Violet
Giaoan

Tin tức thư viện

Chức năng Dừng xem quảng cáo trên violet.vn

12087057 Kính chào các thầy, cô! Hiện tại, kinh phí duy trì hệ thống dựa chủ yếu vào việc đặt quảng cáo trên hệ thống. Tuy nhiên, đôi khi có gây một số trở ngại đối với thầy, cô khi truy cập. Vì vậy, để thuận tiện trong việc sử dụng thư viện hệ thống đã cung cấp chức năng...
Xem tiếp

Hỗ trợ kĩ thuật

  • (024) 62 930 536
  • 091 912 4899
  • hotro@violet.vn

Liên hệ quảng cáo

  • (024) 66 745 632
  • 096 181 2005
  • contact@bachkim.vn

Tìm kiếm Giáo án

Bài 2. Trong lòng mẹ

Wait
  • Begin_button
  • Prev_button
  • Play_button
  • Stop_button
  • Next_button
  • End_button
  • 0 / 0
  • Loading_status
Tham khảo cùng nội dung: Bài giảng, Giáo án, E-learning, Bài mẫu, Sách giáo khoa, ...
Nhấn vào đây để tải về
Báo tài liệu có sai sót
Nhắn tin cho tác giả
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Phạm Thị Thanh Sum
Ngày gửi: 10h:06' 19-10-2018
Dung lượng: 47.0 KB
Số lượt tải: 17
Số lượt thích: 0 người
NGOẠI VÀ MẸ - MÙA XUÂN CỦA TÔI
(Bài viết thay lời cô em gái nhỏ)

Một mùa xuân nữa lại về. Lại bông hoa, bánh mức, lại "Thịt, mở, dưa, hành, câu đối đỏ/ Cây nêu, tràn pháo, bánh chưng xanh". Tôi và mọi người đang sống một cuộc sống mà ai cũng khẩn trương để bắt kịp với sự phát triển của khoa học kỹ thuật, công nghệ thông tin và những tấp nập công việc của những ngày giáp tết. Và trong cuộc sống ấy với bao bộn bề lo toan, bao nhiêu bon chen trong nhịp thở gấp gáp khiến tôi cũng như nhiều người không còn thời gian để quan tâm đến những gì hiển nhiên tồn tại ngay trước mặt. Đơn giản, bởi tôi nghĩ rằng cái gì trước mặt, tồn tại bên mình vốn nó rất bình thường.
Thế mà sáng nay, tôi nghe chị bạn nhà hàng xóm hát ru con bằng lời ru sao mà tha thiết:
Ầu ớ……
Con chim se sẻ nó đẻ trên cột đình
Bà ngoại đẻ má…..
Ầu ớ…….
Bà ngoại đẻ má, má mới đẻ mình bạn ơi!
Lời ru mượt mà, nhẹ nhàng, và dịu dàng như chính lời ru mà mẹ tôi đã ru tôi thời thơ bé….
Quê tôi ở miền Tây sông nước mênh mông. Trước nhà tôi là dòng sông hiền hòa lững lờ trôi khóm lục bình hoa tím. Nhà tôi và nhà ngoại kề bên chỉ cách nhau con mương nhỏ. Tôi được sự bảo bọc, chở che của mẹ, của ngoại và lớn lên từng ngày . Còn nhớ năm tôi vào lớp một, tối hôm đó, trước ngày khai trường, mẹ tôi dường như không ngủ. Trong khi tôi say giấc nồng bỏ quên tiếng côn trùng rỉ rịt trong đêm thì mẹ vẫn ngồi đó ủi cho tôi bộ quần áo mới bằng chiếc bàn ủi than đã cũ, mẹ soạn sẵn chiếc nón rộng vành tinh tươm, kể cả đôi dép có quai hậu còn thơm mùi nhựạ, rồi lại chiếc cặp có quai đeo sau lưng, mẹ bỏ vào đó những quyển tập còn thơm hương giấy mới. Mẹ lặng lẽ bên chong đèn dầu soạn tập, chuốt chiếc bút chì mà cả ngày tôi xăm xoi nắn nót.
Năm tháng trôi qua, tôi đón nhận tình yêu của mẹ một cách tự nhiên như hít thở không khí trong lành, chẳng lo, chẳng nghĩ, cứ vô tư như con chim non được chim mẹ mớm mồi mỗi ngày mỗi lớn.
Tôi tốt nghiệp cấp ba, xa nhà đi học. Không biết vì vui mừng khi con đậu vào Cao Đẳng hay vì phải xa đứa con nhỏ nhắn, yếu đuối mà mẹ tôi cứ sụt sịt suốt cả ngày. Cái hôm tôi khăn gói lên đường, không chỉ ngoại, mẹ mà cả tôi đều rưng rứt. Cảm giác như con chim non lần đầu rời tổ, tôi rời quê, rời nhà, xa mẹ tựa như chú chim bé bỏng ngày nào giờ đã đủ lông, đủ cánh bay trên khung trời bao la, rộng lớn.
Thời gian thắm thoát trôi qua, tôi tốt nghiệp ra trường và xin được việc làm tại thành phố này. Rồi mẹ cũng rời quê sát cánh bên tôi, vẫn hay lo hay nghĩ cho chúng tôi như ngày chúng tôi còn thơ bé. Tôi lập gia đình, sinh con. Tôi yêu đứa con nhỏ nhắn, xinh tươi như thiên thần của mình hơn tất cả những gì quí nhất trên đời. Bấy giờ tôi mới mơ hồ nhận ra rằng: thì ra mẹ tôi cũng yêu thương tôi như thế, mẹ cũng đã từng bỏ quên những đêm ngủ giấc tròn để thao thức bên tôi những khi tôi ốm đau hay mè nheo, nhõng nhẽo, mẹ cũng bực mình khi nghe tiếng muỗi vo ve bên giấc ngủ của con.
Rồi như con tằm phải trả nợ dâu, mẹ lại đỡ đần tôi, chăm chút các con tôi để tôi yên tâm với công việc và tiếp tục học hành. Đến giờ tôi mới thực sự nhận ra mẹ đã theo tôi trong suốt cuộc hành trình đi tìm hạnh phúc. Đến giờ tôi mới cảm nhận và hiểu sâu sắc hơn sự hy sinh của mẹ, lòng bao dung của mẹ như tình biển mênh mông yêu sông ngòi, kênh rạch. Dường như trong mắt mẹ, tôi vẫn là đứa con bé bỏng cần được chở che, chăm chút, như một triết lí muôn thuở không thể đổi thay:
“Con dù lớn vẫn là con của mẹ.
Đi hết đời lòng mẹ vẫn theo con”.
Thế là, vẫn như ngày nào, tôi và giờ có thêm con tôi nữa, vẫn hạnh phúc vô lo, vô nghĩ khi được chở che trong vòng tay của mẹ. Nghĩ như thế và tôi cũng nhận ra mình vô cùng may mắn, may mắn hơn mẹ khi có được mẹ kề bên chăm lo sớm tối.
Còn mẹ, dù đã yên tâm vì các con lớn khôn, thành đạt nhưng trong lòng vẫn đau đáu
 
Gửi ý kiến

Hãy thử nhiều lựa chọn khác