Violet
Giaoan

Tin tức thư viện

Chức năng Dừng xem quảng cáo trên violet.vn

12087057 Kính chào các thầy, cô! Hiện tại, kinh phí duy trì hệ thống dựa chủ yếu vào việc đặt quảng cáo trên hệ thống. Tuy nhiên, đôi khi có gây một số trở ngại đối với thầy, cô khi truy cập. Vì vậy, để thuận tiện trong việc sử dụng thư viện hệ thống đã cung cấp chức năng...
Xem tiếp

Hỗ trợ kĩ thuật

  • (024) 62 930 536
  • 091 912 4899
  • hotro@violet.vn

Liên hệ quảng cáo

  • (024) 66 745 632
  • 096 181 2005
  • contact@bachkim.vn

Tìm kiếm Giáo án

Tiểu phẩm: Phía sau bài văn

Wait
  • Begin_button
  • Prev_button
  • Play_button
  • Stop_button
  • Next_button
  • End_button
  • 0 / 0
  • Loading_status
Nhấn vào đây để tải về
Báo tài liệu có sai sót
Nhắn tin cho tác giả
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Minh Thanh (trang riêng)
Ngày gửi: 20h:05' 23-10-2016
Dung lượng: 130.5 KB
Số lượt tải: 37
Số lượt thích: 0 người
Kịch bản: Phía sau bài văn
Chuyển thể từ truyện ngắn Áng văn cuộc đời của tác giả Lê Thị Như Quỳnh
Nhân vật:
Cô giáo Mai 25 tuổi
Bà Tâm (Mẹ Trụ) 49 tuổi
Trụ (Con bà Tâm) 11 tuổi
(Nhà bà Tâm, một căn phòng trong khu tập thể. Đồ đạc trong nhà cũ kĩ, sơ sài: Một chiếc bàn học, có giá sách; một bộ bàn ghế tiếp khách; vài chồng bát, đĩa, cốc, chén xếp ở góc nhà, cạnh đôi quang thúng.
Chuông đồng hồ báo thức ở bàn kêu : “Reng ! Reng”. Bà Tâm dáng vẻ người lao động khỏe mạnh, vận chiếc quần lụa đen, chiếc áo cánh sẫm màu, bưng bát mì từ trong bếp đi ra, đặt lên bàn, tắt chuông đồng hồ, gọi vào trong…)

Bà Tâm
- Trụ ơi! Dậy đi! Để chuông đồng hồ réo điếc cả tai mà vẫn chưa dậy à?

Tiếng Trụ
(Ngái ngũ): - Cho con ngủ thêm một lát nữa! Trời đã sáng đâu…

Bà Tâm
- 7 giờ rồi ông tướng ạ, cả khu tập thể người ta dậy đi làm, đi chợ từ lâu. (Chạy vào buồng, lôi Trụ ra, ấn con ngồi xuống ghế). Ăn mì đi, không nó “trương”, mất ngon. Sáng nay con phải ở nhà học bài. Mẹ trang thủ ra chợ dọn hàng (Vừa nói bà vừa xếp chồng bát, đĩa vào thúng). Buổi trưa mẹ sẽ nhờ bác Toàn xe ôm chở con đi học. À, để mẹ xem. (Xoa hai bàn tay vào nhau rồi đặt lên trán con) Ừ! Trán mát rồi đây. Hôm qua, anh làm mẹ lo quá!

Trụ
(Húp sụp soạt bát mì): - Mẹ nấu mì ngon quá!


- Một lạng thịt bò cho vào bát mì của anh lại chả ngon! Thế hai hom trước con ăn ở đâu?

Trụ
Mẹ lại nhắc đế rồi! “Giời đánh còn tránh bữa ăn”, mẹ chả hay nói thế là gì?

Bà Tâm
(Thở dài): - Nghĩ mà thương cô giáo quá! Đưa mày về đến đây lại không gặp mẹ. Trời mưa to thế, khéo cảm lạnh thì ốm là khổ. Không hiểu cô giáo đã có chông con gì chưa?

Trụ
Con không biết!

Bà Tâm
- Hay là, lát nửa ra chợ, mẹ mua ít hoa quả, tối nay mẹ con mình đế thăm cô giáo?

Trụ
(Lắc đầu): - Con không biết nhà!

Bà Tâm
- Thì đến lớp hỏi các bạn địa chỉ, làm già mà chả có đứa biết.

Trụ
- Hỏi thế, có mà chúng nó khinh! Con vừa mắc khuyết điểm bỏ học 2 ngày, mẹ đã tìm địa chỉ đến thăm cô giáo, chúng nó kêu ầm lên là đến “hối lộ”.

Bà Tâm
- Ai “Vơ đũa cả nắm” như thế! Mình vì tình, vì nghĩa mà đến thăm cô, ai nói gì mẹ cũng chả sợ. À, mẹ đã có cách rồi! Mà này, con ăn xong thì mang bát vào trong bếp, rồi rửa nồi niêu một thể cho mẹ nhé.


(Trụ đem bát mì vào trong bếp. Có tiếng huýt sáo dài trong bếp, Trụ lao ra. Nhưng bà Tâm đã đứng chặn ở cửa.)

Bà Tâm
(Đứng chống nạnh giận dữ.): - Anh ăn xong lại định chuồn hử? Tưởng tôi ra chợ rồi à? Khéo hôm nay tôi phải bỏ buổi chợ để ở nhà canh gác anh mất.

Trụ
- Thì mẹ cũng cho con sang nhà bạn mượn bài vở về chép chứ? Con bỏ học 2 ngày, bao nhiêu bài nhất là môn văn, môn do cô chủ nhiệm dạy, nếu không chép bài đầy đủ thì bất kể lý do gì cũng bị phạt chép lại đủ 10 lần.

Bà Tâm
- Anh chỉ lý do, lý trấu. Được rồi, nhà bạn ở đâu, đưa địa chỉ, tôi nhờ người đến mượn cho.

Trụ
(gãi đầu): - Nó thấy người lạ, đời nào nó đưa.

Bà Tâm
- Thế số điện thoại nhà bạn anh bao nhiêu? Viết vào tờ giấy này cho tôi.

Trụ
(lúng túng): - Nhà nó không có điện thoại.

Bà Tâm
- Thế là rõ ý đồ của anh rồi nhé. Chả có đi mượn bài, mượn vở gì sất, chỉ có mược cớ để chuồn đi chơi thôi. Con với chả cái! Cứ phải ở nhà canh chừng anh thế này thì tôi không chết vì đói, cũng chết vì buồn. mấy ngày nghỉ rồi, có bán được chục bát đĩa nào đâu? Lấy gì mà trả tiền thuê nhà, thuê cửa hàng?
(Có tiếng gõ cửa. Bà Tâm ra mở, cô
 
Gửi ý kiến