CHUYỆN BÍ ẨN THƯỜNG NGÀY

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn: thuvienpdf.com
Người gửi: Nguyễn Thị Minh Châu
Ngày gửi: 15h:55' 19-02-2024
Dung lượng: 788.8 KB
Số lượt tải: 0
Nguồn: thuvienpdf.com
Người gửi: Nguyễn Thị Minh Châu
Ngày gửi: 15h:55' 19-02-2024
Dung lượng: 788.8 KB
Số lượt tải: 0
Số lượt thích:
0 người
Chuyện bí ẩn thường ngày
Paul Jennings
Chia sẻ ebook: http://downloadsach.com
Follow us on Facebook:
https://www.facebook.com/caphebuoitoi
Table of Contents
CRY BABY
CÔ GÁI BẰNG BĂNG
CHIẾC KÈN ÁCMÔNICA
MÁY PHÁT HIỆN NÓI DỐI
MẮT XANH, MẮT ĐỎ
MỘT TIA NƯỚC NHỎ
BÊN TRONG, BÊN NGOÀI
TẮC XI CHỞ RÁC
KẺ CHIẾN THẮNG
LÀM GÌ CÓ CHUYỆN ĐÓ
CUỘC CHIẾN BẠCH ĐÀN
CÁI NƠ HỒNG
BỆ XÍ BỌC NHUNG
NGƯỜI HÁT RONG
SNOOKLE
THUỐC ĐÁNH RĂNG MỘT LẦN
Mục lục :
CRY BABY
CÔ GÁI BẰNG BĂNG
CHIẾC KÈN ÁCMÔNICA
MÁY PHÁT HIỆN NÓI DỐI
MẮT XANH, MẮT ĐỎ
MỘT TIA NƯỚC NHỎ
BÊN TRONG, BÊN NGOÀI
TẮC XI CHỞ RÁC
KẺ CHIẾN THẮNG
LÀM GÌ CÓ CHUYỆN ĐÓ
CUỘC CHIẾN BẠCH ĐÀN
CÁI NƠ HỒNG
BỆ XÍ BỌC NHUNG
NGƯỜI HÁT RONG
SNOOKLE
THUỐC ĐÁNH RĂNG MỘT LẦN
CRY BABY
1
Phải rồi, phải rồi, đúng ra tôi không được làm
chuyện đó. Tôi quả là ngốc. Thầy Kempsy bực bội chỉ
lên bảng hỏi:
- Em nào đã làm chuyện này, hả?
Có đứa nào đó đáp:
- Thưa thầy, Cry Baby ạ !
Thầy giáo quát:
- Gavin, đứng lên!
Đáng ra thầy không cần quát tôi phải đứng lên
như vậy. Suốt cả tuần, tôi chẳng bị ai quát lác, tôi vẫn
phải đứng đấy thôi. Tôi đứng trước lớp và qua cửa sổ
tôi trông thấy sa mạc rộng mênh mông vô tận trải dài
tới tận chân trời. Ôi, giá như tôi đến được nơi xa tít
mù tắp kia!
Thầy Kempsy chì chiết:
- Có phải chính em đã vẽ cái này phải không?
Thầy thừa biết chính tôi vẽ mà. Vì thế thầy mới
hỏi. Tôi gật đầu.
Thầy nói:
- Vậy thì em hãy kể lại, em đã làm như thế nào đi!
Mọi người nhìn lên bức tranh treo trên bảng.
Tôi đặt tên nó là "tai voi" vì trông nó y như cái tai
voi vậy.
Thầy Kempsy lại nói:
- Nào, nói đi, mọi người đang chờ cậu đấy.
Thầy thừa biết tôi đã làm như thế nào. Nếu không
thì thầy đã không hỏi. Tôi hít một hơi rõ dài rồi nói:
- Thưa thầy, tuần trước, khi tan trường em đã đi
vào phòng giáo viên ạ.
Thầy giáo hầm hừ:
- Ừ.
- Sau đó em tụt quần và ngồi lên cái máy
phôtôcôpy rồi ấn nút.
Chắc các bạn chưa bao giờ nghe nói đến cái trò
nghịch ngợm tinh quái như thế. Các bạn tôi cười lăn
cười bò, nước mắt nước mũi chảy ra giàn giụa. Tôi
đứng ngây ra trước cả lớp. Mặt tôi đỏ ửng không kém
gì cái mông đít bị bỏng của mình. Thầy Kempsy không
cười. Ông phạt tôi phải ở nhà một tuần. Mẹ tôi cũng
không cười. Mẹ mắng tôi một trận té tát. Mẹ nói mãi,
nói mãi về cái chuyện đó. Có ông bố bà mẹ nào lại
không mắng con cái như thế kia chứ! Đây là việc đáng
ghét nhất khi người ta còn bé. Chẳng bao giờ có thể
biết trước lúc nào sẽ bị mắng, bị phạt. Chuyện đó có
thể xảy ra bất kỳ lúc nào. Mọi chuyện đang trôi chảy,
êm đẹp là thế mà đùng một cái có thể ăn đòn cho dù
mình hoàn toàn không nghĩ rằng sẽ bị quở mắng.
Chuyện xảy ra với tôi trong mấy hôm bị đuổi học vì
cái "tai voi". Tôi sẽ kể cho các bạn nghe. Thế là tôi
không được đến trường mà phải ngồi nhà. Mẹ giận,
không nói với tôi dù chỉ một lời, suốt ngày tôi lại
loanh quanh luẩn quẩn trong phòng, thật là khổ. Đến
khi mẹ ra khỏi nhà, mặc dù không ai bảo, tôi cũng làm
một lô công việc. Tôi muốn chuộc ại lỗi lầm của mình
mà. Sau khi đã rửa xong một chồng bát đĩa, tôi ngồi
xem ti vi trong phòng.
2
Trên bàn uống nước có quyển sổ ghi chép của mẹ.
Đối với các bạn thì có lẽ cái đó chẳng có gì là quan
trọng. Nhưng các bạn nên biết rằng mẹ tôi đã căn dặn
tôi không biết bao nhiêu lần về cuốn sổ ghi chép đó.
- Gavin, cấm con không được đụng vào cuốn sổ
này.
Đây là cuốn sổ của dì Nellie, sổ chỉ còn có vài
trang nhưng đó là những trang vô cùng quý giá. Dì
Nellie bị chết đuối khi dì chèo chiếc xuồng con và đâm
phải chiếc tàu chở đầy ắp gỗ từ trong rừng chạy ra.
Xuồng của dì bị vỡ làm đôi và từ đó không ai nhìn
thấy dì nữa. Mẹ treo trong phòng ăn một bức ảnh của
dì và thường hay đứng lặng trước bức ảnh đó. Như
tôi đã nói, lúc đó tôi đang xem phim "ông già và biển
cả" trên ti vi, cuốn sổ ghi chép nằm ở trên bàn. Cuốn
sổ đó có những trang giấy rất mỏng và ngoài bìa là
ảnh một rừng cây rậm rạp tuyệt đẹp. Tôi muốn xem
kỹ hơn bức ảnh đó, chứ không định viết lách cái gì vào
cuốn sổ ấy cả và cũng không định xé lấy một tờ giấy
nào hết. Tôi chỉ định xem bức ảnh, vậy thì hoàn toàn
không có gì là sai cả, phải không các bạn? Thế là tôi
lấy cuốn sổ và ngồi xuống ghế.
Giờ thì tôi kể cho các bạn nghe vì sao mọi người
gọi tôi là Cry Baby. Suốt cả tuần tôi không biết đã
quên bao nhiêu lần là mông bị bỏng. Vì thế mỗi khi vô
ý ngồi xuống tôi ại bị đau rát đến trào nước mắt. Và
chắc bây giờ các bạn cũng đoán được là tôi lại khóc,
nước mắt trào ra và rỏ xuống cuốn sổ tay quý báu của
mẹ. Mặc dù tôi đã đứng phắt dậy nhưng cuốn sổ đã bị
ướt đẫm nước mắt. Tôi vội xoa đi nhưng không ăn
thua. Những hàng cây như khom hẳn xuống, méo mó,
nhăn nhúm, những cái lá trông như sắp lìa cành. Giấy
thì ẩm và nhòe. Tôi hoảng quá, tim đập thình thịch.
Phen này thì chết rồi. Toi là cái chắc. Đầu tiên là cái
tai voi, giờ lại đến cuốn sổ. Mẹ sẽ đánh tôi chết mất
thôi. Tôi nghĩ đến chuyện chạy ra phố mua một quyển
sổ khác. Nhưng tôi tin chắc là không thể tìm được một
cuốn sổ đặc biệt như thế này. Tôi lo quá, mà mẹ thì
sắp về đến nơi rồi. Tôi đi ra ngoài nhìn xem có dấu
hiệu gì là mẹ sắp về chưa. Bác Grandpop đang sắp
xếp đồ đạc vào chiếc xe gíp. Bác đang chuẩn bị cho
chuyến đi đến sa mạc. Tôi hỏi bác:
- Lần này bác tìm cái gì trong sa mạc ạ?
Bác giơ một bức ảnh rõ to, hai bàn tay run run và
nói:
- Bác đi tìm cái vĩ đại nhất, bác phải tìm bằng
được con ếch tích nước. Bắt được một con ếch tích
nước là ước mơ suốt đời của bác.
Trên khuôn mặt già nua đầy nếp nhăn của bác
hiện lên một nụ cười rạng rỡ, hạnh phúc. Bác nháy
mắt nhìn tôi. Đây là chuyến đi thứ mười của bác vào
sa mạc để tìm ếch tích nước. Tôi cảm thấy lo, chỉ sợ
bác bị chết mà vẫn không được nhìn thấy con vật
kiếm hoi đó. Bỗng nhiên nước mắt tôi muốn trào ra,
tôi cảm thấy buồn ghê gớm. Tôi muốn quên câu
chuyện này đi và nghĩ sang chuyện khác. Cũng chẳng
có gì khó. Tôi chỉ cần nghĩ đến chuyện mẹ sẽ làm gì
khi về đến nhà là đủ! Bác Grandpop hỏi tôi:
- Bác đã kể cho cháu nghe về chuyện con ếch tích
nước bao giờ chưa nhỉ?
Mặc dù tôi gật đầu nhưng bác vẫn kể cho tôi nghe
một lần nữa câu chuyện của mình. Bác nói:
- Loại ếch này sống ở sa mạc. Mùa hè nó uống no
nước và chui sâu xuống cát để tránh cái nắng thiêu
đốt. Nó có thể nằm trong cát cả năm trời để đợi mưa.
Khi cơn mưa rào đầu tiên đổ xuống, nước ngấm vào
đất đánh thức những chú ếch đang mơ màng choàng
dậy. Chúng bới cát ngoi lên và reo hát ầm ĩ.
- Thật tuyệt vời, thật sung sướng làm sao!
Lũ ếch khoái quá ngoe nguẩy những sợi râu dài.
Bác Grandpop đóng cửa xe và lấy chiếc chìa khoá ở
trong túi quần. Bác nói chậm rãi, mạch lạc giọng của
người già:
- Nói với mẹ cháu là ngày mai bác về, - rồi lên xe
và nổ máy.
Từ xa một đám bụi mù bốc lên, đám bụi mỗi lúc
một gần. Đó là chiếc Landrover của mẹ. Tôi thấy bồn
chồn lo lắng, không biết sẽ ăn nói với mẹ thế nào đây.
3
Phải rồi, phải rồi, đáng ra tôi không được làm
điều đó. Tôi quả là một thằng ngốc. Nhưng tôi đã chót
làm việc đó mất rồi. Tôi mở cửa sau chiếc xe, nhảy tọt
lên và trùm chăn lên người. Tất nhiên các bạn cũng
biết là tôi phải gượng nhẹ với cái mông bị bỏng của
mình. Chiếc xe chứa đầy đồ đạc và thiết bị dùng cho
các chuyến đi khảo sát. Đằng sau ghế ngồi của bác
Grandpop có rèm chắn ngang, tôi yên tâm trốn sau
những đống chăn, lều bạt và một lô thùng, xô và chậu.
Chiếc xe của mẹ tôi nổ máy rầm rầm chạy vọt qua. Tôi
phải nấp trong xe cho tới khi đến đích. Nếu bác
Grandpop phát hiện tôi sớm, thể nào bác cũng quay
xe trở lui ngay tắp lự. Chiếc xe lắc la lắc lư, thỉnh
thoảng lại chồm lên. Trời nóng nực, tôi thấy khát
nước khô cả cổ. Bác Grandpop bắt đầu hát, lời do bác
tự đặt ra. Đó là bài hát buồn buồn về loài ếch con tích
nước. Bài hát kể về những cơn mưa rào đầu mùa
đánh thức lũ ếch con sau giấc ngủ dài triền miên. Bác
nói:
- Ôi, giá như ta được nhìn thấy chúng thì tuyệt
vời biết bao!
Bỗng nhiên tôi cảm thấy khao khát giúp được bác
Grandpop tìm thấy những chú ếch con này. Việc tôi có
tên trong sổ đen của mẹ chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Tôi
hồi hộp đến độ quên cả khát. Chiếc xe ô tô vẫn chạy
vùn vụt. Tôi nằm sấp và ước ao sẽ là người đầu tiên
phát hiện được những chú ếch con của bác Grandpop
chắc chắn sẽ sung sướng lắm. Mẹ cũng sẽ vui sướng vì
mẹ rất quý bác ấy, may ra mẹ sẽ mắng tôi vì tội trốn
đi và làm bẩn cuốn sổ của mẹ. Nếu được như vậy thì
quả là mọi người đều gặp may. Tôi nghe thấy tiếng
còi và nhìn qua cánh cửa sau thấy hai thanh niên lực
lưỡng đang phóng xe như bay. Họ đi chiếc xe Ford
màu đỏ loại bánh rộng. Lão lái xe bóp còi thúc bác
Grandpop cho xe chạy nhanh lên. Con đường vừa
hẹp, vừa bụi, bác Grandpop không có chỗ để né sang
bên cạnh cho họ vượt được. Lão lái xe trông rất dữ
dằn, người hắn đầy vết chạm trổ. Tên ngồi bên cạnh
ngoáy mũi vẻ rất khó chịu, mắt gườm gườm nhìn xe
chúng tôi. Tội nghiệp bác Grandpop. Bác nói giọng
run run:
- Được rồi, được rồi, ta đang phóng hết sức rồi
đây.
Tôi nghe tiếng bác nói rất rõ. Giọng bác không
biết tôi đang chăm chú nhìn chiếc xe chạy đằng sau,
nhưng hai tên ngồi trong chiếc xe Ford thì chắc chắn
là trông thấy tôi. Phải rồi, phải rồi, đáng ra tôi không
được làm chuyện đó. Tôi quả là ngốc. Nhưng tôi
không thể làm khác được. Tôi khum ngón tay trỏ và
để ngay dưới mũi. Tôi làm động tác như đang ngoáy
mũi. Sau đó tôi ngoáy ngoáy bàn tay, còn tay kia tôi
chỉ về hướng lão đang ngoáy mũi. Lão ta thôi ngay lập
tức, mặt đỏ như gấc. Chiếc xe Ford to lớn chạy vọt
qua xe chúng tôi, tung bụi lên mù mịt. Lão lái xe bóp
còi và quặt xe ngay trước mũi xe chúng tôi. Chiếc xe
tải loạng choạng trượt sang bên cạnh đường. Tôi sợ
quá tưởng xe đổ đến nơi. Nhưng may là không có
chuyện gì xảy ra. Cuối cùng thì bác Grandpop cũng
điều khiển cho xe chạy vào giữa đường. Bác hét
tướng lên:
- Đồ đểu!
Lúc đó chiếc xe Ford đã chạy mất hút. Hy vọng
chúng tôi sẽ không gặp lại bọn người này.
4
Cổ họng tôi khô khốc. Xe có một thùng đựng nước
nhưng vì vướng mấy cái hòm gỗ nên tôi không lấy
được nước để uống, nếu sắp xếp, dọn dẹp lại thì sợ bị
lộ. Sau khi chạy tiếp bốn tiếng đồng hồ thì xe dừng ại.
Tôi nghe tiếng bác Grandpop xuống xe. Tôi nhìn qua
cửa sổ thì thấy tại đây có một cây xăng nhỏ giữa sa
mạc hoang vu rộng mênh mông. Trên một cái biển có
dòng chữ: Trạm xăng cuối cùng trước khi tới Alice
Spings. Phía sau cái bảng, tôi nhìn thấy chiếc xe Ford
màu đỏ đậu trong bóng râm. Bác Grandpop tiếp xăng.
Nhờ đó tôi có dịp uống nước. Nước ở trong một cái
thùng hình trụ, phía dưới có vòi nước. Tôi lấy cốc rồi
mở vòi nước. Tôi khát cháy cổ, uống ừng ực hết cốc
này tới cốc khác. Đúng lúc tôi rót cốc thứ tư thì nghe
thấy tiếng hét. Tôi nhìn qua cửa xe thì thấy cái lão to
cao chạm trổ đầy người và bạn hắn đang xô đẩy bác
Grandpop. Chúng giật chiếc mũ của bác và tung
chuyền cho nhau. Chả có ai giúp đỡ bác Grandpop tội
nghiệp. Tôi để cho nước chảy vào cốc và nhảy vọt ra
khỏi xe. Bác Grandpop nhảy nhót như một đứa trẻ
đuổi theo giật lại cái mũ. Bác đã già, thở hổn hà hổn
hển, mồ hôi chảy nhễ nhại, ướt đầm má, hay đó là
nước mắt của bác nhỉ? Không giấu gì các bạn, tôi chơi
bóng rổ rất cừ. Tôi nhảy vọt lên lưng lão có nhiều vết
chạm trổ và giật lấy cái mũ từ tay lão ta. Lão khuỵu
xuống trong đám bụi mù mịt. Bác Grandpop rất ngạc
nhiên khi trông thấy tôi. Bác reo lên nửa vui mừng,
nửa bực bội:
- Cháu Gavin!
Hai lão to cao lực lưỡng lừng lững đi tới chỗ
chúng tôi. Bọn chúng thì không nửa vui, nửa bực mà
đang cáu tiết thực sự. Chúng phăm phăm đi về phía
chúng tôi còn hai bác cháu tôi thì lùi dần từng bước.
Nhưng đúng lúc đó thì ông chủ cây xăng xuất hiện.
Tôi chưa bao giờ trông thấy một người nào to lớn đồ
sộ như ông ta. Hai chân ông trông như hai cái thân
cây còn hai nắm tay ông trông như hai tảng đá, ông
hỏi:
- Có chuyện gì ở đây thế này?
Lão ngoáy mũi đáp "Không có chuyện gì cả" và cả
hai tên lùi lũi đi tới chiếc xe của chúng. Khi chiếc xe
của bọn họ đã chạy, tôi lại khum ngón tay trỏ dưới
mũi, bọn chúng thấy rõ ràng, nhưng vẫn cho xe tiếp
tục chạy. Tôi hoàn toàn yên tâm khi có một người
khổng lồ ở bên cạnh. Cũng may là sau đó chúng tôi
không gặp lại bọn người này nữa. Bác Grandpop
mắng tôi nhưng tôi thấy rõ là bác mừng thầm vì có tôi
cùng đi. Bác đi vào chỗ cây xăng và gọi điện thoại cho
mẹ tôi. Tôi đứng chờ phía ngoài, lo không tưởng
tượng được. Một lúc sau bác đi ra và nói mẹ cho phép
tôi được đi cùng với bác. Tôi hỏi bác:
- Thế mẹ cháu có nói gì nữa không ạ?
Bác nháy mắt và nói:
- Mẹ cháu bảo đang viết thư ở một tập giấy mới.
Ôi, tôi thấy nhẹ cả người. Mẹ tôi không còn giận
tôi nữa. Bây giờ thì chúng tôi có thể cùng đi và tìm
con ếch tích nước. Tôi cảm thấy thật dễ chịu, nhẹ cả
người khi không còn phải lo lắng gì nữa. Thật sung
sướng khi không còn phải băn khoăn lo lắng về những
sai sót mà mình đã phạm phải. Tôi lên xe và ngồi
đàng sau bác Grandpop. Chúng tôi lại lên đường, xe
chạy vun vút vào sa mạc nóng bỏng, có lẽ cũng gần
nóng bằng cặp mông của tôi. Cả bác Grandpop và tôi
không nghĩ đến chuyện tôi quên không vặn vòi nước.
5
Bác Grandpop rất vui vì tôi cùng đi. Bác nói:
- Cháu sẽ rất ngạc nhiên khi trông thấy con ếch
tích nước. Sau mùa nóng hạn khi nước mưa xuống
đất mềm nhão ra lúc đó ếch sẽ bới đất chui lên.
Bác tỏ ra tràn trề hạnh phúc, đến nỗi nước mắt
muốn trào ra. Song quả tình tôi không tin mấy vào
chuyện đó. Tôi nhìn bãi sa mạc khô cằn. Lúc này đang
là mùa hè nóng bỏng. Tôi hỏi:
- Làm sao bác có thể tìm thấy những con ếch đó,
trời khô nóng thế này thì chúng chắc chắn phải ẩn sâu
vào trong lòng đất.
Bác bảo:
- Đào, phải đào cháu ạ. Đất chắc chắn là rắn như
đá nhưng chúng ta đành phải đào thôi.
Xe chúng tôi rời con đường chính và chạy vào
vùng đất đỏ au, khô khốc, chỉ có vài loại xương rồng
mới có thể sống nổi.
Thỉnh thoảng bác Grandpop lại dừng xe và lấy la
bàn ra để kiểm tra hướng đi. Cứ mỗi lần dừng chúng
tôi lại dốc nước trong bi đông ra uống. Đang khát cháy
cổ mà được uống những ngụm nước mát rượi giữa sa
mạc nóng bỏng thì quả thật không gì dễ chịu bằng.
Sau bốn giờ xe chúng tôi tới vùng hồ nước. Tôi trông
thấy hồ nhưng vào mùa này thì nơi đây chỉ là một khu
đất trũng, khô nứt nẻ. Xe đứng khựng lại. Bác
Grandpop thở phào:
- May quá, vừa tới nơi.
Khói trong két phun ra phì phì. Bác Grandpop
nói:
- Khỏi lo, chúng ta mang theo rất nhiều nước.
Chúng tôi ra phía sau xe, mở cửa và dỡ đồ đạc
xuống. Các bạn còn nhớ tôi đã nói gì không? Người ta
không ai có thể lường trước, khi nào sẽ rơi vào hoàn
cảnh khó khăn. Khi bác Grandpop thấy nước không
còn lấy một giọt thì chúng tôi biết khó khăn chưa
từng có đã ập xuống đầu mình. Lại một lần nữa tôi
làm hỏng hết mọi chuyện. Bác không hề trách tôi về
việc quên không khóa vòi nước. Bác cũng không la lối,
quát tháo. Trông bác thẫn thờ, đờ đẫn, chứng tỏ bác
vô cùng lo lắng. Ở chừng mực nào đó, sự im lặng của
bác lại làm tôi sợ hãi hơn là bị la lối quát mắng. Tất cả
chỉ tại những lỗi lầm của tôi. Tôi hỏi:
- Bác ơi, bây giờ chúng ta phải làm gì ạ?
Bác nói:
- Chúng ta sẽ ở lại đây. Một nguyên tắc tối cao
trên sa mạc là không được rời xe. Sẽ có ai đó đi tìm
chúng ta.
Tôi nói:
- Nhưng có ai biết chúng ta ở đâu mà tìm?
Bác bảo:
- Họ biết đại để chúng ta ở đâu. Vả lại chúng ta
không có cách nào khác. Cái xe chẳng thể giúp ích gì
nữa vì không còn lấy một giọt nước.
Để làm cho bác vui, tôi đề nghị:
- Trong khi chờ đợi chúng ta sẽ đi tìm ếch tích
nước.
Bác lắc đầu và nói:
- Chúng ta phải tiết kiệm năng lượng của mình.
Mọi việc chúng ta cần làm là phải kiên trì chờ đợi
được giúp đỡ và cần tránh mọi sự vận động không
cần thiết.
Tôi vô cùng ân hận. Giờ thì bác ấy chẳng bao giờ
nhìn thấy loài ếch tích nước nữa, mà tất cả chỉ vì lỗi
của tôi! Chúng tôi lấy một tấm vải bạt, một phía buộc
vào mui xe, làm thành cái mái che nắng. Bác
Grandpop đưa cho tôi bi đông nước và nói:
- Cháu hãy uống hai ngụm.
Tôi ngửa cổ và uống đúng hai ngụm. Ví thử tôi có
muốn thêm cũng không còn đến ngụm thứ ba. Cái bi
đông cạn khô. Bác Grandpop đã nhường cho tôi
những giọt nước cuối cùng. Bác là người như vậy đấy.
6
Liệu chúng tôi có thể chịu đựng bao nhiêu lâu?
Bác Grandpop chắc sẽ chết trước. Vì tôi thì còn trẻ và
khỏe mạnh còn bác ấy thì già nua, yếu ớt. Điều gì sẽ
xảy ra nếu bác ấy bị chết còn tôi thì sống? Thời gian
trôi đi chậm chạp. Màn đêm từ từ buông xuống. Muỗi
bay vo ve. Thỉnh thoảng lại có cái gì đó động cựa trong
đêm tối mịt mù. Trăng lên. Trời lạnh. Chúng tôi cuộn
tròn trong chăn. ạang ra trời nóng lên rất nhanh.
Miệng tôi khô khốc và đầy cát bụi. Tôi hầu như không
thể nuốt được. Bác Grandpop lờ đờ chậm chạp,
dường như bác đang chìm trong một cơn ác mộng.
Mặt trời mỗi lúc một cao. Bác Grandpop lảm nhảm:
- Ếch ơi, con ếch tích nước bé bỏng của ta ơi!
Hai mắt bác lờ đờ, dại dại. Hình như bác không
còn biết cái gì đang diễn ra với mình. Cái nóng hành
hạ bác. Bác quỳ gối, hai tay thọc sâu trong cát, miệng
không ngớt lảm nhảm:
- Ếch ơi, con ếch bé nhỏ của ta đâu rồi!
Tôi nhẹ nhàng dắt bác vào bóng râm ngồi rồi nói:
- Để cháu đi tìm ếch cho bác!
Lúc đó suy nghĩ duy nhất của tôi là phải cố tìm
bằng được một con ếch. Tôi không cần biết liệu mình
có thể sống hay phải chết. Bác Grandpop là người kỳ
cục nhưng ước mơ duy nhất của tôi là phải kiếm được
một con ếch và đưa tận tay cho bác con ếch đó. Tất cả
chỉ tại tôi. Tôi chỉ biết rằng không có nước thì bác
Grandpop sẽ không sống được bao lâu nữa. Tôi nhất
định phải thực hiện bằng được ước mơ suốt đời của
bác. Tôi phải tìm bằng được loại ếch đó.
Tôi cầm xẻng và đi tới chỗ đất trũng nhất. Tôi xỉa
mạnh lưỡi xẻng, peng! Chao, đất cứng như đá, những
ngón tay tôi tê dại đi. Cát nóng bỏng, long lanh. Ruồi
bay vo ve trước mặt tôi, người tôi bám đầy bụi cát.
Nhưng tôi vẫn mải miết đào, bới. Mỗi lần xía mạnh
mũi xẻng và moi được một ít đất tôi lại thầm gọi:
- Ếch ơi, mày ở đâu?
Nhưng không có tiếng trả lời. Lũ ếch tích nước ẩn
sâu trong lòng đất và chúng chỉ bừng tỉnh sau những
cơn mưa rào xối xả đầu mùa. Bàn tay tôi phồng rộp,
rớm máu. Tôi đã đào được một cái hố nông choèn to
bằng cái bồn tắm nhưng chẳng thấy tăm hơi con ếch
nào cả. Lưỡi tôi khô cong không khác gì một mẩu da
quăn queo, tôi cảm thấy việc làm của mình là vô ích,
tôi nghĩ mình sẽ không thể tìm được một con ếch nào
cả. Bác Grandpop nằm co ro trong bóng râm. Tôi biết
bác còn sống thoi thóp vì lồng ngực bác vẫn phập
phồng lên xuống. Nhưng tôi biết bác sẽ không sống
được lâu nữa nếu không có nước. Không, tôi nhất
quyết phải tìm bằng được một con ếch tích nước
trước khi mọi việc trở nên quá muộn mằn. Tôi không
được phép bỏ cuộc. Bác Grandpop lầu bầu trong cơn
mê sảng:
- Ếch con ơi, ếch tích nước ơi!
Tôi lấy khăn buộc bàn tay bị phồng rộp và tiếp tục
đào. Đau kinh khủng. Tôi gục đầu cào từng mẩu đất
nhỏ. Đầu óc tôi quay cuồng, choáng váng. Không ăn
thua gì. Tôi hầu như không nhấc nổi cái xẻng được
nữa.
7
Tôi cố duỗi những ngón tay sưng tấy, nhưng
không tài nào móc nổi những tảng đất khô cứng như
đá. Thật vô ích. Tôi không thể tiếp tục làm được nữa.
Tôi đăm đăm nhìn chân trời trong vắt không một gợn
mây và hiểu rằng bác Grandpop sẽ không bao giờ
trông thấy con ếch tích nước. Bác ấy sẽ chết và không
bao giờ thực hiện được giấc mơ trong cả cuộc đời
mình. Mà tất cả chỉ vì lỗi của tôi. Ôi, thật là buồn làm
sao. Phải rồi, phải rồi, đúng ra tôi không được làm
chuyện đó. Tôi thật là ngốc. Tôi hoàn toàn tuyệt vọng
và gục xuống. Trời ơi, hai cái mông bỏng rộp, đỏ dừ
làm tôi đau kinh khủng, đau đến mức không thể chịu
đựng nổi. Nước mắt nước mũi tôi trào ra và nhỏ
thành giọt xuống mặt đất khô cứng làm cho đất ở
cạnh tôi ướt sũng. Bỗng tôi trông thấy một cái chân
xanh xanh ngọ nguậy và ngay sau đó là cái chân thứ
hai. Trời ơi, những giọt nước mắt của tôi đã đánh
thức chú ếch con. Nó mở mắt nhìn tôi chằm chằm. Tôi
sung sướng reo lên:
- Bác ơi, cháu bắt được một con ếch, cháu bắt
được rồi.
Tôi từ từ đi về phía bác Grandpop và nhẹ nhàng
đặt con ếch bé tí xíu lên lòng bàn tay bác. Tôi không
thể ngờ rằng một con ếch bé tí xíu lại có sức mạnh lạ
lùng đến như vậy. Bác Grandpop bừng tỉnh dậy và nở
một nụ cười rẽng rỡ mà tôi chưa hề được chứng kiến
bao giờ. Bác nhìn tôi đầy trìu mến. Bác tỏ ra rất yêu
thương tôi và cả con ếch tí hon. Cái nhìn của bác thật
kỳ diệu đến nỗi cả hai chúng tôi đều không nhận thấy
một cơn giông đầy mây đen kìn kịt đang ùn ùn kéo
tới. Chúng tôi ngồi ngẩn người nhìn con ếch tí hon cho
tới khi những giọt mưa đầu tiên lộp bộp rơi. Nước từ
từ dâng lên, hồ nước mỗi lúc một đầy, trong không
trung vang lên bài đồng ca của hàng nghìn chú ếch
con bé bỏng. Đúng là một cơn mưa rào đầu mùa. Bầu
trời như tuôn trào nước mắt. Tôi ngây người, tay xoa
mông, ngước nhìn bầu trời và hét lên rõ to:
- Cry Baby, cry Baby, cry!
CÔ GÁI BẰNG BĂNG
1
Trước kia tôi luôn tránh xa những người có mái
tóc đỏ hoe. Mong các bạn đừng nghĩ rằng tôi là kẻ tôn
thờ màu tóc nhé. Các bạn nghe tôi kể câu chuyện sau
đây rồi hãy phán xét. Mọi chuyện bắt đầu từ ông
Mantolini và những pho tượng của ông ấy.
Những pho tượng bằng nước đá của ông
Mantolini quả thật là tuyệt vời. Ông tạc những pho
tượng bằng nước đá và bầy chúng trong cửa hàng cá
của mình ngay gần cảng. Mỗi tháng ông trưng bầy
một pho tượng mới. Lúc là pho tượng một con công
rực rỡ xòe đuôi. Khi là một con cá khổng lồ còn ngậm
dây câu giãy giụa cho đến chết. Một trong những pho
tượng mà tôi ưa thích nhất là tượng con chuột túi
mang chú chuột con nằm trong túi với đôi mắt nhìn
ngơ ngác.
Nhưng câu chuyện này cũng hơi buồn. Vào ngày
đầu tiên mỗi tháng, ông Mantolini lại vác pho tượng
cũ ra cổng sau và quẳng ở ngõ hẹp, tượng sẽ tan biến
thành nước và chỉ để lại một vệt đất ẩm vì thấm
nước. Bao giờ ông ta cũng thay thế bằng một tác
phẩm mới để bày trong cửa hàng. Pho tượng mới rực
rỡ óng ánh và trong vắt như được tạc từ một tảng
băng vùng Bắc Cực.
Sáng sáng, trên đường tới trường, bao giờ tôi
cũng đứng lại ngắm nghía những pho tượng của ông
Mantolini. Và vào ngày mồng một hàng tháng khi tan
trường trên đường về bao giờ tôi cũng tạt qua cửa
hàng để chiêm ngưỡng tác phẩm mới của ông. Tôi
không tài nào tránh không đi qua ngôi nhà mà mới
ngày hôm qua một tác phẩm nghệ thuật đã tan biến
ngoài bãi rác. Một hôm tôi hỏi ông:
- Tại sao bác lại vứt chúng đi? ẽng Mantolini nhún
vai nói:
- Người ta sống rồi người ta lại chết mà.
Ông Mantolini hít một hơi dài.
Giờ đến lượt ông sẽ hỏi tôi điều gì đây. Chắc
vẫn cái câu hỏi mà ông đã hỏi tôi mấy tuần nay rồi.
"Cô em họ tôi ở Italia sắp sang. Tháng sau đấy. Cậu
đưa cô ấy tới trường nhé. Cậu là bạn. Em họ tôi tóc
màu hung đỏ. Cậu đồng ý chứ?
Tôi lại trả lời như mọi khi: "Rất tiếc, không
được đâu". Tôi không thể nói với ông là tôi không ưa
mái tóc màu đỏ. Vả lại tôi cũng không muốn xúc phạm
đến tình cảm của ông. Ông đứng ngây ra không nói
nửa lời. Quả thật ông ấy bị bất ngờ vì chúng tôi coi
nhau như những người thân thiết. Ông biết tôi rất
thích những pho tượng của ông. Bao giờ ông cũng đi
ra cửa và trò chuyện với tôi.
- Cậu thật là người lạ lùng.
Ông lắc đầu và đi vào trong cửa hàng. Nước
mắt ông Mantolini như trào ra. Tôi cảm thấy mình lại
làm một điều không đúng. Thật là không phải, song
tôi không thể kết bạn với một người có mái tóc đỏ.
2
Cả ngày hôm đó tôi cảm thấy day dứt, khó
chịu trong lòng. Mãi đến khi tan học tôi mới cảm thấy
dễ chịu hơn đôi chút. Hôm ấy là ngày 1 tháng 9. Sẽ lại
có một pho tượng mới được bầy trong cửa hàng.
Tháng nào cũng như tháng nào và mọi người đều
thấy thích thú. Tôi chạy thật nhanh tới cửa hàng cá và
nhìn chằm chằm vào cửa kính. Thật không thể tưởng
tượng nổi. Bức tượng một cô gái bằng nước đá làm tôi
nhớ đến những bức tượng cổ Hy Lạp ở trong viện bảo
tàng. Cô ta có mái tóc dài rối tung, môi mỉm cười tươi
rói. Mắt cô long lanh như kim cương. Tôi nói để các
bạn biết, cô gái bằng băng này thật tuyệt vời, không
thể tưởng tượng nổi. Tôi nhủ thầm: "Ôi, nàng mới
đẹp làm sao, tuyệt vời làm sao!" Dù sao thì đấy chỉ là
một pho tượng vô tri vô giác.
Bức tượng cô gái to bằng người thật để trong
một tủ đá bằng kính để giữ lạnh. Má cô phủ một lớp
hạt nước đóng băng nhỏ li ti. Tôi ngẩn người và ngắm
nhìn pho tượng rất lâu. Tôi biết, làm như thế thật là
ngốc. Nếu như có ai biết được tôi vừa nghĩ gì thì có lẽ
tôi chết mất. Thật là ngượng. Tôi phải lòng tảng băng.
Ngày nào tôi cũng tới cửa hàng cá. Tôi đi học muộn
chỉ vì cô gái băng. Hễ có phút rảnh rỗi nào là tôi ra
ngay cửa hàng. Tôi như bị thôi miên. Dường như nụ
cười của cô gái băng là để dành riêng cho tôi. Hai tay
cô như vẫy gọi. Tôi tự nhủ: "Hãy tỉnh táo lên. Mày làm
sao thế, đồ ngốc!" Tôi biết rõ mình là một kẻ rồ dại,
nhưng pho tượng đó như có ma lực cuốn hút tôi. Tôi
lại chạy vội ra cửa hàng cá.
Còn ông Mantolini thì vẫn giận và lánh mặt tôi.
Tôi tưởng tượng cô gái băng là bạn gái của mình. Tôi
sẽ kể cho cô ấy nghe về những điều bí mật thầm kín
của riêng tôi. Mặc dù cô chỉ là một tảng băng nhưng
tôi có cảm giác cô ấy hiểu những điều suy nghĩ của
mình. Ông Mantolini thấy rõ tôi bị cô gái băng hút
mất hồn. Nhưng ông không hề bước ra cửa.
Lần nào tôi tới mua cá cho mẹ, ông đều lánh ra
cửa sau và bảo người giúp việc tiếp tôi.
3
Ngày lại ngày trôi đi. Hết tuần này tới tuần
khác. Cô gái băng vẫn nhoẻn miệng cười. Cô hoàn
toàn không thay đổi. Bọn con trai cho tôi là kẻ dớ dẩn,
làm sao lại có thể ngây người ngắm tảng băng lạnh
giá kia chứ. Nhưng pho tượng đó quả thật có sức
mạnh đối với tôi. Thật đấy mà. Dần dần đến lượt bọn
trẻ con chế giễu tôi. Một con bé tên là Simone bảo:
"Cậu ta đang tương tư". Tôi phải chịu bao lời chế giễu
ở trường. Nhưng tôi bất chấp. Tôi vẫn đứng ngắm
pho tượng ở cửa hàng. Nỗi buồn man mác trong lòng
tôi mỗi ngày một lớn hơn. Tôi muốn mang cô gái băng
về nhà, muốn giữ mãi bên mình. Nhưng nếu mang
pho tượng đó ra khỏi tủ đá, gặp không khí ấm thì
khuôn mặt với nụ cười tươi rói đó sẽ tan biến thành
nước. Tôi lo sợ đến ngày mồng 1 tháng 10. Ngày hôm
đó ông Mantolini sẽ quẳng cô gái băng ra sau ngõ và
cô ta sẽ tan biến thành nước dưới ánh mặt trời. Đến
ngày cuối cùng của tháng chín tôi chờ cho tới khi ông
Mantolini ra tiếp khách ở quầy hàng. Tôi hét lên:
- Ông không được vứt cô ấy đi. Cô ấy thật là
đẹp, trông y như thật. Ông không được vứt. Xin ông
đừng làm như thế!
Xuýt nữa thì tôi đã nói: "Tôi yêu cô ấy", song
nếu nói như thế thì thật là ngốc.
Ông Mantolini nhìn tôi và nhún vai. Ông nói:
- Người ta sống rồi người ta lại chết. Cô ấy là
băng, cô ấy lạnh, cô ấy là nước.
Tôi biết thế là hỏng. Ngày hôm sau tôi trốn
học. Tôi nấp ở sau ngõ và chờ đợi. Giờ phút trôi qua
chậm chạp. Thời gian dài lê thê. Song cuối cùng ông
Mantolini và cô gái băng cũng xuất hiện. Ông ta quẳng
bức tượng bên cạnh thùng rác. Nơi an nghỉ cuối cùng
của cô lại nằm lẫn với những đầu cá thối trong một
cái ngõ hẹp vắng vẻ! Ông Mantolini đi vào cửa hàng.
Tôi chạy vội tới cô gái băng của mình. Những hạt
băng bé nhỏ vẫn còn bám trên người cô, làn da cô
dinh dính và giá buốt. Kế hoạch của tôi là gửi cô ở một
cửa hàng thịt. Tôi sẵn sàng trả tiền cho chủ cửa hàng
nếu như ông ấy để cô gái vào trong tủ đá và hàng
ngày tôi có thể đến thăm. Song tôi chưa hỏi ý kiến ông
ấy. Nhưng tôi nghĩ ông ta sẽ không từ chối. Phải
không các bạn?
Mặt trời lên cao. Tôi phải làm thật nhanh. Cho
đến lúc này cô gái băng vẫn còn nguyên dạng. Tay cô
vẫn vươn ra phía trước. Hình như cô biết thời gian
của cô đã điểm. Tôi khẽ nói:
- Đừng sợ, ta sẽ cứu nàng.
Tôi không biết điều gì đã đến với mình. Tôi
đang làm một việc hết sức ngu xuẩn, điên rồ.
Tôi cẩn thận cúi xuống và nhẹ nhàng đặt lên
môi cô gái băng một cái hôn.
4
Tôi hôn rất lâu. Đó là một nụ hôn dài nhất
chưa từng có trong lịch sử. Môi tôi dính vào môi nàng.
Thịt da tôi đông cứng và dính chặt vào tảng băng. Tôi
cảm thấy có những cái kim lạnh giá làm tê cứng, đau
buốt đôi môi của mình. Tôi tìm cách dằng môi mình
ra nhưng không được. Cái đau tê dại làm tôi trào
nước mắt. Những giọt nước mắt của tôi lăn trên má
và rơi trên má cô gái băng.
Chúng tôi lại tiếp tục hôn nhau. Hôn mãi, hôn
mãi. Tôi muốn dứt đôi môi của mình ra khỏi đôi môi
của cô gái băng, nhưng vì tôi lo lắng cho cô nên tôi
không thể đơn giản dứt ra, bỏ lại trên môi cô những
mẩu da thấm máu, kỷ niệm đau xót về sự điên rồ của
mình. Tôi đứng đấy, hôn đôi môi băng giá và bất lực
không tài nào cựa quậy được. Tôi tìm cách kêu cứu
nhưng không thể nói nên lời. Chỉ có tiếng u a u ơ phát
ra ở mũi nghe đến phát khiếp. Kh...
Paul Jennings
Chia sẻ ebook: http://downloadsach.com
Follow us on Facebook:
https://www.facebook.com/caphebuoitoi
Table of Contents
CRY BABY
CÔ GÁI BẰNG BĂNG
CHIẾC KÈN ÁCMÔNICA
MÁY PHÁT HIỆN NÓI DỐI
MẮT XANH, MẮT ĐỎ
MỘT TIA NƯỚC NHỎ
BÊN TRONG, BÊN NGOÀI
TẮC XI CHỞ RÁC
KẺ CHIẾN THẮNG
LÀM GÌ CÓ CHUYỆN ĐÓ
CUỘC CHIẾN BẠCH ĐÀN
CÁI NƠ HỒNG
BỆ XÍ BỌC NHUNG
NGƯỜI HÁT RONG
SNOOKLE
THUỐC ĐÁNH RĂNG MỘT LẦN
Mục lục :
CRY BABY
CÔ GÁI BẰNG BĂNG
CHIẾC KÈN ÁCMÔNICA
MÁY PHÁT HIỆN NÓI DỐI
MẮT XANH, MẮT ĐỎ
MỘT TIA NƯỚC NHỎ
BÊN TRONG, BÊN NGOÀI
TẮC XI CHỞ RÁC
KẺ CHIẾN THẮNG
LÀM GÌ CÓ CHUYỆN ĐÓ
CUỘC CHIẾN BẠCH ĐÀN
CÁI NƠ HỒNG
BỆ XÍ BỌC NHUNG
NGƯỜI HÁT RONG
SNOOKLE
THUỐC ĐÁNH RĂNG MỘT LẦN
CRY BABY
1
Phải rồi, phải rồi, đúng ra tôi không được làm
chuyện đó. Tôi quả là ngốc. Thầy Kempsy bực bội chỉ
lên bảng hỏi:
- Em nào đã làm chuyện này, hả?
Có đứa nào đó đáp:
- Thưa thầy, Cry Baby ạ !
Thầy giáo quát:
- Gavin, đứng lên!
Đáng ra thầy không cần quát tôi phải đứng lên
như vậy. Suốt cả tuần, tôi chẳng bị ai quát lác, tôi vẫn
phải đứng đấy thôi. Tôi đứng trước lớp và qua cửa sổ
tôi trông thấy sa mạc rộng mênh mông vô tận trải dài
tới tận chân trời. Ôi, giá như tôi đến được nơi xa tít
mù tắp kia!
Thầy Kempsy chì chiết:
- Có phải chính em đã vẽ cái này phải không?
Thầy thừa biết chính tôi vẽ mà. Vì thế thầy mới
hỏi. Tôi gật đầu.
Thầy nói:
- Vậy thì em hãy kể lại, em đã làm như thế nào đi!
Mọi người nhìn lên bức tranh treo trên bảng.
Tôi đặt tên nó là "tai voi" vì trông nó y như cái tai
voi vậy.
Thầy Kempsy lại nói:
- Nào, nói đi, mọi người đang chờ cậu đấy.
Thầy thừa biết tôi đã làm như thế nào. Nếu không
thì thầy đã không hỏi. Tôi hít một hơi rõ dài rồi nói:
- Thưa thầy, tuần trước, khi tan trường em đã đi
vào phòng giáo viên ạ.
Thầy giáo hầm hừ:
- Ừ.
- Sau đó em tụt quần và ngồi lên cái máy
phôtôcôpy rồi ấn nút.
Chắc các bạn chưa bao giờ nghe nói đến cái trò
nghịch ngợm tinh quái như thế. Các bạn tôi cười lăn
cười bò, nước mắt nước mũi chảy ra giàn giụa. Tôi
đứng ngây ra trước cả lớp. Mặt tôi đỏ ửng không kém
gì cái mông đít bị bỏng của mình. Thầy Kempsy không
cười. Ông phạt tôi phải ở nhà một tuần. Mẹ tôi cũng
không cười. Mẹ mắng tôi một trận té tát. Mẹ nói mãi,
nói mãi về cái chuyện đó. Có ông bố bà mẹ nào lại
không mắng con cái như thế kia chứ! Đây là việc đáng
ghét nhất khi người ta còn bé. Chẳng bao giờ có thể
biết trước lúc nào sẽ bị mắng, bị phạt. Chuyện đó có
thể xảy ra bất kỳ lúc nào. Mọi chuyện đang trôi chảy,
êm đẹp là thế mà đùng một cái có thể ăn đòn cho dù
mình hoàn toàn không nghĩ rằng sẽ bị quở mắng.
Chuyện xảy ra với tôi trong mấy hôm bị đuổi học vì
cái "tai voi". Tôi sẽ kể cho các bạn nghe. Thế là tôi
không được đến trường mà phải ngồi nhà. Mẹ giận,
không nói với tôi dù chỉ một lời, suốt ngày tôi lại
loanh quanh luẩn quẩn trong phòng, thật là khổ. Đến
khi mẹ ra khỏi nhà, mặc dù không ai bảo, tôi cũng làm
một lô công việc. Tôi muốn chuộc ại lỗi lầm của mình
mà. Sau khi đã rửa xong một chồng bát đĩa, tôi ngồi
xem ti vi trong phòng.
2
Trên bàn uống nước có quyển sổ ghi chép của mẹ.
Đối với các bạn thì có lẽ cái đó chẳng có gì là quan
trọng. Nhưng các bạn nên biết rằng mẹ tôi đã căn dặn
tôi không biết bao nhiêu lần về cuốn sổ ghi chép đó.
- Gavin, cấm con không được đụng vào cuốn sổ
này.
Đây là cuốn sổ của dì Nellie, sổ chỉ còn có vài
trang nhưng đó là những trang vô cùng quý giá. Dì
Nellie bị chết đuối khi dì chèo chiếc xuồng con và đâm
phải chiếc tàu chở đầy ắp gỗ từ trong rừng chạy ra.
Xuồng của dì bị vỡ làm đôi và từ đó không ai nhìn
thấy dì nữa. Mẹ treo trong phòng ăn một bức ảnh của
dì và thường hay đứng lặng trước bức ảnh đó. Như
tôi đã nói, lúc đó tôi đang xem phim "ông già và biển
cả" trên ti vi, cuốn sổ ghi chép nằm ở trên bàn. Cuốn
sổ đó có những trang giấy rất mỏng và ngoài bìa là
ảnh một rừng cây rậm rạp tuyệt đẹp. Tôi muốn xem
kỹ hơn bức ảnh đó, chứ không định viết lách cái gì vào
cuốn sổ ấy cả và cũng không định xé lấy một tờ giấy
nào hết. Tôi chỉ định xem bức ảnh, vậy thì hoàn toàn
không có gì là sai cả, phải không các bạn? Thế là tôi
lấy cuốn sổ và ngồi xuống ghế.
Giờ thì tôi kể cho các bạn nghe vì sao mọi người
gọi tôi là Cry Baby. Suốt cả tuần tôi không biết đã
quên bao nhiêu lần là mông bị bỏng. Vì thế mỗi khi vô
ý ngồi xuống tôi ại bị đau rát đến trào nước mắt. Và
chắc bây giờ các bạn cũng đoán được là tôi lại khóc,
nước mắt trào ra và rỏ xuống cuốn sổ tay quý báu của
mẹ. Mặc dù tôi đã đứng phắt dậy nhưng cuốn sổ đã bị
ướt đẫm nước mắt. Tôi vội xoa đi nhưng không ăn
thua. Những hàng cây như khom hẳn xuống, méo mó,
nhăn nhúm, những cái lá trông như sắp lìa cành. Giấy
thì ẩm và nhòe. Tôi hoảng quá, tim đập thình thịch.
Phen này thì chết rồi. Toi là cái chắc. Đầu tiên là cái
tai voi, giờ lại đến cuốn sổ. Mẹ sẽ đánh tôi chết mất
thôi. Tôi nghĩ đến chuyện chạy ra phố mua một quyển
sổ khác. Nhưng tôi tin chắc là không thể tìm được một
cuốn sổ đặc biệt như thế này. Tôi lo quá, mà mẹ thì
sắp về đến nơi rồi. Tôi đi ra ngoài nhìn xem có dấu
hiệu gì là mẹ sắp về chưa. Bác Grandpop đang sắp
xếp đồ đạc vào chiếc xe gíp. Bác đang chuẩn bị cho
chuyến đi đến sa mạc. Tôi hỏi bác:
- Lần này bác tìm cái gì trong sa mạc ạ?
Bác giơ một bức ảnh rõ to, hai bàn tay run run và
nói:
- Bác đi tìm cái vĩ đại nhất, bác phải tìm bằng
được con ếch tích nước. Bắt được một con ếch tích
nước là ước mơ suốt đời của bác.
Trên khuôn mặt già nua đầy nếp nhăn của bác
hiện lên một nụ cười rạng rỡ, hạnh phúc. Bác nháy
mắt nhìn tôi. Đây là chuyến đi thứ mười của bác vào
sa mạc để tìm ếch tích nước. Tôi cảm thấy lo, chỉ sợ
bác bị chết mà vẫn không được nhìn thấy con vật
kiếm hoi đó. Bỗng nhiên nước mắt tôi muốn trào ra,
tôi cảm thấy buồn ghê gớm. Tôi muốn quên câu
chuyện này đi và nghĩ sang chuyện khác. Cũng chẳng
có gì khó. Tôi chỉ cần nghĩ đến chuyện mẹ sẽ làm gì
khi về đến nhà là đủ! Bác Grandpop hỏi tôi:
- Bác đã kể cho cháu nghe về chuyện con ếch tích
nước bao giờ chưa nhỉ?
Mặc dù tôi gật đầu nhưng bác vẫn kể cho tôi nghe
một lần nữa câu chuyện của mình. Bác nói:
- Loại ếch này sống ở sa mạc. Mùa hè nó uống no
nước và chui sâu xuống cát để tránh cái nắng thiêu
đốt. Nó có thể nằm trong cát cả năm trời để đợi mưa.
Khi cơn mưa rào đầu tiên đổ xuống, nước ngấm vào
đất đánh thức những chú ếch đang mơ màng choàng
dậy. Chúng bới cát ngoi lên và reo hát ầm ĩ.
- Thật tuyệt vời, thật sung sướng làm sao!
Lũ ếch khoái quá ngoe nguẩy những sợi râu dài.
Bác Grandpop đóng cửa xe và lấy chiếc chìa khoá ở
trong túi quần. Bác nói chậm rãi, mạch lạc giọng của
người già:
- Nói với mẹ cháu là ngày mai bác về, - rồi lên xe
và nổ máy.
Từ xa một đám bụi mù bốc lên, đám bụi mỗi lúc
một gần. Đó là chiếc Landrover của mẹ. Tôi thấy bồn
chồn lo lắng, không biết sẽ ăn nói với mẹ thế nào đây.
3
Phải rồi, phải rồi, đáng ra tôi không được làm
điều đó. Tôi quả là một thằng ngốc. Nhưng tôi đã chót
làm việc đó mất rồi. Tôi mở cửa sau chiếc xe, nhảy tọt
lên và trùm chăn lên người. Tất nhiên các bạn cũng
biết là tôi phải gượng nhẹ với cái mông bị bỏng của
mình. Chiếc xe chứa đầy đồ đạc và thiết bị dùng cho
các chuyến đi khảo sát. Đằng sau ghế ngồi của bác
Grandpop có rèm chắn ngang, tôi yên tâm trốn sau
những đống chăn, lều bạt và một lô thùng, xô và chậu.
Chiếc xe của mẹ tôi nổ máy rầm rầm chạy vọt qua. Tôi
phải nấp trong xe cho tới khi đến đích. Nếu bác
Grandpop phát hiện tôi sớm, thể nào bác cũng quay
xe trở lui ngay tắp lự. Chiếc xe lắc la lắc lư, thỉnh
thoảng lại chồm lên. Trời nóng nực, tôi thấy khát
nước khô cả cổ. Bác Grandpop bắt đầu hát, lời do bác
tự đặt ra. Đó là bài hát buồn buồn về loài ếch con tích
nước. Bài hát kể về những cơn mưa rào đầu mùa
đánh thức lũ ếch con sau giấc ngủ dài triền miên. Bác
nói:
- Ôi, giá như ta được nhìn thấy chúng thì tuyệt
vời biết bao!
Bỗng nhiên tôi cảm thấy khao khát giúp được bác
Grandpop tìm thấy những chú ếch con này. Việc tôi có
tên trong sổ đen của mẹ chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Tôi
hồi hộp đến độ quên cả khát. Chiếc xe ô tô vẫn chạy
vùn vụt. Tôi nằm sấp và ước ao sẽ là người đầu tiên
phát hiện được những chú ếch con của bác Grandpop
chắc chắn sẽ sung sướng lắm. Mẹ cũng sẽ vui sướng vì
mẹ rất quý bác ấy, may ra mẹ sẽ mắng tôi vì tội trốn
đi và làm bẩn cuốn sổ của mẹ. Nếu được như vậy thì
quả là mọi người đều gặp may. Tôi nghe thấy tiếng
còi và nhìn qua cánh cửa sau thấy hai thanh niên lực
lưỡng đang phóng xe như bay. Họ đi chiếc xe Ford
màu đỏ loại bánh rộng. Lão lái xe bóp còi thúc bác
Grandpop cho xe chạy nhanh lên. Con đường vừa
hẹp, vừa bụi, bác Grandpop không có chỗ để né sang
bên cạnh cho họ vượt được. Lão lái xe trông rất dữ
dằn, người hắn đầy vết chạm trổ. Tên ngồi bên cạnh
ngoáy mũi vẻ rất khó chịu, mắt gườm gườm nhìn xe
chúng tôi. Tội nghiệp bác Grandpop. Bác nói giọng
run run:
- Được rồi, được rồi, ta đang phóng hết sức rồi
đây.
Tôi nghe tiếng bác nói rất rõ. Giọng bác không
biết tôi đang chăm chú nhìn chiếc xe chạy đằng sau,
nhưng hai tên ngồi trong chiếc xe Ford thì chắc chắn
là trông thấy tôi. Phải rồi, phải rồi, đáng ra tôi không
được làm chuyện đó. Tôi quả là ngốc. Nhưng tôi
không thể làm khác được. Tôi khum ngón tay trỏ và
để ngay dưới mũi. Tôi làm động tác như đang ngoáy
mũi. Sau đó tôi ngoáy ngoáy bàn tay, còn tay kia tôi
chỉ về hướng lão đang ngoáy mũi. Lão ta thôi ngay lập
tức, mặt đỏ như gấc. Chiếc xe Ford to lớn chạy vọt
qua xe chúng tôi, tung bụi lên mù mịt. Lão lái xe bóp
còi và quặt xe ngay trước mũi xe chúng tôi. Chiếc xe
tải loạng choạng trượt sang bên cạnh đường. Tôi sợ
quá tưởng xe đổ đến nơi. Nhưng may là không có
chuyện gì xảy ra. Cuối cùng thì bác Grandpop cũng
điều khiển cho xe chạy vào giữa đường. Bác hét
tướng lên:
- Đồ đểu!
Lúc đó chiếc xe Ford đã chạy mất hút. Hy vọng
chúng tôi sẽ không gặp lại bọn người này.
4
Cổ họng tôi khô khốc. Xe có một thùng đựng nước
nhưng vì vướng mấy cái hòm gỗ nên tôi không lấy
được nước để uống, nếu sắp xếp, dọn dẹp lại thì sợ bị
lộ. Sau khi chạy tiếp bốn tiếng đồng hồ thì xe dừng ại.
Tôi nghe tiếng bác Grandpop xuống xe. Tôi nhìn qua
cửa sổ thì thấy tại đây có một cây xăng nhỏ giữa sa
mạc hoang vu rộng mênh mông. Trên một cái biển có
dòng chữ: Trạm xăng cuối cùng trước khi tới Alice
Spings. Phía sau cái bảng, tôi nhìn thấy chiếc xe Ford
màu đỏ đậu trong bóng râm. Bác Grandpop tiếp xăng.
Nhờ đó tôi có dịp uống nước. Nước ở trong một cái
thùng hình trụ, phía dưới có vòi nước. Tôi lấy cốc rồi
mở vòi nước. Tôi khát cháy cổ, uống ừng ực hết cốc
này tới cốc khác. Đúng lúc tôi rót cốc thứ tư thì nghe
thấy tiếng hét. Tôi nhìn qua cửa xe thì thấy cái lão to
cao chạm trổ đầy người và bạn hắn đang xô đẩy bác
Grandpop. Chúng giật chiếc mũ của bác và tung
chuyền cho nhau. Chả có ai giúp đỡ bác Grandpop tội
nghiệp. Tôi để cho nước chảy vào cốc và nhảy vọt ra
khỏi xe. Bác Grandpop nhảy nhót như một đứa trẻ
đuổi theo giật lại cái mũ. Bác đã già, thở hổn hà hổn
hển, mồ hôi chảy nhễ nhại, ướt đầm má, hay đó là
nước mắt của bác nhỉ? Không giấu gì các bạn, tôi chơi
bóng rổ rất cừ. Tôi nhảy vọt lên lưng lão có nhiều vết
chạm trổ và giật lấy cái mũ từ tay lão ta. Lão khuỵu
xuống trong đám bụi mù mịt. Bác Grandpop rất ngạc
nhiên khi trông thấy tôi. Bác reo lên nửa vui mừng,
nửa bực bội:
- Cháu Gavin!
Hai lão to cao lực lưỡng lừng lững đi tới chỗ
chúng tôi. Bọn chúng thì không nửa vui, nửa bực mà
đang cáu tiết thực sự. Chúng phăm phăm đi về phía
chúng tôi còn hai bác cháu tôi thì lùi dần từng bước.
Nhưng đúng lúc đó thì ông chủ cây xăng xuất hiện.
Tôi chưa bao giờ trông thấy một người nào to lớn đồ
sộ như ông ta. Hai chân ông trông như hai cái thân
cây còn hai nắm tay ông trông như hai tảng đá, ông
hỏi:
- Có chuyện gì ở đây thế này?
Lão ngoáy mũi đáp "Không có chuyện gì cả" và cả
hai tên lùi lũi đi tới chiếc xe của chúng. Khi chiếc xe
của bọn họ đã chạy, tôi lại khum ngón tay trỏ dưới
mũi, bọn chúng thấy rõ ràng, nhưng vẫn cho xe tiếp
tục chạy. Tôi hoàn toàn yên tâm khi có một người
khổng lồ ở bên cạnh. Cũng may là sau đó chúng tôi
không gặp lại bọn người này nữa. Bác Grandpop
mắng tôi nhưng tôi thấy rõ là bác mừng thầm vì có tôi
cùng đi. Bác đi vào chỗ cây xăng và gọi điện thoại cho
mẹ tôi. Tôi đứng chờ phía ngoài, lo không tưởng
tượng được. Một lúc sau bác đi ra và nói mẹ cho phép
tôi được đi cùng với bác. Tôi hỏi bác:
- Thế mẹ cháu có nói gì nữa không ạ?
Bác nháy mắt và nói:
- Mẹ cháu bảo đang viết thư ở một tập giấy mới.
Ôi, tôi thấy nhẹ cả người. Mẹ tôi không còn giận
tôi nữa. Bây giờ thì chúng tôi có thể cùng đi và tìm
con ếch tích nước. Tôi cảm thấy thật dễ chịu, nhẹ cả
người khi không còn phải lo lắng gì nữa. Thật sung
sướng khi không còn phải băn khoăn lo lắng về những
sai sót mà mình đã phạm phải. Tôi lên xe và ngồi
đàng sau bác Grandpop. Chúng tôi lại lên đường, xe
chạy vun vút vào sa mạc nóng bỏng, có lẽ cũng gần
nóng bằng cặp mông của tôi. Cả bác Grandpop và tôi
không nghĩ đến chuyện tôi quên không vặn vòi nước.
5
Bác Grandpop rất vui vì tôi cùng đi. Bác nói:
- Cháu sẽ rất ngạc nhiên khi trông thấy con ếch
tích nước. Sau mùa nóng hạn khi nước mưa xuống
đất mềm nhão ra lúc đó ếch sẽ bới đất chui lên.
Bác tỏ ra tràn trề hạnh phúc, đến nỗi nước mắt
muốn trào ra. Song quả tình tôi không tin mấy vào
chuyện đó. Tôi nhìn bãi sa mạc khô cằn. Lúc này đang
là mùa hè nóng bỏng. Tôi hỏi:
- Làm sao bác có thể tìm thấy những con ếch đó,
trời khô nóng thế này thì chúng chắc chắn phải ẩn sâu
vào trong lòng đất.
Bác bảo:
- Đào, phải đào cháu ạ. Đất chắc chắn là rắn như
đá nhưng chúng ta đành phải đào thôi.
Xe chúng tôi rời con đường chính và chạy vào
vùng đất đỏ au, khô khốc, chỉ có vài loại xương rồng
mới có thể sống nổi.
Thỉnh thoảng bác Grandpop lại dừng xe và lấy la
bàn ra để kiểm tra hướng đi. Cứ mỗi lần dừng chúng
tôi lại dốc nước trong bi đông ra uống. Đang khát cháy
cổ mà được uống những ngụm nước mát rượi giữa sa
mạc nóng bỏng thì quả thật không gì dễ chịu bằng.
Sau bốn giờ xe chúng tôi tới vùng hồ nước. Tôi trông
thấy hồ nhưng vào mùa này thì nơi đây chỉ là một khu
đất trũng, khô nứt nẻ. Xe đứng khựng lại. Bác
Grandpop thở phào:
- May quá, vừa tới nơi.
Khói trong két phun ra phì phì. Bác Grandpop
nói:
- Khỏi lo, chúng ta mang theo rất nhiều nước.
Chúng tôi ra phía sau xe, mở cửa và dỡ đồ đạc
xuống. Các bạn còn nhớ tôi đã nói gì không? Người ta
không ai có thể lường trước, khi nào sẽ rơi vào hoàn
cảnh khó khăn. Khi bác Grandpop thấy nước không
còn lấy một giọt thì chúng tôi biết khó khăn chưa
từng có đã ập xuống đầu mình. Lại một lần nữa tôi
làm hỏng hết mọi chuyện. Bác không hề trách tôi về
việc quên không khóa vòi nước. Bác cũng không la lối,
quát tháo. Trông bác thẫn thờ, đờ đẫn, chứng tỏ bác
vô cùng lo lắng. Ở chừng mực nào đó, sự im lặng của
bác lại làm tôi sợ hãi hơn là bị la lối quát mắng. Tất cả
chỉ tại những lỗi lầm của tôi. Tôi hỏi:
- Bác ơi, bây giờ chúng ta phải làm gì ạ?
Bác nói:
- Chúng ta sẽ ở lại đây. Một nguyên tắc tối cao
trên sa mạc là không được rời xe. Sẽ có ai đó đi tìm
chúng ta.
Tôi nói:
- Nhưng có ai biết chúng ta ở đâu mà tìm?
Bác bảo:
- Họ biết đại để chúng ta ở đâu. Vả lại chúng ta
không có cách nào khác. Cái xe chẳng thể giúp ích gì
nữa vì không còn lấy một giọt nước.
Để làm cho bác vui, tôi đề nghị:
- Trong khi chờ đợi chúng ta sẽ đi tìm ếch tích
nước.
Bác lắc đầu và nói:
- Chúng ta phải tiết kiệm năng lượng của mình.
Mọi việc chúng ta cần làm là phải kiên trì chờ đợi
được giúp đỡ và cần tránh mọi sự vận động không
cần thiết.
Tôi vô cùng ân hận. Giờ thì bác ấy chẳng bao giờ
nhìn thấy loài ếch tích nước nữa, mà tất cả chỉ vì lỗi
của tôi! Chúng tôi lấy một tấm vải bạt, một phía buộc
vào mui xe, làm thành cái mái che nắng. Bác
Grandpop đưa cho tôi bi đông nước và nói:
- Cháu hãy uống hai ngụm.
Tôi ngửa cổ và uống đúng hai ngụm. Ví thử tôi có
muốn thêm cũng không còn đến ngụm thứ ba. Cái bi
đông cạn khô. Bác Grandpop đã nhường cho tôi
những giọt nước cuối cùng. Bác là người như vậy đấy.
6
Liệu chúng tôi có thể chịu đựng bao nhiêu lâu?
Bác Grandpop chắc sẽ chết trước. Vì tôi thì còn trẻ và
khỏe mạnh còn bác ấy thì già nua, yếu ớt. Điều gì sẽ
xảy ra nếu bác ấy bị chết còn tôi thì sống? Thời gian
trôi đi chậm chạp. Màn đêm từ từ buông xuống. Muỗi
bay vo ve. Thỉnh thoảng lại có cái gì đó động cựa trong
đêm tối mịt mù. Trăng lên. Trời lạnh. Chúng tôi cuộn
tròn trong chăn. ạang ra trời nóng lên rất nhanh.
Miệng tôi khô khốc và đầy cát bụi. Tôi hầu như không
thể nuốt được. Bác Grandpop lờ đờ chậm chạp,
dường như bác đang chìm trong một cơn ác mộng.
Mặt trời mỗi lúc một cao. Bác Grandpop lảm nhảm:
- Ếch ơi, con ếch tích nước bé bỏng của ta ơi!
Hai mắt bác lờ đờ, dại dại. Hình như bác không
còn biết cái gì đang diễn ra với mình. Cái nóng hành
hạ bác. Bác quỳ gối, hai tay thọc sâu trong cát, miệng
không ngớt lảm nhảm:
- Ếch ơi, con ếch bé nhỏ của ta đâu rồi!
Tôi nhẹ nhàng dắt bác vào bóng râm ngồi rồi nói:
- Để cháu đi tìm ếch cho bác!
Lúc đó suy nghĩ duy nhất của tôi là phải cố tìm
bằng được một con ếch. Tôi không cần biết liệu mình
có thể sống hay phải chết. Bác Grandpop là người kỳ
cục nhưng ước mơ duy nhất của tôi là phải kiếm được
một con ếch và đưa tận tay cho bác con ếch đó. Tất cả
chỉ tại tôi. Tôi chỉ biết rằng không có nước thì bác
Grandpop sẽ không sống được bao lâu nữa. Tôi nhất
định phải thực hiện bằng được ước mơ suốt đời của
bác. Tôi phải tìm bằng được loại ếch đó.
Tôi cầm xẻng và đi tới chỗ đất trũng nhất. Tôi xỉa
mạnh lưỡi xẻng, peng! Chao, đất cứng như đá, những
ngón tay tôi tê dại đi. Cát nóng bỏng, long lanh. Ruồi
bay vo ve trước mặt tôi, người tôi bám đầy bụi cát.
Nhưng tôi vẫn mải miết đào, bới. Mỗi lần xía mạnh
mũi xẻng và moi được một ít đất tôi lại thầm gọi:
- Ếch ơi, mày ở đâu?
Nhưng không có tiếng trả lời. Lũ ếch tích nước ẩn
sâu trong lòng đất và chúng chỉ bừng tỉnh sau những
cơn mưa rào xối xả đầu mùa. Bàn tay tôi phồng rộp,
rớm máu. Tôi đã đào được một cái hố nông choèn to
bằng cái bồn tắm nhưng chẳng thấy tăm hơi con ếch
nào cả. Lưỡi tôi khô cong không khác gì một mẩu da
quăn queo, tôi cảm thấy việc làm của mình là vô ích,
tôi nghĩ mình sẽ không thể tìm được một con ếch nào
cả. Bác Grandpop nằm co ro trong bóng râm. Tôi biết
bác còn sống thoi thóp vì lồng ngực bác vẫn phập
phồng lên xuống. Nhưng tôi biết bác sẽ không sống
được lâu nữa nếu không có nước. Không, tôi nhất
quyết phải tìm bằng được một con ếch tích nước
trước khi mọi việc trở nên quá muộn mằn. Tôi không
được phép bỏ cuộc. Bác Grandpop lầu bầu trong cơn
mê sảng:
- Ếch con ơi, ếch tích nước ơi!
Tôi lấy khăn buộc bàn tay bị phồng rộp và tiếp tục
đào. Đau kinh khủng. Tôi gục đầu cào từng mẩu đất
nhỏ. Đầu óc tôi quay cuồng, choáng váng. Không ăn
thua gì. Tôi hầu như không nhấc nổi cái xẻng được
nữa.
7
Tôi cố duỗi những ngón tay sưng tấy, nhưng
không tài nào móc nổi những tảng đất khô cứng như
đá. Thật vô ích. Tôi không thể tiếp tục làm được nữa.
Tôi đăm đăm nhìn chân trời trong vắt không một gợn
mây và hiểu rằng bác Grandpop sẽ không bao giờ
trông thấy con ếch tích nước. Bác ấy sẽ chết và không
bao giờ thực hiện được giấc mơ trong cả cuộc đời
mình. Mà tất cả chỉ vì lỗi của tôi. Ôi, thật là buồn làm
sao. Phải rồi, phải rồi, đúng ra tôi không được làm
chuyện đó. Tôi thật là ngốc. Tôi hoàn toàn tuyệt vọng
và gục xuống. Trời ơi, hai cái mông bỏng rộp, đỏ dừ
làm tôi đau kinh khủng, đau đến mức không thể chịu
đựng nổi. Nước mắt nước mũi tôi trào ra và nhỏ
thành giọt xuống mặt đất khô cứng làm cho đất ở
cạnh tôi ướt sũng. Bỗng tôi trông thấy một cái chân
xanh xanh ngọ nguậy và ngay sau đó là cái chân thứ
hai. Trời ơi, những giọt nước mắt của tôi đã đánh
thức chú ếch con. Nó mở mắt nhìn tôi chằm chằm. Tôi
sung sướng reo lên:
- Bác ơi, cháu bắt được một con ếch, cháu bắt
được rồi.
Tôi từ từ đi về phía bác Grandpop và nhẹ nhàng
đặt con ếch bé tí xíu lên lòng bàn tay bác. Tôi không
thể ngờ rằng một con ếch bé tí xíu lại có sức mạnh lạ
lùng đến như vậy. Bác Grandpop bừng tỉnh dậy và nở
một nụ cười rẽng rỡ mà tôi chưa hề được chứng kiến
bao giờ. Bác nhìn tôi đầy trìu mến. Bác tỏ ra rất yêu
thương tôi và cả con ếch tí hon. Cái nhìn của bác thật
kỳ diệu đến nỗi cả hai chúng tôi đều không nhận thấy
một cơn giông đầy mây đen kìn kịt đang ùn ùn kéo
tới. Chúng tôi ngồi ngẩn người nhìn con ếch tí hon cho
tới khi những giọt mưa đầu tiên lộp bộp rơi. Nước từ
từ dâng lên, hồ nước mỗi lúc một đầy, trong không
trung vang lên bài đồng ca của hàng nghìn chú ếch
con bé bỏng. Đúng là một cơn mưa rào đầu mùa. Bầu
trời như tuôn trào nước mắt. Tôi ngây người, tay xoa
mông, ngước nhìn bầu trời và hét lên rõ to:
- Cry Baby, cry Baby, cry!
CÔ GÁI BẰNG BĂNG
1
Trước kia tôi luôn tránh xa những người có mái
tóc đỏ hoe. Mong các bạn đừng nghĩ rằng tôi là kẻ tôn
thờ màu tóc nhé. Các bạn nghe tôi kể câu chuyện sau
đây rồi hãy phán xét. Mọi chuyện bắt đầu từ ông
Mantolini và những pho tượng của ông ấy.
Những pho tượng bằng nước đá của ông
Mantolini quả thật là tuyệt vời. Ông tạc những pho
tượng bằng nước đá và bầy chúng trong cửa hàng cá
của mình ngay gần cảng. Mỗi tháng ông trưng bầy
một pho tượng mới. Lúc là pho tượng một con công
rực rỡ xòe đuôi. Khi là một con cá khổng lồ còn ngậm
dây câu giãy giụa cho đến chết. Một trong những pho
tượng mà tôi ưa thích nhất là tượng con chuột túi
mang chú chuột con nằm trong túi với đôi mắt nhìn
ngơ ngác.
Nhưng câu chuyện này cũng hơi buồn. Vào ngày
đầu tiên mỗi tháng, ông Mantolini lại vác pho tượng
cũ ra cổng sau và quẳng ở ngõ hẹp, tượng sẽ tan biến
thành nước và chỉ để lại một vệt đất ẩm vì thấm
nước. Bao giờ ông ta cũng thay thế bằng một tác
phẩm mới để bày trong cửa hàng. Pho tượng mới rực
rỡ óng ánh và trong vắt như được tạc từ một tảng
băng vùng Bắc Cực.
Sáng sáng, trên đường tới trường, bao giờ tôi
cũng đứng lại ngắm nghía những pho tượng của ông
Mantolini. Và vào ngày mồng một hàng tháng khi tan
trường trên đường về bao giờ tôi cũng tạt qua cửa
hàng để chiêm ngưỡng tác phẩm mới của ông. Tôi
không tài nào tránh không đi qua ngôi nhà mà mới
ngày hôm qua một tác phẩm nghệ thuật đã tan biến
ngoài bãi rác. Một hôm tôi hỏi ông:
- Tại sao bác lại vứt chúng đi? ẽng Mantolini nhún
vai nói:
- Người ta sống rồi người ta lại chết mà.
Ông Mantolini hít một hơi dài.
Giờ đến lượt ông sẽ hỏi tôi điều gì đây. Chắc
vẫn cái câu hỏi mà ông đã hỏi tôi mấy tuần nay rồi.
"Cô em họ tôi ở Italia sắp sang. Tháng sau đấy. Cậu
đưa cô ấy tới trường nhé. Cậu là bạn. Em họ tôi tóc
màu hung đỏ. Cậu đồng ý chứ?
Tôi lại trả lời như mọi khi: "Rất tiếc, không
được đâu". Tôi không thể nói với ông là tôi không ưa
mái tóc màu đỏ. Vả lại tôi cũng không muốn xúc phạm
đến tình cảm của ông. Ông đứng ngây ra không nói
nửa lời. Quả thật ông ấy bị bất ngờ vì chúng tôi coi
nhau như những người thân thiết. Ông biết tôi rất
thích những pho tượng của ông. Bao giờ ông cũng đi
ra cửa và trò chuyện với tôi.
- Cậu thật là người lạ lùng.
Ông lắc đầu và đi vào trong cửa hàng. Nước
mắt ông Mantolini như trào ra. Tôi cảm thấy mình lại
làm một điều không đúng. Thật là không phải, song
tôi không thể kết bạn với một người có mái tóc đỏ.
2
Cả ngày hôm đó tôi cảm thấy day dứt, khó
chịu trong lòng. Mãi đến khi tan học tôi mới cảm thấy
dễ chịu hơn đôi chút. Hôm ấy là ngày 1 tháng 9. Sẽ lại
có một pho tượng mới được bầy trong cửa hàng.
Tháng nào cũng như tháng nào và mọi người đều
thấy thích thú. Tôi chạy thật nhanh tới cửa hàng cá và
nhìn chằm chằm vào cửa kính. Thật không thể tưởng
tượng nổi. Bức tượng một cô gái bằng nước đá làm tôi
nhớ đến những bức tượng cổ Hy Lạp ở trong viện bảo
tàng. Cô ta có mái tóc dài rối tung, môi mỉm cười tươi
rói. Mắt cô long lanh như kim cương. Tôi nói để các
bạn biết, cô gái bằng băng này thật tuyệt vời, không
thể tưởng tượng nổi. Tôi nhủ thầm: "Ôi, nàng mới
đẹp làm sao, tuyệt vời làm sao!" Dù sao thì đấy chỉ là
một pho tượng vô tri vô giác.
Bức tượng cô gái to bằng người thật để trong
một tủ đá bằng kính để giữ lạnh. Má cô phủ một lớp
hạt nước đóng băng nhỏ li ti. Tôi ngẩn người và ngắm
nhìn pho tượng rất lâu. Tôi biết, làm như thế thật là
ngốc. Nếu như có ai biết được tôi vừa nghĩ gì thì có lẽ
tôi chết mất. Thật là ngượng. Tôi phải lòng tảng băng.
Ngày nào tôi cũng tới cửa hàng cá. Tôi đi học muộn
chỉ vì cô gái băng. Hễ có phút rảnh rỗi nào là tôi ra
ngay cửa hàng. Tôi như bị thôi miên. Dường như nụ
cười của cô gái băng là để dành riêng cho tôi. Hai tay
cô như vẫy gọi. Tôi tự nhủ: "Hãy tỉnh táo lên. Mày làm
sao thế, đồ ngốc!" Tôi biết rõ mình là một kẻ rồ dại,
nhưng pho tượng đó như có ma lực cuốn hút tôi. Tôi
lại chạy vội ra cửa hàng cá.
Còn ông Mantolini thì vẫn giận và lánh mặt tôi.
Tôi tưởng tượng cô gái băng là bạn gái của mình. Tôi
sẽ kể cho cô ấy nghe về những điều bí mật thầm kín
của riêng tôi. Mặc dù cô chỉ là một tảng băng nhưng
tôi có cảm giác cô ấy hiểu những điều suy nghĩ của
mình. Ông Mantolini thấy rõ tôi bị cô gái băng hút
mất hồn. Nhưng ông không hề bước ra cửa.
Lần nào tôi tới mua cá cho mẹ, ông đều lánh ra
cửa sau và bảo người giúp việc tiếp tôi.
3
Ngày lại ngày trôi đi. Hết tuần này tới tuần
khác. Cô gái băng vẫn nhoẻn miệng cười. Cô hoàn
toàn không thay đổi. Bọn con trai cho tôi là kẻ dớ dẩn,
làm sao lại có thể ngây người ngắm tảng băng lạnh
giá kia chứ. Nhưng pho tượng đó quả thật có sức
mạnh đối với tôi. Thật đấy mà. Dần dần đến lượt bọn
trẻ con chế giễu tôi. Một con bé tên là Simone bảo:
"Cậu ta đang tương tư". Tôi phải chịu bao lời chế giễu
ở trường. Nhưng tôi bất chấp. Tôi vẫn đứng ngắm
pho tượng ở cửa hàng. Nỗi buồn man mác trong lòng
tôi mỗi ngày một lớn hơn. Tôi muốn mang cô gái băng
về nhà, muốn giữ mãi bên mình. Nhưng nếu mang
pho tượng đó ra khỏi tủ đá, gặp không khí ấm thì
khuôn mặt với nụ cười tươi rói đó sẽ tan biến thành
nước. Tôi lo sợ đến ngày mồng 1 tháng 10. Ngày hôm
đó ông Mantolini sẽ quẳng cô gái băng ra sau ngõ và
cô ta sẽ tan biến thành nước dưới ánh mặt trời. Đến
ngày cuối cùng của tháng chín tôi chờ cho tới khi ông
Mantolini ra tiếp khách ở quầy hàng. Tôi hét lên:
- Ông không được vứt cô ấy đi. Cô ấy thật là
đẹp, trông y như thật. Ông không được vứt. Xin ông
đừng làm như thế!
Xuýt nữa thì tôi đã nói: "Tôi yêu cô ấy", song
nếu nói như thế thì thật là ngốc.
Ông Mantolini nhìn tôi và nhún vai. Ông nói:
- Người ta sống rồi người ta lại chết. Cô ấy là
băng, cô ấy lạnh, cô ấy là nước.
Tôi biết thế là hỏng. Ngày hôm sau tôi trốn
học. Tôi nấp ở sau ngõ và chờ đợi. Giờ phút trôi qua
chậm chạp. Thời gian dài lê thê. Song cuối cùng ông
Mantolini và cô gái băng cũng xuất hiện. Ông ta quẳng
bức tượng bên cạnh thùng rác. Nơi an nghỉ cuối cùng
của cô lại nằm lẫn với những đầu cá thối trong một
cái ngõ hẹp vắng vẻ! Ông Mantolini đi vào cửa hàng.
Tôi chạy vội tới cô gái băng của mình. Những hạt
băng bé nhỏ vẫn còn bám trên người cô, làn da cô
dinh dính và giá buốt. Kế hoạch của tôi là gửi cô ở một
cửa hàng thịt. Tôi sẵn sàng trả tiền cho chủ cửa hàng
nếu như ông ấy để cô gái vào trong tủ đá và hàng
ngày tôi có thể đến thăm. Song tôi chưa hỏi ý kiến ông
ấy. Nhưng tôi nghĩ ông ta sẽ không từ chối. Phải
không các bạn?
Mặt trời lên cao. Tôi phải làm thật nhanh. Cho
đến lúc này cô gái băng vẫn còn nguyên dạng. Tay cô
vẫn vươn ra phía trước. Hình như cô biết thời gian
của cô đã điểm. Tôi khẽ nói:
- Đừng sợ, ta sẽ cứu nàng.
Tôi không biết điều gì đã đến với mình. Tôi
đang làm một việc hết sức ngu xuẩn, điên rồ.
Tôi cẩn thận cúi xuống và nhẹ nhàng đặt lên
môi cô gái băng một cái hôn.
4
Tôi hôn rất lâu. Đó là một nụ hôn dài nhất
chưa từng có trong lịch sử. Môi tôi dính vào môi nàng.
Thịt da tôi đông cứng và dính chặt vào tảng băng. Tôi
cảm thấy có những cái kim lạnh giá làm tê cứng, đau
buốt đôi môi của mình. Tôi tìm cách dằng môi mình
ra nhưng không được. Cái đau tê dại làm tôi trào
nước mắt. Những giọt nước mắt của tôi lăn trên má
và rơi trên má cô gái băng.
Chúng tôi lại tiếp tục hôn nhau. Hôn mãi, hôn
mãi. Tôi muốn dứt đôi môi của mình ra khỏi đôi môi
của cô gái băng, nhưng vì tôi lo lắng cho cô nên tôi
không thể đơn giản dứt ra, bỏ lại trên môi cô những
mẩu da thấm máu, kỷ niệm đau xót về sự điên rồ của
mình. Tôi đứng đấy, hôn đôi môi băng giá và bất lực
không tài nào cựa quậy được. Tôi tìm cách kêu cứu
nhưng không thể nói nên lời. Chỉ có tiếng u a u ơ phát
ra ở mũi nghe đến phát khiếp. Kh...
 








Các ý kiến mới nhất