Tìm kiếm Giáo án
Những bài thơ hay và ý nghĩa nhất mừng thầy cô Ngày 20 - 11 Sưu tầm

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Thị Hảo
Ngày gửi: 21h:06' 15-11-2014
Dung lượng: 266.0 KB
Số lượt tải: 35
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Thị Hảo
Ngày gửi: 21h:06' 15-11-2014
Dung lượng: 266.0 KB
Số lượt tải: 35
Số lượt thích:
0 người
Những bài thơ hay và ý nghĩa nhất mừng thầy Ngày 20/11
/
Bụi phấn xa rồi
Ngẩn ngơ chiều khi nắng vàng phai Thương nhớ ngày xưa chất ngất hồn Một mình thơ thẩn đi tìm lại Một thoáng hương xưa dưới mái trường
Cho dẫu xa rồi vẫn nhớ thương, Nầy bàn ghế cũ, nầy hàng me Bảng đen nằm nhớ người bạn trẻ Bụi phấn xa rồi... gửi chút hương!
Bạn cũ bây giờ xa tôi lắm Mỗi đứa một nơi cách biệt rồi! Cuộc đời cũng tựa như trang sách Thư viện mênh mông, nhớ mặt trời!!!
Nước mắt bây giờ để nhớ ai??? Buồn cho năm tháng hững hờ xa Tìm đâu hình bóng còn vương lại? Tôi nhớ thầy tôi, nhớ... xót xa!
Như còn đâu đây tiếng giảng bài Từng trang giáo án vẫn còn nguyên Cuộc đời cho dẫu về muôn nẻo Vẫn nhớ thầy ơi! Chẳng thể quên!!! Tác giả: Thái Mộng Trinh
Nắng ấm sân trường
Cây điệp già xòe rộng tán yêu thương Lá lấp lánh cười duyên cùng bóng nắng Giờ đang học, mảng sân vuông lặng vắng Chim chuyền cành buông tiếng lạnh bâng qươ
Chúng em ngồi nghe thầy giảng bình thơ Nắng ghé theo chồm lên ngồi bệ cửa Và cả gió cũng biết mê thơ nữa Thổi thoảng vào mát ngọt giọng thầy ngâm.
Cả lớp say theo từng nhịp bổng trầm Điệp từng bông vàng ngây rơi xoay tít Ngày vẫn xuân, chim từng đôi ríu rít Sà xuống sân tắm nắng ấm màu xanh
Em ngồi yên uống suối mật trong lành Thời gian như dừng trôi không bước nữa Không gian cũng nằm yên không dám cựa Ngại ngoài kia nắng ấm sẽ thôi vàng
Sân trường căng rộng ngực đến thênh thang Kiêu hãng khoe trên mình màu nắng ấm Lời thơ thầy vẫn nhịp nhàng sâu lắng Nắng ấm hơn nhờ giọng ấm của người... Tác giả: Nguyễn Liên Châu
Không đề
Cầm bút lên định viết một bài thơ Chợt nhớ ra nay là ngày nhà giáo Chợt xấu hổ cho những lần cao ngạo Thì ra con cũng giống bấy nhiêu người.
Cầm bút lên điều đầu tiên con nghĩ Đâu là cha, là mẹ, là thầy… Chỉ là những cảm xúc vu vơ, tầm thường, nhỏ nhặt… Biết bao giờ con lớn được, Thầy ơi ! Con viết về thầy, lại “phấn trắng”,”bảng đen” Lại “kính mến”, lại “hy sinh thầm lặng”… Những con chữ đều đều xếp thẳng Sao lại quặn lên những giả dối đến gai người .
Đã rất chiều bến xe vắng quạnh hiu Chuyến xe cuối cùng bắt đầu lăn bánh Cửa sổ xe ù ù gió mạnh Con đường trôi về phía chẳng là nhà…
Mơ màng nghe tiếng cũ ê a Thầy gần lại thành bóng hình rất thực Có những điều vô cùng giản dị Sao mãi giờ con mới nhận ra. Tác giả: Nguyễn Thị Chí Mỹ
Giờ học cuối
Sân trường giờ học cuối Cây phượng nở ngàn môi Bao la nhìn mây trắng Cháy rực trong men đời
Nôn nao giờ học cuối Thầy kể chuyện văn thơ Trò chép lời lưu niệm Khúc khích cười trong mơ
Sân trường tung giấy vụn Bàn ghế viết chia tay Chú lao công quét rác Cầm chổi rượt giấy bay
Ông thầy già đi tới Nhìn lớp học đăm chiêu Phút suy tư tuổi đỏ Giờ tóc đã ban chiều
Chuông reo giờ học cuối Chìm trong tiếng hoan hô Chia tay thầy đứa khóc Từng nhóm nhỏ hẹn hò
Trường tôi sao đẹp quá Cây bông sứ rất già Vẫn đơm hoa thơm ngát Thầy ơi ! Con đi xa
Tan trường giờ học cuối Thầy tóc trắng như hoa Bông gốc già bông sứ Hôn từng đứa con qua Tác giả: Lan Cao
Trường cũ
Đã lâu rồi không về thăm trường cũ Nhớ hàng cây nhớ ghế đá thân thương Nhớ thầy cô nhớ những buổi tan trường Nhớ lớp học ôi vô vàn thương nhớ Thời gian ơi xin hãy quay trở lại Mang em về kỷ niệm dấu yêu Ngồi nơi đây mà nhớ lại bao điều Thầy cô đã mở đường em tiếp bước Ngày hôm nay những gì em có được Nhờ thầy cô vun đắp kiến thức em Thầy trồng cây cho bóng mát sau này Cô ươm trái cho vườn xanh tươi mãi Ngày xưa ơi nhớ những ngày thơ dại Vẫn có thầy và bạn mãi bên ta. Sưu tầm
Tóc thầy
Con về thăm lại thầy xưa Nói sao cho hết cho vừa thầy ơi! Lòng con quá đỗi bồi hồi Tóc thầy nay đã bạc rồi còn đâu?
Thời gian chẳng có bao lâu Mà sao mọi vật ngả màu rêu phong? Sân trường áo trắng trắng trong Bây giờ
/
Bụi phấn xa rồi
Ngẩn ngơ chiều khi nắng vàng phai Thương nhớ ngày xưa chất ngất hồn Một mình thơ thẩn đi tìm lại Một thoáng hương xưa dưới mái trường
Cho dẫu xa rồi vẫn nhớ thương, Nầy bàn ghế cũ, nầy hàng me Bảng đen nằm nhớ người bạn trẻ Bụi phấn xa rồi... gửi chút hương!
Bạn cũ bây giờ xa tôi lắm Mỗi đứa một nơi cách biệt rồi! Cuộc đời cũng tựa như trang sách Thư viện mênh mông, nhớ mặt trời!!!
Nước mắt bây giờ để nhớ ai??? Buồn cho năm tháng hững hờ xa Tìm đâu hình bóng còn vương lại? Tôi nhớ thầy tôi, nhớ... xót xa!
Như còn đâu đây tiếng giảng bài Từng trang giáo án vẫn còn nguyên Cuộc đời cho dẫu về muôn nẻo Vẫn nhớ thầy ơi! Chẳng thể quên!!! Tác giả: Thái Mộng Trinh
Nắng ấm sân trường
Cây điệp già xòe rộng tán yêu thương Lá lấp lánh cười duyên cùng bóng nắng Giờ đang học, mảng sân vuông lặng vắng Chim chuyền cành buông tiếng lạnh bâng qươ
Chúng em ngồi nghe thầy giảng bình thơ Nắng ghé theo chồm lên ngồi bệ cửa Và cả gió cũng biết mê thơ nữa Thổi thoảng vào mát ngọt giọng thầy ngâm.
Cả lớp say theo từng nhịp bổng trầm Điệp từng bông vàng ngây rơi xoay tít Ngày vẫn xuân, chim từng đôi ríu rít Sà xuống sân tắm nắng ấm màu xanh
Em ngồi yên uống suối mật trong lành Thời gian như dừng trôi không bước nữa Không gian cũng nằm yên không dám cựa Ngại ngoài kia nắng ấm sẽ thôi vàng
Sân trường căng rộng ngực đến thênh thang Kiêu hãng khoe trên mình màu nắng ấm Lời thơ thầy vẫn nhịp nhàng sâu lắng Nắng ấm hơn nhờ giọng ấm của người... Tác giả: Nguyễn Liên Châu
Không đề
Cầm bút lên định viết một bài thơ Chợt nhớ ra nay là ngày nhà giáo Chợt xấu hổ cho những lần cao ngạo Thì ra con cũng giống bấy nhiêu người.
Cầm bút lên điều đầu tiên con nghĩ Đâu là cha, là mẹ, là thầy… Chỉ là những cảm xúc vu vơ, tầm thường, nhỏ nhặt… Biết bao giờ con lớn được, Thầy ơi ! Con viết về thầy, lại “phấn trắng”,”bảng đen” Lại “kính mến”, lại “hy sinh thầm lặng”… Những con chữ đều đều xếp thẳng Sao lại quặn lên những giả dối đến gai người .
Đã rất chiều bến xe vắng quạnh hiu Chuyến xe cuối cùng bắt đầu lăn bánh Cửa sổ xe ù ù gió mạnh Con đường trôi về phía chẳng là nhà…
Mơ màng nghe tiếng cũ ê a Thầy gần lại thành bóng hình rất thực Có những điều vô cùng giản dị Sao mãi giờ con mới nhận ra. Tác giả: Nguyễn Thị Chí Mỹ
Giờ học cuối
Sân trường giờ học cuối Cây phượng nở ngàn môi Bao la nhìn mây trắng Cháy rực trong men đời
Nôn nao giờ học cuối Thầy kể chuyện văn thơ Trò chép lời lưu niệm Khúc khích cười trong mơ
Sân trường tung giấy vụn Bàn ghế viết chia tay Chú lao công quét rác Cầm chổi rượt giấy bay
Ông thầy già đi tới Nhìn lớp học đăm chiêu Phút suy tư tuổi đỏ Giờ tóc đã ban chiều
Chuông reo giờ học cuối Chìm trong tiếng hoan hô Chia tay thầy đứa khóc Từng nhóm nhỏ hẹn hò
Trường tôi sao đẹp quá Cây bông sứ rất già Vẫn đơm hoa thơm ngát Thầy ơi ! Con đi xa
Tan trường giờ học cuối Thầy tóc trắng như hoa Bông gốc già bông sứ Hôn từng đứa con qua Tác giả: Lan Cao
Trường cũ
Đã lâu rồi không về thăm trường cũ Nhớ hàng cây nhớ ghế đá thân thương Nhớ thầy cô nhớ những buổi tan trường Nhớ lớp học ôi vô vàn thương nhớ Thời gian ơi xin hãy quay trở lại Mang em về kỷ niệm dấu yêu Ngồi nơi đây mà nhớ lại bao điều Thầy cô đã mở đường em tiếp bước Ngày hôm nay những gì em có được Nhờ thầy cô vun đắp kiến thức em Thầy trồng cây cho bóng mát sau này Cô ươm trái cho vườn xanh tươi mãi Ngày xưa ơi nhớ những ngày thơ dại Vẫn có thầy và bạn mãi bên ta. Sưu tầm
Tóc thầy
Con về thăm lại thầy xưa Nói sao cho hết cho vừa thầy ơi! Lòng con quá đỗi bồi hồi Tóc thầy nay đã bạc rồi còn đâu?
Thời gian chẳng có bao lâu Mà sao mọi vật ngả màu rêu phong? Sân trường áo trắng trắng trong Bây giờ
 









Các ý kiến mới nhất