” Bilbo thật ngạc nhiên khi thấy mình trả lời như vậy; và anh
[2]
chàng thấy mình hối hả chạy tới hầm rượu mà rót đầy một cốc vại bia, rồi
lại chạy tới phòng lương thực lấy hai cái bánh ngọt nhân hạt thơm hình tròn
đẹp đẽ mà anh chàng mới nướng chiều hôm ấy để dành cho bữa lót dạ sau
bữa khuya của mình.
Lúc anh chàng quay trở lại thì Balin và Dwalin đang trò chuyện tại bàn như
đôi bạn cũ (thực ra họ là hai anh em). Bilbo vừa đặt phịch vại bia và hai cái
bánh trước mặt hai chú thì lại có tiếng chuông rung, và rồi lại một tiếng
chuông rung nữa.
“Lần này thì nhất định là Gandalf rồi,” anh chàng vừa nghĩ vừa thở hổn hển
dọc lối ra cửa. Nhưng nào có phải. Đó là hai chú lùn nữa, cả hai đều đội mũ
trùm màu xanh, có thắt lưng màu bạc và bộ râu màu vàng; mỗi chú mang
một túi dụng cụ và một cái xẻng. Họ lẻn ngay vào khi cửa vừa bắt đầu mở Bilbo hầu như chẳng ngạc nhiên chút nào.
“Tôi giúp gì được quý vị đây, các chàng lùn của tôi?” anh chàng nói.
“Kili sẵn sàng phục vụ!” một gã nói. “Và cả Fili nữa!” chú kia nói; rồi cả hai
chú cởi phăng mũ trùm ra và cúi chào.
“Xin phục vụ quý vị cùng gia đình!” Bilbo đáp, lần này thì anh chàng đã nhớ
phải cư xử sao cho phải phép.
“Tôi thấy là Dwalin và Balin đã đến đây rồi”, Kili nói. “Mình nhập bọn
nào.”
“Bọn!” Baggins nghĩ. “Mình chẳng thích cái âm thanh của từ đó. Mình thật
sự phải ngồi xuống một lát để bình tĩnh trở lại và dùng một chút đồ uống
đã.” Anh chàng chỉ vừa mới nhắp một chút - ở góc phòng, trong lúc bốn chú
lùn ngồi quanh bàn chuyện trò về những hầm mỏ, về vàng và về những bất
trắc do lũ yêu tinh gây ra cùng những cuộc phá phách của lũ rồng và rất
nhiều chuyện khác mà anh chàng không hiểu và cũng không muốn hiểu, bởi
vì những chuyện ấy nghe có vẻ quá mạo hiểm – thì kinh-coong-kinh-coong,
chuông lại vang lên như thể một thằng bé hobbit nghịch ngợm nào đó đang
cố kéo đứt cái cần dây chuông.
“Có người ở ngoài cửa!” anh chàng vừa nói vừa hấp háy mắt.
“Bằng vào tiếng chuông ấy thì phải có đến bốn người,” Fili nói. “Vả lại,
chúng tôi đã nom thấy họ đi sau chúng tôi một quãng.”
Anh chàng hobbit nhỏ bé khốn khổ ngồi xuống trong hành lang và gục đầu
vào hai bàn tay mà phân vân không biết chuyện gì đã xảy ra, và chuyện gì
sắp sửa xảy đến, và liệu tất cả bọn họ có ở lại dùng bữa tối hay không. Rồi
chuông lại reo to hơn bao giờ hết, và anh chàng phải chạy ra cửa. Không
phải chỉ có bốn, mà là NĂM. Thêm một chú lùn nữa đã đến trong lúc anh
chàng còn đang phân vân trong hành lang. Anh chàng vừa mới vặn quả đấm
cửa thì tất cả bọn họ đã vào bên trong, vừa cúi chào vừa lần lượt nói “sẵn
sàng phục vụ”. Tên của họ là Dori, Nori, Ori, Oin và Gloin; và chẳng mấy
chốc hai chiếc mũ trùm màu tía, một chiếc màu xám, một chiếc màu nâu và
một chiếc màu trắng đã treo lủng lẳng trên mắc, rồi bọn họ tiến bước, thọc
bàn tay to tướng vào những chiếc dây lưng màu vàng và màu bạc của mình,
để nhập bọn với những chú khác. Họ hầu như đã trở thành một bọn. Vài chú
gọi rượu bia, một số chú gọi bia đen, một chú gọi cà phê, và tất cả bọn họ
đều gọi bánh ngọt; vì vậy anh chàng hobbit đã phải bận rộn luôn chân luôn
tay một lát.
Một bình lớn cà phê vừa được đặt vào lò sưởi, những chiếc bánh hạt thơm
vừa xơi hết, và mấy gã lùn vừa bắt đầu một chầu bánh nướng phết bơ, thì có
tiếng gõ cửa rất to. Không phải là tiếng chuông réo, mà là tiếng đập cồng cộc
rất mạnh vào bộ cửa đẹp màu lá cây của anh chàng hobbit. Ai đó đang dùng
một cái gậy mà đập cửa!
Bilbo vội chạy dọc hành lang, rất giận dữ, hoàn toàn bối rối và kinh ngạc đó là cái ngày thứ Tư rầy rà nhất mà anh chàng còn nhớ. Anh chàng giật
mạnh cho cửa mở toang, và bọn họ ngã bổ nhào vào bên trong, chú nọ đè lên
chú kia. Lại thêm những chú lùn, bốn chú! Và có Gandalf ở phía sau, lão
chống gậy và đang cười to. Lão đã gây ra một vết lõm khá lớn trên cánh cửa
đẹp đẽ; và tiện thể cũng đã xóa đi cái ký hiệu bí mật mà lão đã khía ở chỗ đó
buổi sáng hôm trước.
“Cẩn thận nào! Cẩn thận nào!” lão nói. “Chẳng giống cung cách của cậu
chút nào, Bilbo ạ, ai lại để bạn bè của mình đứng chờ trên tấm thảm chùi
chân rồi mở cửa đánh sụp một cái! Hãy để ta giới thiệu Bifur, Bofur,
Bombur, và đặc biệt là Thorin!”
“Sẵn sàng phục vụ!” Bifur, Bofur và Bombur vừa nói vừa đứng thành một
hàng. Rồi họ treo hai cái mũ trùm màu vàng, một chiếc màu lá cây nhạt cùng
một chiếc màu xanh da trời có một núm tua dài màu bạc lên tường. Chiếc mũ
cuối cùng là của Thorin, chú lùn có thế lực rất lớn, trên thực tế đó đích thị là
đại nhân Thorin Oakenshield, người chẳng hài lòng một tí một chút nào khi
bị ngã sõng soài trên tấm thảm chùi chân của Bilbo và bị Bifur, Bofur và
Bombur đè lên. Một lý do là Bombur quá béo và nặng. Thorin quả là rất cao
ngạo, đã chẳng nói gì về việc phục vụ; còn anh chàng Baggins thì cứ xin lỗi
hoài, đến nỗi cuối cùng ông ta phải làu bàu “Xin đừng nhắc chuyện đó nữa,”
và thôi cau mày.
“Bây giờ tất cả chúng ta có mặt ở đây rồi,” Gandalf vừa nói vừa nhìn hàng
mũ trùm dự tiệc gồm mười ba chiếc - những chiếc mũ trùm đẹp nhất có thể
tháo rời - cùng chiếc mũ của bản thân lão đang treo trên mắc. “Một cuộc tụ
hội thật vui vẻ! Ta hy vọng là vẫn còn chút gì cho những kẻ đến muộn ăn
uống chứ! Cái gì kia hả? Trà! Không, xin cảm ơn cậu! Cho ta một chút rượu
vang đỏ ấy”.
“Cả ta nữa,” Thorin nói.
“Và mứt phúc bồn tử và bánh nướng nhân táo,” Bifur nói.
“Và bánh nướng thịt lợn và xa lát,” Bombur nói.
“Và thêm bánh ngọt nữa - và bia - và cà phê, nếu ngài không thấy phiền,”
mấy gã lùn khác gọi với qua lối cửa.
“Làm vài quả trứng, anh bạn tốt bụng nhé!” Gandalf gọi với theo trong lúc
anh chàng hobbit lật bật chạy vào các phòng lương thực. “Mà mang ngay
món gà nguội cùng dưa ghém ra đây!”
“Dường như lão ta biết tường tận những cái chạn của mình chẳng kém gì
mình ấy!” Baggins nghĩ bụng, lúc này anh chàng thực sự rối trí, và bắt đầu
băn khoăn không biết có phải một cuộc mạo hiểm vô cùng cùng tệ hại đã xộc
ngay vào nhà mình rồi hay không. Khi đã bày tất cả những chai đồ uống, các
món ăn, dao dĩa, cốc, đĩa, thìa và những thứ khác lên mấy cái khay lớn, anh
chàng bắt đầu thấy rất nóng người, mặt đỏ lên và bực bội.
“Mấy thằng lùn này rõ thật là nhiễu sự đến khó chịu!” anh chàng lớn tiếng.
“Sao chúng lại không đến mà giúp một tay kia chứ?” Kỳ lạ làm sao! Đã thấy
Balin và Dwalin ở cửa bếp, còn Fili và Kili thì đứng phía sau, và chỉ loáng
một cái - bọn họ đã khuân những cái khay cùng hai cái bàn nhỏ vào phòng
khách rồi lại bày các thứ ra.
Gandalf ngồi ở đầu bàn tiệc, quanh bàn là mười ba gã lùn: còn Bilbo thì ngồi
trên một chiếc ghế đẩu bên lò sưởi, vừa nhấm nháp một cái bánh bích quy
(anh chàng đã mất hẳn cái hứng ăn uống) vừa cố tỏ ra bình thản như thể mọi
việc đều hoàn toàn bình thường và tuyệt nhiên không phải là một cuộc mạo
hiểm. Mấy chú lùn cứ ăn ăn, nói nói, và thời gian cứ tiếp tục trôi đi. Cuối
cùng bọn họ đẩy ghế ra phía sau, còn Bilbo thì bắt đầu thu dọn cốc đĩa.
“Có lẽ tất cả các vị sẽ ở lại dùng bữa tối chứ ạ?” anh chàng nói bằng cái
giọng khoan thai và lịch sự nhất của mình.
“Dĩ nhiên rồi,” Thorin nói. “Và sau bữa tối nữa. Phải đến khuya bọn ta mới
bàn xong chuyện, và trước hết bọn ta cần một chút âm nhạc. Bây giờ hãy thu
dọn đi!
Ngay sau đó mười hai chú lùn - không kể Thorin, chú này quá quan trọng và
còn lưu lại chuyện trò với Gandalf - đứng phắt dậy, và xếp bát đĩa thành
những chồng cao ngất. Họ đi ngay, chẳng cần đợi lấy khay, cứ dùng một tay
giữ thăng bằng những chồng đĩa, trên chỏm mỗi chồng là một cái chai, trong
lúc anh chàng hobbit vừa hốt hoảng chạy theo vừa kêu oai oái: “xin hãy cẩn
thận cho!” và “xin đừng bận tâm về việc đó! Tôi có thể lo liệu mà.” Nhưng
mấy chú lùn chỉ bắt đầu cất tiếng hát:
Làm sứt cốc và làm rạn đĩa!
Làm mẻ dao và làm quằn dĩa!
Đó là điều Bilbo Baggins căm ghét –
Đập tan chai và đốt những nút bần!
Cắt khăn trải bàn và giẫm lên dầu mỡ!
Rót sữa lên sàn phòng chứa đồ ăn!
Quẳng xương xẩu trên mặt thảm phòng ngủ!
Té rượu vang lên mọi cửa ra vào!
Đổ những mảnh vỡ vào một chậu nước sôi;
Đập vụn chúng ra bằng một cái chày cực lớn;
Và khi bạn giã xong, nếu còn mảnh nào nguyên vẹn,
Hãy ném chúng lăn lóc dọc hành lang!
Đó là điều Bilbo Baggins căm ghét!
Vậy thì, hãy cẩn thận! Cẩn thận với những cái đĩa!
Và dĩ nhiên bọn họ đã không thực hiện những điều dễ sợ ấy, và mọi thứ đều
được rửa sạch và cất đi nhanh như chớp mà không mảy may bị sứt mẻ, trong
lúc anh chàng hobbit cứ quay như chong chóng ở giữa nhà bếp để cố xem
bọn họ đang làm gì. Sau đó cả bọn quay trở lại và thấy Thorin đang vừa
ghếch chân lên cái khung chắn quanh lò sưởi vừa hút một tẩu thuốc. Chú
đang thổi ra những vòng tròn khói thật to, và chú bảo vòng tròn nào đi đâu là
nó đi đấy - vút lên ống khói, hoặc lượn ra phía sau cái đồng hồ đặt trên bệ lò
sưởi, hoặc chui vào gầm bàn, hoặc cứ chạy vòng quanh trần nhà; nhưng dù
nó đi đâu thì cũng không đủ nhanh để thoát khỏi Gandalf. Pụp! Từ cái tẩu
ngắn bằng gốm của mình lão phóng ra một vòng tròn khói nhỏ hơn bay
chính xác qua từng vòng khói của Thorin. Sau đó cái vòng khói của Gandalf
thường ngả màu lục và quay trở lại bay lượn trên đầu lão phù thủy. Lão đã
có cả một đám vòng khói ấy ở quanh mình, và trong ánh sáng lờ mờ đám
vòng khói ấy khiến lão nom kỳ lạ và đầy ma mị. Bilbo đứng yên quan sát anh chàng thích những vòng khói - và rồi bỗng thẹn đỏ mặt khi nghĩ sáng
hôm qua mình đã tự hào dường nào về những vòng tròn khói mình thả theo
gió bay trên Quả Đồi....
 








Các ý kiến mới nhất