CÂU CHUYỆN ĐỒ CHƠI 3

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn: thuvienpdf.com
Người gửi: Nguyễn Thị Minh Châu
Ngày gửi: 10h:24' 01-02-2024
Dung lượng: 587.2 KB
Số lượt tải: 0
Nguồn: thuvienpdf.com
Người gửi: Nguyễn Thị Minh Châu
Ngày gửi: 10h:24' 01-02-2024
Dung lượng: 587.2 KB
Số lượt tải: 0
Số lượt thích:
0 người
Disney Pixar
Tên eBook: Câu
chuyện đồ chơi (tập 3)
Tác giả : Nhiều Tác Giả
Thể loại: Sách Thiếu Nhi, Văn học
phương Tây
Bộ sách: Disney Pixar
Công ty phát hành: Alphabooks
Nhà xuất bản: NXB Dân Trí
Trọng lượng vận chuyển: 280 g
Kích thước: 13 x 19 cm
Ngày xuất bản: 12/2014
Hình thức: Bìa Mềm
Giá bìa: 39.000 ₫
Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook http://www.dtv-ebook.com
Giới thiệu:
Hay tuyệt! Hết sảy! Thú quá!
Quá được! Thích mê! Ghiền luôn!
5 sao! Yêu cuốn sách này!
Ai mà không thích đọc được cơ chứ?
Một cuốn sách hay! Mọi người nên đọc
cuốn sách này! Bởi nó hay lắm lắm lắm!
…
Đó là lời nhận xét của một cậu bé năm
tuổi được mẹ đọc sách mỗi tối trước giờ
đi ngủ; của một cô bé chín tuổi “bận rộn
đọc theo yêu cầu” cho em gái ba tuổi;
của một bà mẹ “đọc ké” sách của cậu
con trai chín tuổi; hay chính là lời
khuyên “nghiêm túc” của một cậu bé tám
tuổi, có em trai lên bốn; là cảm xúc của
mọi người sau khi đọc Nữ hoàng băng
giá,Công chúa tóc mây, Ralph Đập
phá… trong bộ Tiểu thuyết thiếu nhi
Disney, chuyển thể từ những siêu phẩm
điện ảnh chạm đến trái tim con trẻ của
Disney.
Bộ sách đặc biệt dành cho "big fan" của
những nàng công chúa Disney, những
Quái nhí và anh hùng, bạn bè đồ chơi đại
gia đình Disney. Và hơn tất cả, dành cho
những bé em giàu trí tưởng tượng say mê
những câu chuyện thần tiên, những bạn
nhỏ đang háo hức tập đọc, và muốn rèn
luyện thói quen đọc sách từ nhỏ!
16 cuốn tiểu thuyết mini kể lại chân thực
và sống động toàn bộ chuyện phim với
đầy đủ tình tiết thú vị, bằng ngôn ngữ dễ
hiểu, trong sáng. 16 cuốn truyện chữ, từ
đầu đến cuối dù không có hình ảnh minh
họa nào nhưng sẽ lôi cuốn bất kỳ ai từng
cầm sách trên tay. Bởi không chỉ là
những thước phim được chuyển thể, đó
còn là những ô cửa mở ra thế giới văn
học. Bởi không chỉ là những chuyện phim
dí dỏm, hài hước với những khung hình
lung linh, đó còn là những câu chuyện rất
đời, và để lại nhiều bài học cho trẻ: tình
phụ tử cảm động của bố con cá hề, tình
chị em tha thiết của hai nàng công chúa,
tình bạn nhí nhố mà khăng khít của cặp
đôi hù dọa ưu tú nhất hành tinh, tình cảm
gia đình keo sơn, gắn bó của gia đình
siêu nhân, chuyện tình yêu của người
máy, chuyện khát khao được làm Người
Tốt của một Kẻ-trót-phải-làm-Kẻ-Xấu,
chuyện nàng công chúa dám vượt lên lề
thói, để được là chính mình…
Trong Câu chuyện đồ chơi (tập 3), giờ
đây khi mà Andy đã trưởng thành, không
ai trong số Woody, Buzz Lightyear hay
các đồ chơi còn lại biết chuyện gì sẽ xảy
ra với mình. Theo Woody tới Đại học?
Lên gác xép? Hay ra thùng rác? Khi có
cơ hội để lại được chơi cùng ở nhà trẻ
Sunnyside, chúng đã lập tức nắm lấy!
Nhà trẻ Sunnyside thọat đầu như là thiên
đường đồ chơi, một nơi có nhiều linh
kiện thay thế, đủ loại pin, và vô vàn đứa
trẻ cùng chơi. Tuy nhiên, không chỉ có
ánh sáng, Sunnyside còn ẩn giấu mặt tối
đáng sợ, khiến những người bạn đồ chơi
của chúng ta phải lao vào cuộc phiêu lưu
nghẹt thở nhất từ trước đến giờ.
Mời các bạn đón đọc Câu chuyện đồ
chơi (tập 3).
Disney Pixar
Câu chuyện đồ
chơi 3
Các cư dân đồ chơi đang ngóng chờ
Andy từ trong hòm.
Andy đang phân vân nên làm gì với đám
đồ chơi cũ.
Molly cho búp bê Barbie vào hộp đồ
chơi quyên tặng nhà trẻ.
Đồ chơi đã tới nhà trẻ Sunnyside.
Woody thấy xe rác đang tiến tới chỗ các
bạn mình.
Lotso là thủ lĩnh đồ chơi ở Sunnyside.
Rex nóng lòng muốn chơi cùng lũ trẻ
ngay tức khắc!
Sau giờ chơi, ông bà Đầu Khoai Tây
đang lắp ráp lại các bộ phận trên người.
Cô bé Bonnie đem Woody về nhà.
Buzz và Jessie sẵn sàng đẩy xe kéo.
Lotso mời Buzz gia nhập băng đảng của
mình.
Buzz bị tẩy não đang canh gác Jessie.
Woody có một kế hoạch.
Các cư dân đồ chơi sẵn sàng lên gác
xép, sau khi an toàn trở về phòng của
Andy.
Chương 1
“Được rồi, tất cả, ổn định. Vào vị trí.”
Chàng cao bồi Woody thì thào ra lệnh.
Đồ chơi trong hòm nháo nhác tìm chỗ.
Trong hòm đồ chơi của Andy tối om,
nhưng một tia sáng le lói vẫn lọt được
vào qua nắp hòm khép hờ.
Woody liếc nhìn cậu bạn thân luôn kề vai
sát cánh bên mình, Buzz Lightyear, anh
chàng đồ chơi cảnh sát không gian.
Woody và Buzz đã cùng nhau lập ra kế
hoạch này – và giờ đây chúng chỉ hy
vọng sẽ có tác dụng. Đây là cơ hội cuối
cùng của đám đồ chơi, chúng đều hiểu rõ
điều đó.
“Họ đây rồi! ” Rex vỗ đôi bàn tay khủng
long bạo chúa tí hon của mình khi thấy
Trung Sĩ cùng hai anh Lính Xanh đi đều
bước vào phòng Andy. Họ kéo theo sau
một chiếc tất thể thao.
“Nhiệm vụ hoàn thành!” Trung Sĩ dõng
dạc hô lên rồi cùng với tốp lính của mình
nâng chiếc tất lên cho Buzz. Anh Cảnh
sát không gian kéo nó qua thành hòm đồ
chơi.
Buzz lộn ngược chiếc tất. Một chiếc điện
thoại di động trượt ra. Đám đồ chơi xúm
lại xung quanh.
“Các cậu đã sẵn sàng chưa?” Woody hỏi.
“Bọn tớ sẵn sàng Woody ạ!” Jessie trả
lời. “Tiến hành thôi!”
Cô nàng cao bồi tóc đỏ nhoẻn miệng
cười.
“Được rồi.” Woody gật đầu. “Quay số
đi.”
Buzz mở nắp thiết bị liên lạc trên cổ tay.
Trên đó đã ghi sẵn số di động của Andy.
Jessie rút ra chiếc điện thoại bàn không
dây mà lũ đồ chơi đã lấy ở bếp từ trước.
Cô nhấn số của Andy.
Woody thảy chiếc di động cho Rex ngay
khi nó bắt đầu đổ chuông. Lũ đồ chơi hồi
hộp nín thở. Chúng nghe thấy tiếng bước
chân lên cầu thang! Rồi tiến dần vào
hành lang! Giờ thì nó vang lên ngay bên
kia cánh cửa!
“Mục tiêu đang tiếp cận.” Buzz thì thầm.
“Hãy làm đúng như ta đã diễn tập nhé
các cậu.” Woody nói rồi hạ nắp hòm đồ
chơi xuống.
Cánh cửa kêu kèn kẹt khi Andy bước
vào. Đám đồ chơi có thể nghe rõ tiếng
cậu lục tung đồ đạc tìm điện thoại. Đột
nhiên, chúng bị lóa mắt bởi ánh sáng tràn
vào khi nắp hòm đồ chơi được mở ra.
Andy ngó vào trong. Lũ đồ chơi nằm im
bất động, những khuôn mặt háo hức tươi
cười ngước lên. Tất cả những gì chúng
mong đợi là Andy sẽ chơi với chúng.
Chỉ có điều, Andy không còn là một chú
bé con nữa. Giờ cậu đã là một chàng
thiếu niên cao một mét tám ba với mái
tóc bù xù. Dẫu vậy đám đồ chơi vẫn hy
vọng được một lần cùng cậu chơi đùa.
Đã lâu quá rồi!
Andy sục sạo khắp hộp, tìm chiếc di
động. Cuối cùng cậu thấy nó đang được
kẹp giữa hai tay của Rex. Andy nhặt chú
khủng long lên rồi rút chiếc điện thoại
ra.
“A lô?” Andy bấm nút nghe. “A lô? Ai
đó?”
Không có tiếng trả lời. Andy nhún vai
rồi dập máy. “Molly, đừng tự tiện vào
phòng anh nữa!” Cậu quát cô em gái.
“Nhưng em có vào phòng anh đâu!” Cô
bé gào đáp trả từ phía bên kia hành lang.
Andy đảo mắt, rồi nhìn xuống Rex đang
nằm gọn trong bàn tay mình.
Đám đồ chơi hớn hở chờ đợi. Được rồi
sao? Kế hoạch của chúng thành công rồi
sao?
Andy thảy Rex lại vào hòm. Cậu đóng
sập nắp lại rồi bỏ ra khỏi phòng.
Đám đồ chơi thất vọng tràn trề. “Chà, kế
hoạch tốt đấy.” Ông Đầu Khoai Tây chua
xót thốt lên khi cả bọn kéo nhau ra khỏi
hộp.
“Cậu ấy đã cầm tớ lên!” Rex hét toáng,
nhảy cẫng lên vì sung sướng.
“Ôi, chúng ta đang mơ tưởng gì cơ chứ?”
Ông Đầu Khoai Tây rên rỉ.
“Chúng ta sẽ không bao giờ được chơi
cùng cậu ấy nữa đâu.” Slinky nói, lắc
đầu buồn bã.
Trong thâm tâm, Woody biết các bạn
mình nói đúng. Anh liếc sang Buzz, anh
ấy cũng gật đầu đồng tình.
“Tớ chính thức hủy chiến dịch.” Woody
nói với những người bạn. “Andy sắp vào
đại học. Vừa rồi là cơ hội cuối cùng của
chúng mình.”
“Chúng ta sẽ chuyển sang Chế Độ Gác
Xép.” Buzz giải thích, bước tới bên
Woody.
Đám đồ chơi há hốc mồm. Thế rồi chúng
bắt đầu tranh cãi om sòm. Chẳng ai muốn
lên gác xép cả.
“Nào nào, các bạn bình tĩnh lại đi.”
Woody giơ tay can ngăn. “Chẳng phải ta
đều biết trước ngày này sẽ đến sao? Đồ
chơi nào rồi cũng phải trải qua chuyện
này. Không ai lại muốn chủ nhân của
mình lớn lên và rời bỏ chúng ta cả.”
“Trung Sĩ!” Buzz đột nhiên hô lên. “Ngài
làm gì vậy?”
Lũ đồ chơi quay lại nhìn. Trung Sĩ và
lính của ông đang tập trung trên bậu cửa
sổ. “Chiến tranh kết thúc rồi các chiến
hữu ạ.” Trung Sĩ nói. “Tôi và những anh
chàng này phải tiếp tục tiến lên thôi.”
“Ngài đang RỜI BỎ HÀNG NGŨ?”
Buzz choáng váng. Những người lính này
đang rời bỏ họ ư?
“Chúng tôi đã hoàn thành nhiệm vụ.”
Trung Sĩ nói. “Andy đã trưởng thành.”
“Và ta cũng phải nhìn thẳng vào sự thật.”
Một anh lính bổ sung. “Khi những túi rác
tới, lính chúng tôi sẽ phải ra đi đầu tiên.”
Trung Sĩ giơ tay chào Woody. “Thật vinh
hạnh vì đã được phụng sự sát cánh bên
các bạn. Chúc may mắn, các chiến hữu.”
Những anh lính đồ chơi nhảy dù ra khỏi
cửa sổ, nương theo làn gió cuốn đi.
“Chúng ta sẽ bị quẳng đi sao?” Rex nức
nở. Trông nó vẻ đầy khiếp đảm.
“Không!” Woody quả quyết. “Không một
ai trong chúng ta bị quẳng đi cả!”
Nhưng lũ đồ chơi không để tâm đến lời
của anh. “Chúng ta sẽ bị bỏ rơi!” Jessie
thốt lên. Tất cả nhanh chóng trở nên
hoảng loạn.
“Nào! Bình tĩnh lại! Trật tự!” Woody vẫy
tay ra hiệu im lặng. “Không ai bị quẳng
đi hết, được chưa nào? Tất cả chúng ta
vẫn đang ở đây, phải không? Ý tớ là, cho
dù bọn mình đã mất vài người bạn –
nhưng qua mỗi mùa thanh lý, mỗi dịp
dọn dẹp đầu xuân, Andy vẫn giữ lại tụi
mình. Hẳn cậu chủ phải thực sự quan tâm
đến chúng ta, nếu không chúng mình đã
chẳng còn ở đây mà tranh cãi. Các cậu
cứ chờ xem – Andy sẽ cất bọn mình lên
gác xép. Trên đó rất ấm áp và an toàn…”
“Và chúng ta sẽ được ở bên nhau.” Buzz
nói thêm.
“Đúng vậy đấy.” Woody đáp lại.
Lũ đồ chơi thì thầm và gật gù. Nghe
không tệ chút nào nếu Woody diễn tả nó
theo cách đó.
“Được rồi các bạn.” Buzz nói. “Tập hợp
hết các bộ phận, sẵn sàng, và ra đi ngẩng
cao đầu.”
Bà Đầu Khoai Tây thở dài. “Có lẽ tôi
nên đi tìm con mắt kia của mình.”
“Lần này em lại để nó ở đâu?” Chồng bà
hỏi.
Bà Đầu Khoai Tây che một tay lên con
mắt còn lại rồi đảo mắt. Giờ đây bà có
thể nhìn mọi thứ qua con mắt mất tích.
“Ở chỗ nào đó bụi bặm.” Bà trả lời.
“Đừng lo lắng.” Woody nói với theo đám
đồ chơi đang nặng nề bước đi. Anh mỉm
cười tự tin. “Andy sẽ chăm sóc bọn
mình. Tớ đảm bảo đấy.”
Woody trèo lên bàn Andy. Trên tấm bảng
đính ghim, nằm sau ảnh tốt nghiệp trung
học của Andy là tấm hình chụp cậu khi
còn là một chú bé. Cậu đang cầm trên tay
Buzz và Woody. Xung quanh là tất cả bạn
bè đồ chơi khác.
Woody nhìn bức hình đầy lưu luyến.
Những ngày đó, Andy chơi với chúng
mỗi lần phải đến hàng giờ. Woody ước
sao mọi chuyện có thể trở lại như trước.
“Cậu đảm bảo cơ à?” Buzz hỏi, bước tới
bên bạn.
Woody thở dài. “Tớ không biết nữa Buzz
ạ. Tớ còn biết nói gì khác đây?”
Buzz đặt tay lên vai Woody trấn an. “Dù
có chuyện gì chăng nữa, ít ra tất cả chúng
ta cũng sẽ được ở bên nhau.”
Woody vẫn chăm chú nhìn tấm ảnh chụp
Andy và gật đầu. “Tới vô cùng… Và xa
hơn thế nữa.”
Chương 2
Đám đồ chơi nghe thấy tiếng xôn xao
ngoài hành lang. Chúng gấp gáp trèo trở
lại hòm đồ chơi, vừa kịp lúc cửa mở ra.
Andy bước vào phòng cùng với cô em
gái Molly.
“Cho em máy tính của anh đi?” Cô bé
nài nỉ. “Cả mấy trò chơi điện tử nữa?”
“Quên đi Molly.” Andy vừa nói vừa ngồi
phịch xuống bên chiếc máy tính xách tay
và bắt đầu gõ. Mẹ của hai anh em cũng
nối bước vào phòng. Bà mang theo lỉnh
kỉnh nào hộp các-tông nào túi đựng rác.
“Bắt đầu dọn dẹp thôi Andy.” Bà sôi nổi
nói, đặt đống hộp lên giường. “Những gì
con không mang theo đến trường đại học
thì cho lên gác xép hoặc vứt chúng đi.”
Andy không rời mắt khỏi màn hình máy
tính. “Mẹ! Thứ Sáu con mới đi cơ mà.”
Mẹ cậu nhặt chiếc ván trượt lên. “Xem
mẹ làm mẫu này, đơn giản thôi mà. Ván
trượt?” Bà ném nó vào một chiếc hộp.
“Trường đại học. Cúp vô địch giải trẻ?
Gác xép. Lõi táo? Rác.” Bà nhặt một lõi
táo mốc meo từ tủ quần áo của Andy lên
rồi quẳng vào một túi rác. “Con có thể
làm nốt phần còn lại.”
Molly ghé mắt vào trong hòm đồ chơi.
“Anh còn giữ đống đồ chơi này làm gì?”
Cô bé chế nhạo.
“Con cũng chả hơn đâu, Molly ạ!” Mẹ
của cả hai nói với theo khi thấy Molly
chạy biến ra khỏi phòng. Bà Davis viết
“Sunnyside” lên một chiếc hộp các-tông
rỗng, rồi đặt nó vào phòng Molly. “Con
có nhiều đồ chơi hơn những gì con cần
đấy. Vài thứ trong số đó có thể khiến cho
những đứa trẻ khác cực kỳ hạnh phúc. Vả
lại nhà trẻ vẫn luôn kêu gọi quyên góp.”
Molly bĩu môi hờn dỗi. “Mẹ ơi, nhưng
mà…”
Bà Davis vẫn kiên định. “Không nhưng
nhị gì hết. Hãy lọc ra những đồ chơi con
muốn đem đi quyên góp. Mẹ sẽ đưa
chúng đến nhà trẻ Sunnyside.”
Bà quay lưng rồi xuống nhà.
Molly thở dài nhìn quanh phòng. Cô bé
chọn một bộ đàn phiến gỗ có màu cầu
vồng rồi quẳng vào chiếc hộp được đánh
dấu quyên góp.
Từ phía bên kia hành lang, đám đồ chơi
của Andy quan sát Molly nhặt cô búp bê
Barbie lên và ngắm nhìn khuôn mặt cười
ngọt ngào của cô gái. Với một cái nhún
vai, Molly cũng bỏ Barbie vào cùng
chiếc hộp kia.
“Tội nghiệp Barbie!” Jessie thì thầm.
“Mình sẽ đi tìm chiếc Corvette.” Hamm
nói.
Mẹ Andy trở bước vào phòng. Cậu vẫn
đang ngồi đánh máy. “Andy, con định xử
lý đống đồ chơi này thế nào?” Bà mở
nắp hòm đồ chơi.
“Ta có nên quyên góp chúng cho nhà trẻ
Sunnyside không?”
“Không.” Andy đáp lại.
“Hoặc rao bán chúng trên mạng?” Bà
Davis gợi ý.
Andy đảo tròn mắt. “Mẹ ơi, sẽ chẳng có
ai muốn đống đồ chơi cũ rích đó đâu.”
Cậu nói. “Chúng toàn là đồ bỏ đi thôi!”
Đồ bỏ đi ư? Những từ đó đối với đám
đồ chơi có tác động chẳng khác gì mộtcái-bạt-tai. Bởi chúng luôn coi mình là
bạn bè của Andy.
“Tốt thôi, mẹ ra hạn cho con tới thứ
sáu.” Mẹ nói với cậu. “Tất cả những thứ
không được gói ghém để mang tới trường
hoặc cất lên gác xép đều sẽ bị quẳng đi
hết.”
Sau khi mẹ rời phòng, Andy thở dài rồi
gập máy tính lại. Cậu bước tới bên hòm
đồ chơi của mình và ngắm nhìn tất cả
đống đồ chơi cũ.
Andy với lấy một chiếc túi đựng rác và
mở nó ra. Cậu nhặt Rex lên rồi nhồi anh
chàng vào trong túi. Theo sau là ông bà
Đầu Khoai Tây. Jessie. Bullseye. Slinky.
Bộ ba Người Ngoài Hành Tinh. Andy
tháo nút của Hamm, dốc hết tiền lẻ ở
trong ra trước khi nhét chú lợn tiết kiệm
vào túi cùng với số đồ chơi trước đó.
Rồi Andy chuyển sang Buzz và Woody.
Ngần ngừ trong giây lát, nhìn hết món đồ
chơi này sang món đồ chơi khác, cuối
cùng cậu thả Woody vào trong chiếc hộp
các-tông đánh dấu ĐẠI HỌC. Rồi cậu
cho Buzz vào túi rác và xách ra phía cửa
phòng.
Buzz hạ cánh xuống đỉnh của đống đồ
chơi. Anh chàng không thể tin nổi những
gì đang xảy ra! Andy vừa mới quẳng anh
đi!
“Chuyện gì đang xảy ra thế này!” Rex
khóc lóc.
“Chúng ta sắp bị ném vào sọt rác! Thế
đấy!” Ông Đầu Khoai Tây cáu kỉnh vặc
lại.
Woody nhảy ra khỏi thùng đồ đại học và
chạy theo Andy. Anh không thể để bạn bè
của mình bị quẳng đi được! Andy bước
dọc hành lang rồi đột ngột dừng lại.
Woody nấp sau mép cửa quan sát Andy
với lên mở cánh cửa sập, thả một chiếc
thang từ trần hành lang tuột xuống.
Woody thở phào nhẹ nhõm. Rốt cuộc
Andy vẫn cất bạn bè của anh lên gác
xép!
Ngay sau đó, Molly bước ra khỏi phòng
mình, trên tay bê hộp đồ chơi quyên góp
nặng trịch.
“Em có cần anh giúp một tay không?”
Andy lên tiếng hỏi em gái. Đặt túi đựng
rác xuống, cậu lấy chiếc hộp từ tay
Molly và giúp cô bé bê nó xuống cầu
thang.
Bên trong túi đựng rác, tất cả lũ đồ chơi
đều đang nháo nhác kêu la.
“Tớ không thở được!” Jessie hổn hển.
“Yên lặng nào!” Buzz ra lệnh. “Âm thanh
gì vậy nhỉ?”
Chúng nghe thấy tiếng cạch nhẹ. Chiếc
thang gấp dẫn lên gác xép đang tự thu lại
lên trần hành lang. Chân thang quệt qua
ngay trên túi đựng lũ đồ chơi.
Woody thở dốc. Anh nhanh chóng chạy
ra hành lang để giúp đỡ các bạn của
mình. Nhưng đúng lúc đó, mẹ Andy
bước qua góc hành lang. Bà đang xách
mỗi bên tay một túi đựng rác căng phồng.
Woody đành rút lại vào phòng Andy.
Bà Davis vấp phải túi rác đựng đầy đồ
chơi đặt giữa hành lang. Bà cúi xuống
nhìn. “Andy?” Bà lớn tiếng gọi đầy tức
tối. Không thấy tiếng trả lời, bà lượm
luôn chiếc túi lên và xách chúng xuống
cầu thang cùng với số túi rác còn lại.
“Đó không phải là rác đâu!” Woody rên
rỉ. Anh chàng chạy vội ra cửa sổ và thấy
mẹ Andy đặt túi xuống bên lề đường,
ngay cạnh mấy thùng đựng rác.
Cùng lúc đó, một chiếc xe rác ầm ầm lăn
bánh dọc phố. Mình phải giúp họ!
Woody tuyệt vọng nghĩ. Anh chàng vớ
lấy chiếc kéo trên mặt bàn giắt vào bao
đựng súng. Sau đó anh chạy lại bên bậu
cửa sổ rồi nhảy về hướng máng dẫn nước
mưa. Nhưng thay vì nhảy vào lòng máng,
anh lại va vào thành và ngã lộn nhào
xuống bụi cây. Bên trong chiếc túi, đám
đồ chơi đang hoảng loạn.
“Chúng ta đang bị vứt bên lề đường!”
Jessie than khóc.
“Chắc phải có cách thoát ra khỏi đây
chứ!” Buzz khăng khăng lặp đi lặp lại.
Chúng dùng hết sức để kéo thành túi
nilon nhưng nó quá dai. Chúng không thể
xé rách túi được.
“Ôi chao, Andy đã không cần tới chúng
ta nữa!” Ngài Đầu Khoai Tây rên rỉ.
“Chúng ta còn cố gắng chọc làm gì cơ
chứ?”
“Chọc...” Buzz lặp lại, gắng sức suy
nghĩ. “Chọc – CHỌC đi!” Anh nhìn sang
điểm chóp đuôi nhọn hoắt của Rex. Anh
vừa nảy ra một ý!
“Tớ có thể nghe thấy tiếng xe rác!” Rex
than khóc, giọng run rẩy sợ hãi. Đám đồ
chơi còn lại giúp Buzz vác Rex quay
lưng lại thành túi nhựa.
Trong khi đó, Woody đã trèo ra được
khỏi bụi cây và chạy ngang qua sân
trước. Cậu nhảy núp sau thùng thư, quan
sát thấy nhân viên vệ sinh bê một thùng
rác lên đổ vào phía sau xe rác.
Thừa lúc anh nhân viên không để ý,
Woody nhảy ra từ sau thùng thư và chọc
đầu kéo vào một trong các túi nhựa. Đồ
ăn thừa trào ra từ lỗ thủng.
Woody gấp rút trở lại chỗ ẩn nấp của
mình khi anh nhân viên vệ sinh nhặt số
túi rác còn lại lên và ném hết vào trong.
Chiếc xe lại lăn bánh dọc con phố.
Woody chạy đuổi theo sát nút.
Đến ngôi nhà tiếp theo, chiếc xe dừng
lại. Anh nhân viên lật một đòn bẩy. Rắc!
“Buzz!” Woody hoảng hốt gọi to.
“Jessie!”
Liền sau đó, anh nghe thấy tiếng động sau
lưng mình. Woody quay phắt lại.
Một chiếc thùng rác tái chế màu xanh bị
lật úp đang lon ton “chạy” trên đường
vào nhà Andy bằng những đôi chân nhựa
tí hon.
Woody thở phào nhẹ nhõm. Vậy là bạn
bè của anh đã thoát ra từ trước rồi! Anh
lập tức chạy theo họ.
Vào tới trong gara, đám đồ chơi quẳng
thùng rác sang một bên.
“Đồ bỏ đi!” Ông Đầu Khoai Tây tức tối
thốt lên. “Cậu ta gọi bọn mình là đồ bỏ
đi!”
“Trung Sĩ nói đúng thật!” Hamm rên rỉ.
“Chính xác là vậy đấy!” ngài Đầu Khoai
Tây đáp. “Còn Woody thì sai lè lè!”
Đột nhiên, Jessie bật ra một tiếng hô.
“Oaaa! Các cậu, tớ biết chúng mình phải
làm gì rồi!” Cô chỉ vào phía sau chiếc ô
tô. Cửa sau đang mở toang. Trong đó là
hòm đồ chơi của Molly, được đánh dấu
“Sunnyside”. Đám đồ chơi của Andy sẽ
không bị ném đi nữa – chúng có thể được
đem quyên góp!
“Đợi đã nào Jessie! Còn Woody thì
sao?” Buzz hỏi khi đám đồ chơi đang bắt
đầu leo vào chiếc hộp.
“Cậu ấy sẽ ổn thôi Buzz! Andy sẽ đem
cậu ta theo đến đại học!” Jessie đáp
trong lúc giúp một cậu Người Ngoài
Hành Tinh trèo vào hộp.
Buzz gật đầu đồng tình. “Cậu nói đúng.
Chúng ta khẩn trương lên thôi nào!”
Ngay sau đó, Woody chạy vào trong
gara. “Buzz? Chuyện gì đang diễn ra thế
này? Bộ cậu không biết chiếc hộp này sẽ
được đem đi quyên góp hả?”
“Mọi việc đã ở trong tầm kiểm soát rồi
Woody ạ. Chúng tớ đã có một kế hoạch!”
Buzz trả lời, đồng thời cùng với Jessie
đẩy một cậu Người Ngoài Hành Tinh nữa
trèo lên.
“Chúng tớ sẽ đến nhà trẻ!” Rex sung
sướng reo lên.
“Đến nhà trẻ á?” Woody há hốc miệng
nhìn bạn bè mình. “Bộ các cậu đều mất
trí hết rồi hả?”
“Chả lẽ cậu không nhận ra sao?” Ngài
Đầu Khoai Tây rền rĩ. “Andy đã vứt
Tên eBook: Câu
chuyện đồ chơi (tập 3)
Tác giả : Nhiều Tác Giả
Thể loại: Sách Thiếu Nhi, Văn học
phương Tây
Bộ sách: Disney Pixar
Công ty phát hành: Alphabooks
Nhà xuất bản: NXB Dân Trí
Trọng lượng vận chuyển: 280 g
Kích thước: 13 x 19 cm
Ngày xuất bản: 12/2014
Hình thức: Bìa Mềm
Giá bìa: 39.000 ₫
Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook http://www.dtv-ebook.com
Giới thiệu:
Hay tuyệt! Hết sảy! Thú quá!
Quá được! Thích mê! Ghiền luôn!
5 sao! Yêu cuốn sách này!
Ai mà không thích đọc được cơ chứ?
Một cuốn sách hay! Mọi người nên đọc
cuốn sách này! Bởi nó hay lắm lắm lắm!
…
Đó là lời nhận xét của một cậu bé năm
tuổi được mẹ đọc sách mỗi tối trước giờ
đi ngủ; của một cô bé chín tuổi “bận rộn
đọc theo yêu cầu” cho em gái ba tuổi;
của một bà mẹ “đọc ké” sách của cậu
con trai chín tuổi; hay chính là lời
khuyên “nghiêm túc” của một cậu bé tám
tuổi, có em trai lên bốn; là cảm xúc của
mọi người sau khi đọc Nữ hoàng băng
giá,Công chúa tóc mây, Ralph Đập
phá… trong bộ Tiểu thuyết thiếu nhi
Disney, chuyển thể từ những siêu phẩm
điện ảnh chạm đến trái tim con trẻ của
Disney.
Bộ sách đặc biệt dành cho "big fan" của
những nàng công chúa Disney, những
Quái nhí và anh hùng, bạn bè đồ chơi đại
gia đình Disney. Và hơn tất cả, dành cho
những bé em giàu trí tưởng tượng say mê
những câu chuyện thần tiên, những bạn
nhỏ đang háo hức tập đọc, và muốn rèn
luyện thói quen đọc sách từ nhỏ!
16 cuốn tiểu thuyết mini kể lại chân thực
và sống động toàn bộ chuyện phim với
đầy đủ tình tiết thú vị, bằng ngôn ngữ dễ
hiểu, trong sáng. 16 cuốn truyện chữ, từ
đầu đến cuối dù không có hình ảnh minh
họa nào nhưng sẽ lôi cuốn bất kỳ ai từng
cầm sách trên tay. Bởi không chỉ là
những thước phim được chuyển thể, đó
còn là những ô cửa mở ra thế giới văn
học. Bởi không chỉ là những chuyện phim
dí dỏm, hài hước với những khung hình
lung linh, đó còn là những câu chuyện rất
đời, và để lại nhiều bài học cho trẻ: tình
phụ tử cảm động của bố con cá hề, tình
chị em tha thiết của hai nàng công chúa,
tình bạn nhí nhố mà khăng khít của cặp
đôi hù dọa ưu tú nhất hành tinh, tình cảm
gia đình keo sơn, gắn bó của gia đình
siêu nhân, chuyện tình yêu của người
máy, chuyện khát khao được làm Người
Tốt của một Kẻ-trót-phải-làm-Kẻ-Xấu,
chuyện nàng công chúa dám vượt lên lề
thói, để được là chính mình…
Trong Câu chuyện đồ chơi (tập 3), giờ
đây khi mà Andy đã trưởng thành, không
ai trong số Woody, Buzz Lightyear hay
các đồ chơi còn lại biết chuyện gì sẽ xảy
ra với mình. Theo Woody tới Đại học?
Lên gác xép? Hay ra thùng rác? Khi có
cơ hội để lại được chơi cùng ở nhà trẻ
Sunnyside, chúng đã lập tức nắm lấy!
Nhà trẻ Sunnyside thọat đầu như là thiên
đường đồ chơi, một nơi có nhiều linh
kiện thay thế, đủ loại pin, và vô vàn đứa
trẻ cùng chơi. Tuy nhiên, không chỉ có
ánh sáng, Sunnyside còn ẩn giấu mặt tối
đáng sợ, khiến những người bạn đồ chơi
của chúng ta phải lao vào cuộc phiêu lưu
nghẹt thở nhất từ trước đến giờ.
Mời các bạn đón đọc Câu chuyện đồ
chơi (tập 3).
Disney Pixar
Câu chuyện đồ
chơi 3
Các cư dân đồ chơi đang ngóng chờ
Andy từ trong hòm.
Andy đang phân vân nên làm gì với đám
đồ chơi cũ.
Molly cho búp bê Barbie vào hộp đồ
chơi quyên tặng nhà trẻ.
Đồ chơi đã tới nhà trẻ Sunnyside.
Woody thấy xe rác đang tiến tới chỗ các
bạn mình.
Lotso là thủ lĩnh đồ chơi ở Sunnyside.
Rex nóng lòng muốn chơi cùng lũ trẻ
ngay tức khắc!
Sau giờ chơi, ông bà Đầu Khoai Tây
đang lắp ráp lại các bộ phận trên người.
Cô bé Bonnie đem Woody về nhà.
Buzz và Jessie sẵn sàng đẩy xe kéo.
Lotso mời Buzz gia nhập băng đảng của
mình.
Buzz bị tẩy não đang canh gác Jessie.
Woody có một kế hoạch.
Các cư dân đồ chơi sẵn sàng lên gác
xép, sau khi an toàn trở về phòng của
Andy.
Chương 1
“Được rồi, tất cả, ổn định. Vào vị trí.”
Chàng cao bồi Woody thì thào ra lệnh.
Đồ chơi trong hòm nháo nhác tìm chỗ.
Trong hòm đồ chơi của Andy tối om,
nhưng một tia sáng le lói vẫn lọt được
vào qua nắp hòm khép hờ.
Woody liếc nhìn cậu bạn thân luôn kề vai
sát cánh bên mình, Buzz Lightyear, anh
chàng đồ chơi cảnh sát không gian.
Woody và Buzz đã cùng nhau lập ra kế
hoạch này – và giờ đây chúng chỉ hy
vọng sẽ có tác dụng. Đây là cơ hội cuối
cùng của đám đồ chơi, chúng đều hiểu rõ
điều đó.
“Họ đây rồi! ” Rex vỗ đôi bàn tay khủng
long bạo chúa tí hon của mình khi thấy
Trung Sĩ cùng hai anh Lính Xanh đi đều
bước vào phòng Andy. Họ kéo theo sau
một chiếc tất thể thao.
“Nhiệm vụ hoàn thành!” Trung Sĩ dõng
dạc hô lên rồi cùng với tốp lính của mình
nâng chiếc tất lên cho Buzz. Anh Cảnh
sát không gian kéo nó qua thành hòm đồ
chơi.
Buzz lộn ngược chiếc tất. Một chiếc điện
thoại di động trượt ra. Đám đồ chơi xúm
lại xung quanh.
“Các cậu đã sẵn sàng chưa?” Woody hỏi.
“Bọn tớ sẵn sàng Woody ạ!” Jessie trả
lời. “Tiến hành thôi!”
Cô nàng cao bồi tóc đỏ nhoẻn miệng
cười.
“Được rồi.” Woody gật đầu. “Quay số
đi.”
Buzz mở nắp thiết bị liên lạc trên cổ tay.
Trên đó đã ghi sẵn số di động của Andy.
Jessie rút ra chiếc điện thoại bàn không
dây mà lũ đồ chơi đã lấy ở bếp từ trước.
Cô nhấn số của Andy.
Woody thảy chiếc di động cho Rex ngay
khi nó bắt đầu đổ chuông. Lũ đồ chơi hồi
hộp nín thở. Chúng nghe thấy tiếng bước
chân lên cầu thang! Rồi tiến dần vào
hành lang! Giờ thì nó vang lên ngay bên
kia cánh cửa!
“Mục tiêu đang tiếp cận.” Buzz thì thầm.
“Hãy làm đúng như ta đã diễn tập nhé
các cậu.” Woody nói rồi hạ nắp hòm đồ
chơi xuống.
Cánh cửa kêu kèn kẹt khi Andy bước
vào. Đám đồ chơi có thể nghe rõ tiếng
cậu lục tung đồ đạc tìm điện thoại. Đột
nhiên, chúng bị lóa mắt bởi ánh sáng tràn
vào khi nắp hòm đồ chơi được mở ra.
Andy ngó vào trong. Lũ đồ chơi nằm im
bất động, những khuôn mặt háo hức tươi
cười ngước lên. Tất cả những gì chúng
mong đợi là Andy sẽ chơi với chúng.
Chỉ có điều, Andy không còn là một chú
bé con nữa. Giờ cậu đã là một chàng
thiếu niên cao một mét tám ba với mái
tóc bù xù. Dẫu vậy đám đồ chơi vẫn hy
vọng được một lần cùng cậu chơi đùa.
Đã lâu quá rồi!
Andy sục sạo khắp hộp, tìm chiếc di
động. Cuối cùng cậu thấy nó đang được
kẹp giữa hai tay của Rex. Andy nhặt chú
khủng long lên rồi rút chiếc điện thoại
ra.
“A lô?” Andy bấm nút nghe. “A lô? Ai
đó?”
Không có tiếng trả lời. Andy nhún vai
rồi dập máy. “Molly, đừng tự tiện vào
phòng anh nữa!” Cậu quát cô em gái.
“Nhưng em có vào phòng anh đâu!” Cô
bé gào đáp trả từ phía bên kia hành lang.
Andy đảo mắt, rồi nhìn xuống Rex đang
nằm gọn trong bàn tay mình.
Đám đồ chơi hớn hở chờ đợi. Được rồi
sao? Kế hoạch của chúng thành công rồi
sao?
Andy thảy Rex lại vào hòm. Cậu đóng
sập nắp lại rồi bỏ ra khỏi phòng.
Đám đồ chơi thất vọng tràn trề. “Chà, kế
hoạch tốt đấy.” Ông Đầu Khoai Tây chua
xót thốt lên khi cả bọn kéo nhau ra khỏi
hộp.
“Cậu ấy đã cầm tớ lên!” Rex hét toáng,
nhảy cẫng lên vì sung sướng.
“Ôi, chúng ta đang mơ tưởng gì cơ chứ?”
Ông Đầu Khoai Tây rên rỉ.
“Chúng ta sẽ không bao giờ được chơi
cùng cậu ấy nữa đâu.” Slinky nói, lắc
đầu buồn bã.
Trong thâm tâm, Woody biết các bạn
mình nói đúng. Anh liếc sang Buzz, anh
ấy cũng gật đầu đồng tình.
“Tớ chính thức hủy chiến dịch.” Woody
nói với những người bạn. “Andy sắp vào
đại học. Vừa rồi là cơ hội cuối cùng của
chúng mình.”
“Chúng ta sẽ chuyển sang Chế Độ Gác
Xép.” Buzz giải thích, bước tới bên
Woody.
Đám đồ chơi há hốc mồm. Thế rồi chúng
bắt đầu tranh cãi om sòm. Chẳng ai muốn
lên gác xép cả.
“Nào nào, các bạn bình tĩnh lại đi.”
Woody giơ tay can ngăn. “Chẳng phải ta
đều biết trước ngày này sẽ đến sao? Đồ
chơi nào rồi cũng phải trải qua chuyện
này. Không ai lại muốn chủ nhân của
mình lớn lên và rời bỏ chúng ta cả.”
“Trung Sĩ!” Buzz đột nhiên hô lên. “Ngài
làm gì vậy?”
Lũ đồ chơi quay lại nhìn. Trung Sĩ và
lính của ông đang tập trung trên bậu cửa
sổ. “Chiến tranh kết thúc rồi các chiến
hữu ạ.” Trung Sĩ nói. “Tôi và những anh
chàng này phải tiếp tục tiến lên thôi.”
“Ngài đang RỜI BỎ HÀNG NGŨ?”
Buzz choáng váng. Những người lính này
đang rời bỏ họ ư?
“Chúng tôi đã hoàn thành nhiệm vụ.”
Trung Sĩ nói. “Andy đã trưởng thành.”
“Và ta cũng phải nhìn thẳng vào sự thật.”
Một anh lính bổ sung. “Khi những túi rác
tới, lính chúng tôi sẽ phải ra đi đầu tiên.”
Trung Sĩ giơ tay chào Woody. “Thật vinh
hạnh vì đã được phụng sự sát cánh bên
các bạn. Chúc may mắn, các chiến hữu.”
Những anh lính đồ chơi nhảy dù ra khỏi
cửa sổ, nương theo làn gió cuốn đi.
“Chúng ta sẽ bị quẳng đi sao?” Rex nức
nở. Trông nó vẻ đầy khiếp đảm.
“Không!” Woody quả quyết. “Không một
ai trong chúng ta bị quẳng đi cả!”
Nhưng lũ đồ chơi không để tâm đến lời
của anh. “Chúng ta sẽ bị bỏ rơi!” Jessie
thốt lên. Tất cả nhanh chóng trở nên
hoảng loạn.
“Nào! Bình tĩnh lại! Trật tự!” Woody vẫy
tay ra hiệu im lặng. “Không ai bị quẳng
đi hết, được chưa nào? Tất cả chúng ta
vẫn đang ở đây, phải không? Ý tớ là, cho
dù bọn mình đã mất vài người bạn –
nhưng qua mỗi mùa thanh lý, mỗi dịp
dọn dẹp đầu xuân, Andy vẫn giữ lại tụi
mình. Hẳn cậu chủ phải thực sự quan tâm
đến chúng ta, nếu không chúng mình đã
chẳng còn ở đây mà tranh cãi. Các cậu
cứ chờ xem – Andy sẽ cất bọn mình lên
gác xép. Trên đó rất ấm áp và an toàn…”
“Và chúng ta sẽ được ở bên nhau.” Buzz
nói thêm.
“Đúng vậy đấy.” Woody đáp lại.
Lũ đồ chơi thì thầm và gật gù. Nghe
không tệ chút nào nếu Woody diễn tả nó
theo cách đó.
“Được rồi các bạn.” Buzz nói. “Tập hợp
hết các bộ phận, sẵn sàng, và ra đi ngẩng
cao đầu.”
Bà Đầu Khoai Tây thở dài. “Có lẽ tôi
nên đi tìm con mắt kia của mình.”
“Lần này em lại để nó ở đâu?” Chồng bà
hỏi.
Bà Đầu Khoai Tây che một tay lên con
mắt còn lại rồi đảo mắt. Giờ đây bà có
thể nhìn mọi thứ qua con mắt mất tích.
“Ở chỗ nào đó bụi bặm.” Bà trả lời.
“Đừng lo lắng.” Woody nói với theo đám
đồ chơi đang nặng nề bước đi. Anh mỉm
cười tự tin. “Andy sẽ chăm sóc bọn
mình. Tớ đảm bảo đấy.”
Woody trèo lên bàn Andy. Trên tấm bảng
đính ghim, nằm sau ảnh tốt nghiệp trung
học của Andy là tấm hình chụp cậu khi
còn là một chú bé. Cậu đang cầm trên tay
Buzz và Woody. Xung quanh là tất cả bạn
bè đồ chơi khác.
Woody nhìn bức hình đầy lưu luyến.
Những ngày đó, Andy chơi với chúng
mỗi lần phải đến hàng giờ. Woody ước
sao mọi chuyện có thể trở lại như trước.
“Cậu đảm bảo cơ à?” Buzz hỏi, bước tới
bên bạn.
Woody thở dài. “Tớ không biết nữa Buzz
ạ. Tớ còn biết nói gì khác đây?”
Buzz đặt tay lên vai Woody trấn an. “Dù
có chuyện gì chăng nữa, ít ra tất cả chúng
ta cũng sẽ được ở bên nhau.”
Woody vẫn chăm chú nhìn tấm ảnh chụp
Andy và gật đầu. “Tới vô cùng… Và xa
hơn thế nữa.”
Chương 2
Đám đồ chơi nghe thấy tiếng xôn xao
ngoài hành lang. Chúng gấp gáp trèo trở
lại hòm đồ chơi, vừa kịp lúc cửa mở ra.
Andy bước vào phòng cùng với cô em
gái Molly.
“Cho em máy tính của anh đi?” Cô bé
nài nỉ. “Cả mấy trò chơi điện tử nữa?”
“Quên đi Molly.” Andy vừa nói vừa ngồi
phịch xuống bên chiếc máy tính xách tay
và bắt đầu gõ. Mẹ của hai anh em cũng
nối bước vào phòng. Bà mang theo lỉnh
kỉnh nào hộp các-tông nào túi đựng rác.
“Bắt đầu dọn dẹp thôi Andy.” Bà sôi nổi
nói, đặt đống hộp lên giường. “Những gì
con không mang theo đến trường đại học
thì cho lên gác xép hoặc vứt chúng đi.”
Andy không rời mắt khỏi màn hình máy
tính. “Mẹ! Thứ Sáu con mới đi cơ mà.”
Mẹ cậu nhặt chiếc ván trượt lên. “Xem
mẹ làm mẫu này, đơn giản thôi mà. Ván
trượt?” Bà ném nó vào một chiếc hộp.
“Trường đại học. Cúp vô địch giải trẻ?
Gác xép. Lõi táo? Rác.” Bà nhặt một lõi
táo mốc meo từ tủ quần áo của Andy lên
rồi quẳng vào một túi rác. “Con có thể
làm nốt phần còn lại.”
Molly ghé mắt vào trong hòm đồ chơi.
“Anh còn giữ đống đồ chơi này làm gì?”
Cô bé chế nhạo.
“Con cũng chả hơn đâu, Molly ạ!” Mẹ
của cả hai nói với theo khi thấy Molly
chạy biến ra khỏi phòng. Bà Davis viết
“Sunnyside” lên một chiếc hộp các-tông
rỗng, rồi đặt nó vào phòng Molly. “Con
có nhiều đồ chơi hơn những gì con cần
đấy. Vài thứ trong số đó có thể khiến cho
những đứa trẻ khác cực kỳ hạnh phúc. Vả
lại nhà trẻ vẫn luôn kêu gọi quyên góp.”
Molly bĩu môi hờn dỗi. “Mẹ ơi, nhưng
mà…”
Bà Davis vẫn kiên định. “Không nhưng
nhị gì hết. Hãy lọc ra những đồ chơi con
muốn đem đi quyên góp. Mẹ sẽ đưa
chúng đến nhà trẻ Sunnyside.”
Bà quay lưng rồi xuống nhà.
Molly thở dài nhìn quanh phòng. Cô bé
chọn một bộ đàn phiến gỗ có màu cầu
vồng rồi quẳng vào chiếc hộp được đánh
dấu quyên góp.
Từ phía bên kia hành lang, đám đồ chơi
của Andy quan sát Molly nhặt cô búp bê
Barbie lên và ngắm nhìn khuôn mặt cười
ngọt ngào của cô gái. Với một cái nhún
vai, Molly cũng bỏ Barbie vào cùng
chiếc hộp kia.
“Tội nghiệp Barbie!” Jessie thì thầm.
“Mình sẽ đi tìm chiếc Corvette.” Hamm
nói.
Mẹ Andy trở bước vào phòng. Cậu vẫn
đang ngồi đánh máy. “Andy, con định xử
lý đống đồ chơi này thế nào?” Bà mở
nắp hòm đồ chơi.
“Ta có nên quyên góp chúng cho nhà trẻ
Sunnyside không?”
“Không.” Andy đáp lại.
“Hoặc rao bán chúng trên mạng?” Bà
Davis gợi ý.
Andy đảo tròn mắt. “Mẹ ơi, sẽ chẳng có
ai muốn đống đồ chơi cũ rích đó đâu.”
Cậu nói. “Chúng toàn là đồ bỏ đi thôi!”
Đồ bỏ đi ư? Những từ đó đối với đám
đồ chơi có tác động chẳng khác gì mộtcái-bạt-tai. Bởi chúng luôn coi mình là
bạn bè của Andy.
“Tốt thôi, mẹ ra hạn cho con tới thứ
sáu.” Mẹ nói với cậu. “Tất cả những thứ
không được gói ghém để mang tới trường
hoặc cất lên gác xép đều sẽ bị quẳng đi
hết.”
Sau khi mẹ rời phòng, Andy thở dài rồi
gập máy tính lại. Cậu bước tới bên hòm
đồ chơi của mình và ngắm nhìn tất cả
đống đồ chơi cũ.
Andy với lấy một chiếc túi đựng rác và
mở nó ra. Cậu nhặt Rex lên rồi nhồi anh
chàng vào trong túi. Theo sau là ông bà
Đầu Khoai Tây. Jessie. Bullseye. Slinky.
Bộ ba Người Ngoài Hành Tinh. Andy
tháo nút của Hamm, dốc hết tiền lẻ ở
trong ra trước khi nhét chú lợn tiết kiệm
vào túi cùng với số đồ chơi trước đó.
Rồi Andy chuyển sang Buzz và Woody.
Ngần ngừ trong giây lát, nhìn hết món đồ
chơi này sang món đồ chơi khác, cuối
cùng cậu thả Woody vào trong chiếc hộp
các-tông đánh dấu ĐẠI HỌC. Rồi cậu
cho Buzz vào túi rác và xách ra phía cửa
phòng.
Buzz hạ cánh xuống đỉnh của đống đồ
chơi. Anh chàng không thể tin nổi những
gì đang xảy ra! Andy vừa mới quẳng anh
đi!
“Chuyện gì đang xảy ra thế này!” Rex
khóc lóc.
“Chúng ta sắp bị ném vào sọt rác! Thế
đấy!” Ông Đầu Khoai Tây cáu kỉnh vặc
lại.
Woody nhảy ra khỏi thùng đồ đại học và
chạy theo Andy. Anh không thể để bạn bè
của mình bị quẳng đi được! Andy bước
dọc hành lang rồi đột ngột dừng lại.
Woody nấp sau mép cửa quan sát Andy
với lên mở cánh cửa sập, thả một chiếc
thang từ trần hành lang tuột xuống.
Woody thở phào nhẹ nhõm. Rốt cuộc
Andy vẫn cất bạn bè của anh lên gác
xép!
Ngay sau đó, Molly bước ra khỏi phòng
mình, trên tay bê hộp đồ chơi quyên góp
nặng trịch.
“Em có cần anh giúp một tay không?”
Andy lên tiếng hỏi em gái. Đặt túi đựng
rác xuống, cậu lấy chiếc hộp từ tay
Molly và giúp cô bé bê nó xuống cầu
thang.
Bên trong túi đựng rác, tất cả lũ đồ chơi
đều đang nháo nhác kêu la.
“Tớ không thở được!” Jessie hổn hển.
“Yên lặng nào!” Buzz ra lệnh. “Âm thanh
gì vậy nhỉ?”
Chúng nghe thấy tiếng cạch nhẹ. Chiếc
thang gấp dẫn lên gác xép đang tự thu lại
lên trần hành lang. Chân thang quệt qua
ngay trên túi đựng lũ đồ chơi.
Woody thở dốc. Anh nhanh chóng chạy
ra hành lang để giúp đỡ các bạn của
mình. Nhưng đúng lúc đó, mẹ Andy
bước qua góc hành lang. Bà đang xách
mỗi bên tay một túi đựng rác căng phồng.
Woody đành rút lại vào phòng Andy.
Bà Davis vấp phải túi rác đựng đầy đồ
chơi đặt giữa hành lang. Bà cúi xuống
nhìn. “Andy?” Bà lớn tiếng gọi đầy tức
tối. Không thấy tiếng trả lời, bà lượm
luôn chiếc túi lên và xách chúng xuống
cầu thang cùng với số túi rác còn lại.
“Đó không phải là rác đâu!” Woody rên
rỉ. Anh chàng chạy vội ra cửa sổ và thấy
mẹ Andy đặt túi xuống bên lề đường,
ngay cạnh mấy thùng đựng rác.
Cùng lúc đó, một chiếc xe rác ầm ầm lăn
bánh dọc phố. Mình phải giúp họ!
Woody tuyệt vọng nghĩ. Anh chàng vớ
lấy chiếc kéo trên mặt bàn giắt vào bao
đựng súng. Sau đó anh chạy lại bên bậu
cửa sổ rồi nhảy về hướng máng dẫn nước
mưa. Nhưng thay vì nhảy vào lòng máng,
anh lại va vào thành và ngã lộn nhào
xuống bụi cây. Bên trong chiếc túi, đám
đồ chơi đang hoảng loạn.
“Chúng ta đang bị vứt bên lề đường!”
Jessie than khóc.
“Chắc phải có cách thoát ra khỏi đây
chứ!” Buzz khăng khăng lặp đi lặp lại.
Chúng dùng hết sức để kéo thành túi
nilon nhưng nó quá dai. Chúng không thể
xé rách túi được.
“Ôi chao, Andy đã không cần tới chúng
ta nữa!” Ngài Đầu Khoai Tây rên rỉ.
“Chúng ta còn cố gắng chọc làm gì cơ
chứ?”
“Chọc...” Buzz lặp lại, gắng sức suy
nghĩ. “Chọc – CHỌC đi!” Anh nhìn sang
điểm chóp đuôi nhọn hoắt của Rex. Anh
vừa nảy ra một ý!
“Tớ có thể nghe thấy tiếng xe rác!” Rex
than khóc, giọng run rẩy sợ hãi. Đám đồ
chơi còn lại giúp Buzz vác Rex quay
lưng lại thành túi nhựa.
Trong khi đó, Woody đã trèo ra được
khỏi bụi cây và chạy ngang qua sân
trước. Cậu nhảy núp sau thùng thư, quan
sát thấy nhân viên vệ sinh bê một thùng
rác lên đổ vào phía sau xe rác.
Thừa lúc anh nhân viên không để ý,
Woody nhảy ra từ sau thùng thư và chọc
đầu kéo vào một trong các túi nhựa. Đồ
ăn thừa trào ra từ lỗ thủng.
Woody gấp rút trở lại chỗ ẩn nấp của
mình khi anh nhân viên vệ sinh nhặt số
túi rác còn lại lên và ném hết vào trong.
Chiếc xe lại lăn bánh dọc con phố.
Woody chạy đuổi theo sát nút.
Đến ngôi nhà tiếp theo, chiếc xe dừng
lại. Anh nhân viên lật một đòn bẩy. Rắc!
“Buzz!” Woody hoảng hốt gọi to.
“Jessie!”
Liền sau đó, anh nghe thấy tiếng động sau
lưng mình. Woody quay phắt lại.
Một chiếc thùng rác tái chế màu xanh bị
lật úp đang lon ton “chạy” trên đường
vào nhà Andy bằng những đôi chân nhựa
tí hon.
Woody thở phào nhẹ nhõm. Vậy là bạn
bè của anh đã thoát ra từ trước rồi! Anh
lập tức chạy theo họ.
Vào tới trong gara, đám đồ chơi quẳng
thùng rác sang một bên.
“Đồ bỏ đi!” Ông Đầu Khoai Tây tức tối
thốt lên. “Cậu ta gọi bọn mình là đồ bỏ
đi!”
“Trung Sĩ nói đúng thật!” Hamm rên rỉ.
“Chính xác là vậy đấy!” ngài Đầu Khoai
Tây đáp. “Còn Woody thì sai lè lè!”
Đột nhiên, Jessie bật ra một tiếng hô.
“Oaaa! Các cậu, tớ biết chúng mình phải
làm gì rồi!” Cô chỉ vào phía sau chiếc ô
tô. Cửa sau đang mở toang. Trong đó là
hòm đồ chơi của Molly, được đánh dấu
“Sunnyside”. Đám đồ chơi của Andy sẽ
không bị ném đi nữa – chúng có thể được
đem quyên góp!
“Đợi đã nào Jessie! Còn Woody thì
sao?” Buzz hỏi khi đám đồ chơi đang bắt
đầu leo vào chiếc hộp.
“Cậu ấy sẽ ổn thôi Buzz! Andy sẽ đem
cậu ta theo đến đại học!” Jessie đáp
trong lúc giúp một cậu Người Ngoài
Hành Tinh trèo vào hộp.
Buzz gật đầu đồng tình. “Cậu nói đúng.
Chúng ta khẩn trương lên thôi nào!”
Ngay sau đó, Woody chạy vào trong
gara. “Buzz? Chuyện gì đang diễn ra thế
này? Bộ cậu không biết chiếc hộp này sẽ
được đem đi quyên góp hả?”
“Mọi việc đã ở trong tầm kiểm soát rồi
Woody ạ. Chúng tớ đã có một kế hoạch!”
Buzz trả lời, đồng thời cùng với Jessie
đẩy một cậu Người Ngoài Hành Tinh nữa
trèo lên.
“Chúng tớ sẽ đến nhà trẻ!” Rex sung
sướng reo lên.
“Đến nhà trẻ á?” Woody há hốc miệng
nhìn bạn bè mình. “Bộ các cậu đều mất
trí hết rồi hả?”
“Chả lẽ cậu không nhận ra sao?” Ngài
Đầu Khoai Tây rền rĩ. “Andy đã vứt
 








Các ý kiến mới nhất