Tin tức thư viện

Chức năng Dừng xem quảng cáo trên violet.vn

12087057 Kính chào các thầy, cô! Hiện tại, kinh phí duy trì hệ thống dựa chủ yếu vào việc đặt quảng cáo trên hệ thống. Tuy nhiên, đôi khi có gây một số trở ngại đối với thầy, cô khi truy cập. Vì vậy, để thuận tiện trong việc sử dụng thư viện hệ thống đã cung cấp chức năng...
Xem tiếp

Hỗ trợ kĩ thuật

  • (024) 62 930 536
  • 091 912 4899
  • hotro@violet.vn

Liên hệ quảng cáo

  • (024) 66 745 632
  • 096 181 2005
  • contact@bachkim.vn

CÔ BÉ HẠT TIÊU

Wait
  • Begin_button
  • Prev_button
  • Play_button
  • Stop_button
  • Next_button
  • End_button
  • 0 / 0
  • Loading_status
Nhấn vào đây để tải về
Báo tài liệu có sai sót
Nhắn tin cho tác giả
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Thị Minh Châu
Ngày gửi: 16h:29' 12-03-2026
Dung lượng: 500.3 KB
Số lượt tải: 0
Số lượt thích: 0 người
CÔ BÉ HẠT TIÊU
Tác giả: Vũ Thanh Hòa
Phát hành: Hải Đăng Book
Nhà xuất bản Văn Học 06/2018

★—



ebook©vctvegroup

Lời Nói Đầu

Tinh thần Hạt Tiêu đã đến với tôi như một điều kỳ diệu trong chuỗi

ngày tôi rất hoang mang với cuộc sống của chính mình. Tôi vẫn nhớ cảm

giác không hiểu tại sao mình phải ở đây làm những điều bản thân không
hề yêu thích chỉ vì người khác nói rằng nó rất quan trọng. Lúc đó, tôi chỉ
ao ước mình được tự do vui chơi như một đứa bé, không phải mang theo
bất kỳ gánh nặng định kiến nào. Thế rồi tinh thần Hạt Tiêu xuất hiện đầy
rạng rỡ, đưa tôi vào thế giới trẻ thơ trong trẻo. Lúc đầu, tôi chỉ biết đây là
nơi mình có thể dùng để trốn tránh thực tại. Nhưng về sau tôi nhận ra rằng
mình có thể sống thực tại này theo ý muốn.
Tôi gọi nơi Hạt Tiêu sinh sống là khu phố Lan Man Mông Lung. Ở đây,
mọi ranh giới đều được xóa nhòa, những thái cực đối lập được gặp nhau
trong sự hòa ái. Điều này được thể hiện qua văn hóa Đông - Tây kết hợp,
con người, động vật dùng chung một ngôn ngữ, thậm chí giấc mơ và đời
thực cũng lẫn lộn hết cả. Thật sự thế giới mà Hạt Tiêu sống là một mớ hỗn
độn thứ thiệt! Đó là lý do tại sao các nhân vật trong cuốn truyện này mang
những cái tên thật kỳ lạ như Sandy Chập-Mạch-Số-Một hay Jonathan Hoa,
những đứa trẻ vừa có Tết Trung thu vừa có Giáng sinh vui vẻ, còn truyện
Người đẹp và quái vật thì dễ dàng được trộn lẫn với truyện Công chúa Lọ
Lem vậy. Một thế giới đa sắc màu đã chảy qua ngòi bút của tôi với nhân
vật chính là cô bé Hạt Tiêu chín tuổi - người tự nhận là siêu nhân với một
tuyệt chiêu trở thành chính mình một cách trọn vẹn nhất. Thật tình ở khu
phố Lan Man Mông Lung này, chín tuổi và chín mươi tuổi cũng chẳng

khác nhau là mấy!
Cuốn sách là tập hợp những câu chuyện cuộc sống thường ngày của
Hạt Tiêu cùng gia đình và bè bạn. Dù thế giới của nàng có hỗn độn ra sao
đi chăng nữa thì cô bé vẫn bộc lộ con người mình một cách rất tự do như
bất kỳ đứa trẻ nào khác. Ở đây, Hạt Tiêu và các bạn chơi đủ các trò trên
trời dưới biển như: Xây lâu đài, trèo cây, vẽ tranh, đọc truyện, viết thư, ca
hát, diễn kịch, diễu hành, giải đố, trốn tìm, trồng rau, làm mũ, thậm chí cả
đuổi cò hay đo vận tốc của kiến. Bọn trẻ nhìn thế giới đang bày ra trước
mắt như hàng loạt những trò chơi đầy thú vị. Vậy nên chúng chỉ cần làm
một việc đơn giản, đó là tận hưởng hết mình.
Hạt Tiêu đã chỉ cho tôi thấy rằng chúng ta đều đặc biệt theo cách của
riêng mình. Khi rộng mở đón nhận sự khác biệt của bản thân, mỗi người sẽ
trở nên hạnh phúc hơn và thế giới cũng trở nên xinh đẹp hơn bao giờ hết.
Mãi cho tới bây giờ, tôi mới nhận ra Hạt Tiêu là đứa trẻ bên trong
mình. Cô bé chưa từng bỏ đi đâu cả, chỉ có tôi là kẻ tự rời xa chính mình
mà thôi.
Vũ Thanh Hòa

Trở Thành Siêu Nhân

Mấy đứa trẻ đang chăm chú xem ti vi... Vì trong bộ phim hôm nay,

một siêu anh hùng đã xuất hiện để giải cứu thế giới khỏi sự xâm chiếm

của đội quân Muỗi Khổng Lồ. Siêu anh hùng đó là Ếch Ộp. Mấy đứa trẻ là
Hạt Tiêu, Jonnathan Hoa và Sandy Chập-Mạch-Số-Một. Đội quân Muỗi
Khổng Lồ là Ted, Bob, Mid, Sid, Thod, Led, Cad, Ned, Had, Jid,... Ôi, tôi
thấy hơi mệt rồi! Mà hôm nay trời có vẻ âm u nhỉ? Các bạn ra đường nhớ
mang theo ô, nếu không gặp mưa lại phải chạy nháo nhác lên đấy!
Giống ở trong phim kia kìa, tất cả mọi người đều kinh hoàng và sợ hãi
khi nhìn thấy lũ muỗi ghê gớm ấy. Họ chạy nháo nhác và ngã chồng vào
nhau. Chỉ có duy nhất anh Ếch Ộp là không hề sợ hãi, vì anh rất thích ăn
muỗi, dù con muỗi đó có to hơn anh gấp trăm lần và có hàng trăm con
muỗi như vậy. Với anh, đây đúng là thiên đường nơi trần thế.
Rất nhiều người đã bị đội quân muỗi bắt về kho để làm thức ăn dự trữ.
Mọi người đều hy vọng anh Ếch Ộp sẽ trở thành anh hùng giải cứu họ
khỏi cảnh nguy khốn. Bằng một cách tuyệt đỉnh nào đó, anh ấy đã giải cứu
tất cả mọi người và bắt hết đội quân muỗi về kho làm thức ăn dự trữ.
Các bạn đừng hỏi cách đó là gì, vì đúng vào đoạn anh Ếch Ộp tung ra
tuyệt chiêu thì tôi phải chạy thật nhanh vào nhà vệ sinh để giải quyết việc
gấp. Việc gấp đó là gì ấy à? Ôi, trời âm u quá kìa! Lần này mưa chắc đét
rồi. Nhưng bọn trẻ chẳng quan tâm đến thời tiết đâu, vì xem xong phim,
ba đứa chỉ quan tâm đến một điều duy nhất thôi. Đó là trở thành siêu anh
hùng giải cứu thế giới. Cứu khỏi cái gì cũng được, miễn là cả thế giới mới

oách!
“Tớ sẽ trở thành siêu nhân Nước Dừa!” Jonathan hào hứng. “Để khi
mọi người khát, tớ sẽ biến những thứ ở gần họ thành nước dừa mát lạnh.
Chiu chiu!”
“Hay lắm Jonathan a!” Sandy tiếp lời. “Còn khi mọi người đói, tớ sẽ
biến những thứ ở gần họ thành bánh mì phết kem. Vì tớ sẽ trở thành siêu
nhân Bánh Mì.”
“Còn tớ sẽ là siêu nhân biến hình, biến từ siêu nhân Nước Dừa thành
siêu nhân Bánh Mì!” Hạt Tiêu mừng rỡ. “Vì tớ thích mê tài nghệ của cả
hai cậu!”
“Ồ, không không!” Sandy phẩy phẩy tay. “Nếu như vậy thì cậu chỉ biến
được từ mặt Jonathan thành mặt tớ thôi, chứ cậu chẳng tung ra được tuyệt
chiêu riêng nào cả.”
Hạt Tiêu nghe thế thì gật đầu lia lịa ra điều tâm đắc lắm.
“Không được rồi Hạt Tiêu bé nhỏ”, Jonathan nói chen vào. “Nếu cậu
biến được cả nước dừa và bánh mì phết kem thì chúng tớ còn làm gì ở đây
nữa. Bọn mình phải khác nhau mới được.”
“Ồ, tớ thật ngốc quá!” Hạt Tiêu vỗ vỗ trán. “Vậy tớ là siêu nhân gì
được nhỉ?”
Hạt Tiêu cố gắng suy nghĩ, càng nghĩ cô bé càng thấy bế tắc vì những
nhân vật siêu khủng thì mọi người đã nhận hết rồi. Thế mới chán chứ!
Cả chiều hôm đó, Hạt Tiêu cứ đăm chiêu tìm đáp án xem mình sẽ trở
thành siêu nhân gì. Hai người bạn thân thiết cũng đã gợi ý là cô bé có thể
làm siêu nhân Bóng Đèn hay siêu nhân Chim Chích. Nhưng Hạt Tiêu
không ưng ý lắm. Vì ông gì đó ở một đất nước xa xôi nào đó đã phát minh

ra cái bóng đèn rồi thì ông ấy phải là siêu nhân Bóng Đèn chứ! Còn chim
chích ư? Nó thì giúp được gì cho thế giới nào? Thậm chí Hạt Tiêu còn
chưa thấy con chim chích bao giờ. Chẳng lẽ suốt đời không được làm anh
hùng ư? Hạt Tiêu đã nghĩ như vậy và thấy phiền lòng ghê gớm.
Cô bé trở về nhà, nét mặt vô cùng thiểu não.
“Mẹ yêu quý ơi!” Cô bé nói với mẹ Sweet Sugar đang nấu ăn trong
bếp. “Con làm siêu nhân gì bây giờ?”
Mẹ cô bé quay ra và ngạc nhiên những hai lần. Lần đầu tiên là vì sao
mà Hạt Tiêu buồn thế. Lần thứ hai là vì câu hỏi kỳ lạ thốt ra từ miệng cô
bé.
“Tại sao con muốn làm siêu nhân, Hạt Tiêu bé nhỏ?” Mẹ Sugar kéo con
gái vào lòng.
“Vì con muốn giải cứu thế giới!” Hạt Tiêu đáp, giọng ủ dột.
“Vậy thế giới ấy có mẹ không?”
“Tất nhiên là có chứ ạ!” Cô bé nói, đôi mắt sáng lên.
“Vậy Hạt Tiêu sẽ làm gì khi mẹ mắc kẹt với những cánh cửa sổ và nền
nhà đầy bụi?” Mẹ Sweet Sugar nhẹ nhàng nói.
“Dĩ nhiên là con sẽ lau thật sạch giúp mẹ rồi!” Hạt Tiêu nhanh nhảu
đáp.
“Thế còn những khi mẹ bị đội quân Ốm Yếu bắt đi thì sao?”
“À, lúc đó con sẽ giải cứu mẹ giống như anh Ếch Ộp giải cứu thế giới
khỏi đội quân Muỗi Khổng Lồ ấy!” Cô bé hào hứng.
“Nhưng mà...” Hạt Tiêu lại đăm chiêu. “Con muốn giải cứu cả thế giới
cơ!”
“Con phải tự cứu mình trước đã, ong vàng ạ!” Mẹ Sweet Sugar đáp.

“Vậy con làm siêu nhân gì để có thể cứu được mình khỏi câu hỏi hóc
búa là làm siêu nhân gì bây giờ?” Cô bé bắt đầu vò đầu bứt tai. “Ôi,
chuyện này rắc rối quá mẹ ơi!”
Mẹ Sweet Sugar khẽ thơm lên má Hạt Tiêu rồi dịu dàng nói: “Cún yêu
này, khi con còn bận lòng với câu hỏi sẽ là siêu nhân gì thì con sẽ không
còn thời gian để trả thành siêu nhân gì được, ngoại trừ siêu nhân Bận
Lòng. Con biết anh chàng này rất giỏi việc gì không?”
Hạt Tiêu lắc đầu ngơ ngác.
Mẹ Sweet Sugar mỉm cười: “Anh ta giỏi nhất việc gây ra hàng đống rắc
rối cho thế giới!”
Nghe mẹ nói xong, Hạt Tiêu thấy nhẹ nhõm vô cùng, giống như có
phép màu xua tan những đám mây che khuất mặt trời vây. Cô bé không hề
muốn trở thành siêu nhân Bận Lòng chút nào.
Hạt Tiêu ôm chầm lấy mẹ và thốt lên: “Mẹ đúng là siêu nhân Mẹ!”
Thế rồi hôm sau, khi Jonathan và Sandy hỏi Hạt Tiêu: “Cậu chọn trở
thành siêu nhân gì rồi?” thì cô bé đáp dõng dạc đầy rạng rỡ: “Tớ là siêu
nhân Hạt Tiêu!”
Còn cô Sweet Sugar, mẹ của Hạt Tiêu ấy, hỏi tôi là có biết anh Ếch Ộp
giải cứu thế giới khỏi đội quân Muỗi Khổng Lồ như thế nào không? Tôi
đáp rằng: “Hôm nay trời có vẻ âm u, chị Sugar nhỉ?”

Cái Mông Xinh Đẹp

Đấy, các bạn biết siêu nhân Hạt Tiêu rồi nhé! Cô bé có một tuyệt

chiêu, đó là trở thành chính mình một cách thật siêu đẳng. Vì ngoài Hạt
Tiêu ra, không ai có thể trở thành Hạt Tiêu được.
Cô bé có thể tưởng tượng rất nhiều thứ từ không ai ngờ cho đến những
thứ không ai ngờ rằng sẽ có ai ngờ (!) Kiểu như: người đi xe đạp đang ở
bên phải đường bỗng nhiên rẽ trái và chỉ sau chớp mắt đã ở trên nóc tàu
hỏa. Không đùa đâu nhé, nhất là khi nhân vật chính của chúng ta rắc hạt
tiêu vào chân thì bạn phải căng tai, căng mắt, căng não mà đón nhận những
thứ dù có đến tận Sao Diêm Vương cũng chẳng tìm được. Nhưng thật ra,
cô bé chưa bao giờ làm như vậy cả. Điều Hạt Tiêu thích nhất là học sinh
được trượt tuyết đến trường và ngồi cả ngày đọc truyện Doraemon cùng
thầy hiệu trưởng.
Tôi biết đến Hạt Tiêu khi ngồi nghe chị Tanna Thuốc Lào tâm sự. Chị
ấy rất hay gặp gỡ cô bé.
Chị Tanna yêu anh chàng có vẻ mặt cực kỳ bí ẩn tên là Hulk Da Cam
(hàng xóm của bố của người bạn hơi thân của chị họ bên ngoại của bà nội
anh ta là thổ dân Da Đỏ và có một vườn cam thứ thiệt). Tanna yêu và
ngưỡng mộ người yêu lắm vì anh ta là người rất hiểu chuyện. Anh Hulk
biết chọn cái kem ốc quế chẳng may bị vỡ khi Tanna mang đến trong lần
hai người hẹn hò. Anh ta biết làm chị mỉm cười vì những tin nhắn thể hiện
tình cảm hết sức ngọt ngào. Ví dụ như: “Anh yêu Thuốc Lào đã lâu lắm
rồi, từ hồi ông nội anh qua đời và di chúc cho anh cái điếu cày ấy!”

Thế nhưng tình yêu cứ mịn như nhung thì người ta gọi là cái chăn
nhung mất rồi. Thật may không phải như thế vì chị Tanna Thuốc Lào cũng
có lúc phải khó chịu với người yêu. Đó là khi anh ấy nói cụm từ “cái
mông xinh đẹp” ở cuối câu.
“Em không mập chút nào, cái mông xinh đẹp!”, rồi thì: “Anh đang
muốn làm một chuyện gì đó, cái mông xinh đẹp ạ!”... Mỗi lần anh Hulk
nói cụm từ đó là Tanna lại có cảm giác tồi tệ rằng anh ấy yêu mình không
phải vì tâm hồn, hoặc anh Hulk đang mơ tưởng đến ả nào đó có cái mông
khiến anh bị ám ảnh liên tục.
Tanna đáng thương đã tìm đến Hạt Tiêu, người bạn nhỏ đáng yêu, để
cầu cứu.
“Chị phải làm sao bây giờ, Hạt Tiêu bé nhỏ?” Tanna Thuốc Lào buồn
bã tâm sự. “Chị không thể chịu đựng được việc anh Hulk Da Cam thỉnh
thoảng lại thốt ra cái câu làm chị khó chịu và càng không thể chịu đựng
được chuyện sẽ chia tay anh ấy vì lý do này.”
“Chị gái yêu quý ơi, một khi chị vẫn coi đó là chuyện mình phải chịu
đựng thì chị sẽ phải chịu đựng nó mãi mãi.”
“Thế nghĩa là sao hả Hạt Tiêu thơm tho?” Tanna ngơ ngác hỏi.
“Tanna này, em biết một cậu kiến càng màu xanh lá nhé!” Cô bé Hạt
Tiêu chậm rãi nói. “Cứ tối Chủ nhật, cậu ta lại cảm thấy lo lắng. Vì sắp
đến thứ Hai rồi, cậu phải vật lộn đi lên Sao Hỏa kiếm ăn. Nhưng chị Tanna
thân mến có biết không, đáng lẽ cậu kiến có thể vui vẻ thưởng thức sôcôla
và nhảy múa cùng bè bạn vào tối Chủ nhật, để rồi ngày hôm sau sẽ thật
hào hứng và may mắn vì thể nào cậu ta cũng tìm được kha khá trứng luộc
và rau chân vịt trong khi những ngày thứ Hai khác cậu không thể làm được
điều đó vì lỡ mang bộ mặt cau có. Cậu kiến đó tội nghiệp lắm, ai cũng biết

là ban đầu cậu ấy không hề xanh xao như thế, cậu ấy màu hồng phấn cơ!”
Nghe xong, chị Tanna Thuốc Lào xúc động, mừng rỡ hôn một cái thật
kêu lên má cô bé rồi chạy về nhà trên đôi chân nhún nhảy.
Không quá một ngày, Hạt Tiêu nhận được cuộc gọi của chị Tanna thân
mến trước khi cô bé cùng hai người bạn yêu quý Jonnathan Hoa và Sandy
Chập-Mạch-Số-Một chơi trò “Cắt dây điện thoại làm móc khóa hình quả
bóng”. Chị ấy khóc nức nở, mãi mới nói được rằng chị vừa... chia tay anh
Hulk Da Cam rồi! Chị ấy chia tay cái anh Hulk khỉ gió ấy rồi...
Ồ ồ, khoan đã, không đâu, không phải như thế đâu, vì nếu như thế thật
sẽ buồn cười phải biết các bạn ạ! Chị ấy về và nói với anh Hulk rằng:
“Anh sẽ cưới em ngay bốn giờ chiều nay chứ cái mông xinh đẹp?”, và anh
ấy đáp: “Không!”
Nếu các bạn thấy ngạc nhiên thì tức là các bạn chưa biết rồi, “không”
theo quy ước của hai anh chị đó có nghĩa là “đồng ý” đấy.
Mãi về sau chị Tanna mới biết mỗi khi bối rối hay căng thẳng là từ ngữ
trong đầu anh Hulk Da Cam lại nhảy nhót lung tung. Chúng va vào nhau và
bật ra cụm từ “cái mông xinh đẹp”.
Thôi, tóm lại từ bây giờ các bạn sẽ được biết đến cô bé Hạt Tiêu qua
câu chuyện của tôi. Thật đấy, vì bạn không thể gặp được chị Tanna Thuốc
Lào ở đâu đó ngoài kia để mà hỏi han các thứ đâu. May ra hỏi thăm anh
Hulk Da Cam thì được. Nhưng thật đáng buồn là khi gặp gỡ những người
lạ mặt, anh Hulk sẽ bị căng thẳng ghê gớm và chỉ toàn nói cho bạn nghe
mấy chuyện về... cái mông xinh đẹp mà thôi.

Cô Bé Quàng Khăn Đỏ

Alô, Hạt Tiêu bé bỏng của mẹ đó hả? Bà ngoại Super Mầm Mầm của

con bị ốm nặng. Mà mẹ lại đang bị kẹt ở bên Syria vì tắc đường nên chưa
về ngay được. Cục cưng hãy sang thăm bà và nhớ mang theo những trái
táo vị chuối ngon nhất của chúng ta nhé! Hãy thay mẹ gửi cả mười lăm nụ
hôn cho bà ngoại. Mẹ cá là bà sẽ tặng lại Hạt Tiêu hết cho mà xem. Yêu
con!
Mẹ Sweet Sugar
Đó là bức thư mẹ Hạt Tiêu gửi cho cô bé sáng nay. Bây giờ, thiên thần
nhỏ của chúng ta đang chuẩn bị các thứ để đến thăm bà ngoại ở ngay nhà
bên.
Hạt Tiêu bé nhỏ bỏ những trái táo ngon lành vào chiếc giỏ xinh xinh
màu hồng. Cô bé lấy chiếc khăn đỏ được tặng dịp sinh nhật lần thứ tám
quàng lên cổ, trông giống hệt Lucky Luke trong phim hoạt hình Lucky
Luke ấy. Hạt Tiêu nhảy lên xe đạp đi đến thăm bà.
Tại sao cô bé không đi bộ sang á? Vì trong những trường hợp khẩn cấp
như đi thăm bà ngoại ốm nặng thì đi bộ là cách không nên chọn nhất.
Người ta nên bay, đu tơ nhện hoặc đi xe đạp, gì cũng được, miễn không
phải là đi bộ.
Thế rồi cô gái bé nhỏ thong dong đạp xe trên đường phố tấp nập công
nông và xe cút kít loại hai vượt quá tốc độ. Cô bé ngước nhìn những tòa
nhà cao ngút trời kiểu Pháp cổ kính đầy mê hoặc, hát vang bài Tôi đang
hát cái gì đây nhỉ. Cô bé rẽ trái, rẽ trái tiếp rồi rẽ phải là đến nhà bà ngoại

chị Tanna Thuốc Lào. Hạt Tiêu bé nhỏ dừng lại tặng bà vài quả táo rồi lên
xe đi tiếp.
Đi qua ngã tư đèn tím da cam, Hạt Tiêu nhìn thấy tấm áp phích lớn
quảng cáo thuốc mọc tóc có nguồn gốc từ răng cá mập. Bỗng nhiên cô bé
nhớ tới điều bà ngoại Super Măm Măm từng dặn: “Hạt Tiêu bánh bao
nhân bưởi của bà, nếu có sang nhà bà chơi thì nhớ đi đường thẳng, chớ đi
đường vòng vì ở những khúc cua có rất nhiều áp phích và cá mập. Áp
phích thì không nguy hiểm lắm nhưng nếu để cá mập nhìn thấy trẻ con,
đặc biệt là những đứa quàng khăn đỏ trông giống Lucky Luke, chúng sẽ
đuổi theo và cục cưng của bà sẽ... tiêu đời!”
Hạt Tiêu rợn tóc gáy vì đã rẽ trái, rẽ phải nhiều lắm rồi. Ôi, sẽ có cả tá
cá mập răng móm bám theo mất! Hạt Tiêu hít một hơi thật sâu để lấy lại
bình tĩnh rồi đạp xe đi tiếp. Nhưng trên đường cô bé chẳng thấy con cá
mập nào bám theo mình cả. “Thật là một ngày may mắn!” Hạt Tiêu thở
phào nhẹ nhõm.
Tới nơi, cô bé thấy bà ngoại dễ thương đang nằm trên giường, đắp
chăn tới tận mũi, trông thật mệt mỏi.
“Bà Super Măm Măm của cháu ơi, bà ốm lâu chưa?” Hạt Tiêu khẽ đến
bên hỏi.
Nhưng bà ngoại tội nghiệp chỉ rên “hừ hừ”.
“Bà ơi!” Cô bé nói tiếp. “Mẹ bảo cháu mang táo vị chuối đến thăm bà
và gửi tặng bà mười lăm nụ hôn. Nhưng cháu xin lỗi vì đã lấy ba nụ hôn
để tặng bà ngoại chị Tanna Thuốc Lào mất rồi. Cháu sẽ bù lại phần của
mình bà nhé!”
“Ừ ừ... Hừ hừ...” Bà ngoại đáp.
Cô bé đặt chiếc giỏ táo xinh xinh xuống bàn, đến ôm hôn bà ngoại.

“Bà ơi, sao hôm nay mặt bà lạ thế?” Hạt Tiêu ghé sát trán bà.
“GÀOOORRR...” Một con cá mập xấu xí nằm dưới tấm chăn vùng
dậy, ngoạm lấy Hạt Tiêu.
Cô bé giật mình tỉnh giấc. Bây giờ là tám giờ sáng, chuông báo thức
đang kêu những tiếng “GÀOOORRR...GÀOOORRR...” hung hãn. Ôi,
đúng là một cơn ác mộng khủng khiếp! Hạt Tiêu vã mồ hôi hột, tim vẫn
đập thình thịch. Giấc mơ rất sống động nhưng cô bé không thích thể loại
này chút nào.
“Nhà có thư!” Tiếng người đưa thư bên ngoài cửa vọng vào.
Cô bé ra nhận thư, mở ra đọc thì đúng là điều điên rồ nhất Sao Hỏa
đang diễn ra ở đây. Bức thư ấy có nội dung thế này:
A lô, Hạt Tiêu bé bỏng của mẹ đó hả? Bà ngoại Super Măm Măm của
con bị ốm nặng. Mà mẹ lại đang bị kẹt ở bên Syria vì tắc đường nên chưa
về ngay được. Cục cưng hãy sang thăm bà và nhớ mang theo những trái
táo vị chuối ngon nhất của chúng ta nhé! Hãy thay mẹ gửi cả mười lăm nụ
hôn cho bà ngoại. Mẹ cá là bà sẽ tặng lại Hạt Tiêu hết cho mà xem. Yêu
con!
Mẹ Sweet Sugar
Chính là bức thư mà cô bé vừa nằm mơ, không sai một dấu chấm.
“Ôi chao, phải làm sao bây giờ? Mình không được quàng khăn đỏ và đi
xe đạp rẽ phải, rẽ trái nữa ư? Vậy phải làm thế nào để sang nhà bà ngoại
nhanh nhất có thể, trước khi lũ cá mập xơi tái bà đây?” Hạt Tiêu của chúng
ta rất hoang mang. Vì quá hoang mang nên cô bé không trả lời được câu
hỏi nào ở bên trên hết và quyết định vẫn quàng khăn đỏ giống như Lucky
Luke rồi đi xe đạp sang thăm người bà tội nghiệp.

Hạt Tiêu khăn đỏ lên xe, đạp thong dong trên đường phố tấp nập công
nông và xe cút kít loại hai vượt quá tốc độ. Cô bé nhìn thấy những ngôi
nhà cao ngút trời kiểu Pháp giống hệt trong mơ và nó mê hoặc gấp hai
phẩy năm lần. Hạt Tiêu rẽ trái, rẽ phải mấy lần liền là đến nhà bà ngoại chị
Tanna Thuốc Lào. Cái áp phích quảng cáo thuốc mọc tóc cũng không sai
tẹo nào, kể cả thành phần từ răng cá mập.
Cuối cùng Hạt Tiêu cũng đến nhà bà ngoại Super Măm Măm yêu quý.
Cô bé hít một hơi thật sâu trước khi bước vào nhà, mong rằng không có
con cá mập nào đang nằm chờ mình đến để ăn thịt. Nếu có thì ít nhất nó
cũng đừng xồ ra như trong giấc mơ để cô bé không quá giật mình. Mà tốt
hơn hết là con cá mập ấy nên tỏ ra thân thiện vì bà ngoại rất thích những
người dễ thương.
“Bà ngoại yêu mến ơi, Hạt Tiêu đến rồi nè!” Cô bé nói vọng vào trước
khi mở cửa.
Không có ai trả lời. Hạt Tiêu bước vào nhà, thấy cửa sổ mở toang, còn
bà ngoại đang nằm ngủ, hơi thở đều đều. Nhưng có một điều không được
bình thường cho lắm khiến cô bé nghĩ: “Sao hôm nay trông bà to thế, như
thể có ai đó đang nấp dưới tấm chăn vậy?”
Suy nghĩ này khiến cô bé chột dạ và thầm tự hào sao hôm nay mình có
thể tưởng tượng được điều hay đến thế. Hạt Tiêu sẽ không cần đến tận
nơi để lật tấm chăn ấy lên. Những anh cá mập thường không thích bị phát
hiện khi đang lẩn trốn.
“Anh cá mập ơi!” Hạt Tiêu cắn một miếng táo, véo von. “Chiếc giường
ọp ẹp này chỉ đủ chỗ cho bà ngoại tội nghiệp đang bị ôm thôi. Vây nên anh
hãy nhường nhịn bà một chút và ra đây nào, chúng ta sẽ cùng ăn táo có vị
chuối. Rất có thể khi tỉnh dậy, bà ngoại sẽ dành cho anh năm cái hôn thật

kêu đấy.”
... Năm giây im lặng...
“Thật thế ư?” Anh trộm có tên Cá Mập Lười Biếng ló đầu khỏi tấm
chăn, mắt chớp chớp.
“Thật hai trăm phần trăm luôn!” Hạt Tiêu đáp.
Anh Cá Mập chui hẳn ra khỏi chăn và... ù té chạy thoát thân. Nhưng anh
ta giẫm phải vỏ chuối, ngã lăn quay.
Sao? Các bạn hỏi vỏ chuối ở đâu ra á? Chính là từ quả táo có vị chuối
của Hạt Tiêu tinh nghịch đấy. Đó là những quả chuối đích thực nhưng cô
bé thích gọi là táo hơn.
“Ôi, ông anh cá mập thân mến!” Hạt Tiêu nói với theo. “Ở lại ăn táo đã!
Bà ngoại sẽ rất buồn khi biết người chăm sóc mình ra về mà không có lấy
một cái hôn thật kêu nào đấy.”
“Sao... sao em biết tên... tôi?” Anh Cá Mập lúng túng sợ hãi, vừa hỏi
vừa xoa xoa cái mông đau điếng.
“Sáng nay em đã nằm mơ thấy anh đến chăm sóc bà ngoại.” Hạt Tiêu
mỉm cười.
“Nhưng...” Anh này ấp úng sợ sệt. “Nhưng tôi đâu có chăm sóc bà ấy
đâu?”
Nghe vậy Hạt Tiêu bèn lại gần, vỗ vỗ vai anh Cá Mập Lười Biếng.
“Anh trai đừng khiêm tốn quá mà!” Cô bé nói. “Này nhé, anh đã đến
coi nhà giúp bà khi bà đang ốm và ở một mình. Nếu không có anh ở đây
thì trộm sẽ lẻn vào nhà và khuân đi mọi thứ, kể cả bà ngoại. Anh đã mở
cửa sổ để cho căn nhà thoáng khí giúp bà dễ chịu. Anh đã nằm cạnh bà để
bà không bị lạnh và không ốm nặng thêm. Anh thật tốt bụng, anh Cá Voi

ạ!”
Anh này sững người lại vì xúc động. Từ trước tới giờ, không ai nghĩ
điều gì tốt đẹp về anh chỉ vì cái tên “Cá Mập Lười Biếng”. Mọi người
cũng không đối xử tử tế với anh. Những nhà tuyển dụng đều tin mấy lời
đồn không hay về Cá Mập nên không nhận anh vào làm việc.
“Chậc, một kẻ thất nghiệp lúc nào cũng bị đối xử tệ bạc thì sống tốt với
mọi người để làm gì!” Anh Cá Mập nghĩ vậy. “Ăn xin cũng không ai cho
thì ăn trộm là phù hợp nhất.”
“Em thật tốt bụng, nhóc con ạ!” Anh Cá khẽ lau nước mắt.
“Ôi... ôi!” Cô bé lo lắng. “Sao anh lại khóc thế? Anh vẫn còn đau vì cái
vỏ chuối mà Hạt Tiêu vứt ra nền nhà lúc nãy à?”
“Không phải đâu cháu gái yêu quý!” Bà ngoại Super Măm Măm đã tỉnh
dậy từ lúc nào, cất giọng trầm ấm đặc trưng của những người bà đáng yêu.
“Những nỗi đau thật sự luôn chìm tận sâu bên trong. Nó âm ỉ như quả bom
nổ chậm được giấu tận tầng hầm. Người ta sẽ phát khóc vì vui sướng khi
có ai đó thật sự dũng cảm đến, chạm vào quả bom đầy nguy hiểm đó và
hơn cả, đã cắt đúng sợi dây, giải cứu cho căn nhà yêu quý đầy kỷ niệm của
họ.”
Sau câu nói của bà ngoại, tất cả nhìn nhau mỉm cười thân thương. Bà
ngoại đã mời anh Cá Mập ở lại ăn bánh kem vì bà đã thấy khỏe hơn nhiều
rồi. Cả ba ở bên nhau trong niềm hạnh phúc chan hòa.
Hạt Tiêu bé nhỏ đã tặng anh Cá Mập chiếc khăn đỏ để chúc anh gặp
nhiều may mắn. Anh Cá quàng nó lên cổ và nếu cầm thêm khẩu súng nữa
thì trông giống hệt Lucky Luke. Mà biết đâu đấy, anh Cá Mập lại chính là
Lucky Luke thật thì sao! Ôi, chuyện này thật khó nói.
“BONG BING BENG BÙM BÙM BÙM...”

Đồng hồ báo thức của Hạt Tiêu kêu inh ỏi. Cô bé mở mắt tỉnh dậy, thốt
lên: “Chao ôi, mình vừa có một giấc mơ thật tuyệt vời!”
“Nhà có thư!” Tiếng người đưa thư vọng vào từ ngoài cửa.

Hạt Tiêu Bị Ốm

Nghe anh Cá Mập Lười Biếng kể lại thì Hạt Tiêu đã bị ốm sau khi trở

về từ nhà bà ngoại Super Măm Măm. Cô bé cũng không chắc chắn là mình
đã gặp anh Cá Mập trong mơ hay ngoài đời thực nữa. Vì có lúc, giấc mơ
cứ như thật, còn sự thật thì giống như trong mơ vậy. Chưa kể, những con
virus cứ thích nhảy từ người này sang người nọ, không thèm quan tâm họ
đang ở trong mơ hay ngoài đời thực nữa. Đúng là rắc rối quá thể!
Cô bé của chúng ta hắt xì liên tục như bị ai đó phe phẩy chiếc lông gà
vào mũi. Còn đầu thì “o o... ù ù” như cái trần nhà chơi trò tàu lượn.
Điều tồi tệ nhất khi Hạt Tiêu bị ốm là tính tình của cô bé trở nên giống
trái bóng nước. Nó rất dễ vỡ khi có thêm những tác động khó chịu từ xung
quanh. Vì không muốn ai phải buồn phiền vì một người đau ốm như mình
nên cô bé nằm bẹp trên giường, đắp chăn và chờ đợi những viên thuốc trị
cảm phát huy tác dụng như mọi lần.
Joathan Hoa và Sandy Chập-Mạch-Số-Một đến thăm cô bé. Đáng lẽ
hôm nay, cả ba phải tung tăng trong côn
 
Gửi ý kiến