Tin tức thư viện

Chức năng Dừng xem quảng cáo trên violet.vn

12087057 Kính chào các thầy, cô! Hiện tại, kinh phí duy trì hệ thống dựa chủ yếu vào việc đặt quảng cáo trên hệ thống. Tuy nhiên, đôi khi có gây một số trở ngại đối với thầy, cô khi truy cập. Vì vậy, để thuận tiện trong việc sử dụng thư viện hệ thống đã cung cấp chức năng...
Xem tiếp

Hỗ trợ kĩ thuật

  • (024) 62 930 536
  • 091 912 4899
  • hotro@violet.vn

Liên hệ quảng cáo

  • (024) 66 745 632
  • 096 181 2005
  • contact@bachkim.vn

HẬU DUỆ THẦN ĐÈN TẬP 4

Wait
  • Begin_button
  • Prev_button
  • Play_button
  • Stop_button
  • Next_button
  • End_button
  • 0 / 0
  • Loading_status
Nhấn vào đây để tải về
Báo tài liệu có sai sót
Nhắn tin cho tác giả
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn: thuvienpdf.com
Người gửi: Nguyễn Thị Minh Châu
Ngày gửi: 16h:07' 19-02-2024
Dung lượng: 1.5 MB
Số lượt tải: 0
Số lượt thích: 0 người
ebook©vctvegroup
22-06-2018

Cuốn sách này dành tặng Charlie và Naomi Kerr

Chương 1

Methuselah
Trước khi rời New York đến Iraq tiếp nhận chức vụ Djinn Xanh
Babylon – vị djinn tối cao của thế giới, Layla Gaunt đã đặt một chú
trói buộc Methuselah lên chồng – ông Edward – nhằm ngăn không
cho hai đứa con sinh đôi của bà – John và Philippa – đuổi theo.
Methuselah là người già nhất từng được đề cập đến trong Kinh
Thánh. Và, chắc bạn cũng có thể đoán được, chú trói buộc
Methuselah sẽ làm một người già đi một cách nhanh chóng.
Bà Gaunt chắc chắn sẽ không bao giờ đẩy chồng mình vào một
số phận nghiệt ngã như vậy. Bà đã mặc định để chú Methuselah
chỉ hoạt động khi vắng mặt cặp sinh đôi mà thôi. Bà làm vậy cũng
chỉ vì muốn ngăn John và Philippa đuổi theo bà đến Babylon. Ông
Gaunt sẽ không bị lão hóa chút nào nếu hai đứa con của ông vẫn ở
nhà. Nhưng vào thời điểm đặt chú Methuselah lên chồng, bà Gaunt
hoàn toàn không biết hai đứa trẻ đứng trước mặt bà chỉ là một cặp
bản sao hoàn hảo được tạo ra bởi một vị thiên thần tên Afriel để
che giấu việc John và Philippa thật đang trên đường phiêu lưu đến
Nepal và Ấn Độ. Hậu quả là, khi cặp sinh đôi cuối cùng đã quay về
nhà trên đường 77 phía đông, người cha tội nghiệp của chúng đã là
một ông lão rất, rất già.

Từ “già cỗi” cũng không đủ để mô tả về cha của John và Philippa
khi chúng vừa gặp lại ông. Những người – vì không giống vợ và hai
con của mình, ông Edward Gaunt là mundane, nghĩa là ông chỉ là
một con người bình thường chứ không phải một djinn – nhìn già
như ông thường đã yên giấc trong quan tài từ lâu. Bị giam cầm vào
một chiếc xe lăn vì đôi chân gầy trơ xương của ông giờ đây đã quá
yếu để có thể chống đỡ cơ thể, với một chiếc khăn choàng vải len kẻ
ô vuông quấn quanh vai để chống đỡ với cái lạnh của mùa xuân
New York, thật khó để kết nối ông Gaunt này với người cha mà cặp
sinh đôi từng quen thuộc. Trên thực tế, nhìn ông có phần không
giống con người, mà giống một thứ gì đó bước ra từ một bộ phim
kinh dị cổ hủ.
John nghĩ cha cậu nhìn như thể ông đã tám mươi tuổi. Thực tế,
ông lão hóa nhanh đến mức nhìn ông giờ đây cứ như đã hai trăm
năm mươi tuổi. Và ông Gaunt dễ dàng soán ngôi vị người già nhất
từng tồn tại với Methuselah.
Nimrod, một djinn quyền năng khác, đồng thời cũng là cậu ruột
của John và Philippa, cho ý kiến rằng chừng nào cặp sinh đôi còn ở
gần cha, chú trói buộc của bà Gaunt sẽ không hoạt động nữa.
Cậu nói:
– Sau một thời gian, chú trói buộc này sẽ tự đảo ngược và cha
của hai đứa sẽ trẻ lại dần. Điều quan trọng là hai đứa phải luôn
bên cạnh anh ấy, ở đây, tại New York này. Dĩ nhiên, cậu cũng sẽ ở
lại đây với hai đứa thay vì về London.
Ông Rakshasas, cũng là một djinn và bản thân cũng rất già, ít
nhất chừng một trăm năm mươi tuổi – vì djinn sống lâu hơn nhiều
so với loài người – đồng ý với cậu Nimrod về việc chú trói buộc sẽ tự

động đảo ngược. Từ bên trong cây đèn bằng đồng cổ đại mà ông ở,
ông Rakshasas khuyên cặp sinh đôi nên tham khảo ý kiến của bà
Jenny Sachertorte, một bác sĩ djinn.
Bằng chất giọng Ai-len nhẹ nhàng, ông bảo:
– Chắc chắn cô ấy có thể nói cho hai cháu biết cách giảm bớt tác
động một số ảnh hưởng bất lợi của chú trói buộc lên anh Gaunt tội
nghiệp. Không có phương thuốc nào cho một ông lão hữu hiệu bằng
sự chăm sóc của một người phụ nữ trẻ.
Nhưng bà Jenny Sachertorte không thể tới được và, qua điện
thoại, bà gợi ý cho cậu Nimrod nhờ đến sự trợ giúp của một nữ y tá
djinn có tên Marion Morrison.
Bác sĩ Sachertorte cho biết:
– Cô ấy là một Ẩn sĩ. Anh biết đó, một trong những djinn cống
hiến cuộc đời để giúp đỡ những người xứng đáng. Cô ấy chuyên trị
cho nạn nhân của những chú trói buộc djinn ác ý hoặc những ai lỡ
ước những điều xúi quẩy. Tôi sẽ nhắn tin cho cô ấy, có điều có lẽ sẽ
tốn đôi chút thời gian. Nếu tôi không lầm thì cô ấy đang ở rừng
Amazon giúp đỡ những thổ dân địa phương không may bị nguyền
rủa bởi một bàn chân khỉ[1].
Cậu Nimrod nhắc:
– Chuyện thật sự gấp lắm, Jenny.
Bác sĩ Sachertorte nói:
– Tôi biết. Tôi biết chứ. Nhưng hiện tại tôi phải ở cạnh Dybbuk.
Dybbuk là cậu con trai djinn tinh quái của bà, cũng là bạn của
John và Philippa.
– Nó cần tôi, Nimrod à. Đặc biệt là giờ đây, khi nó đã phát hiện

ra cha ruột của nó là ai.
Bà Jenny Sachertorte là một djinn tốt. Dybbuk cũng vậy. Ít nhất
là cho đến giờ phút này. Tuy nhiên, cách đây không lâu, Dybbuk tội
nghiệp đã phát hiện ra cha ruột của cậu lại chính là Iblis, gã djinn
độc ác nhất thế giới, cũng là kẻ lãnh đạo tộc Ifrit, tộc djinn quỷ
quyệt nhất trong sáu bộ tộc djinn. Đã có không ít djinn bên phe
Thiện đã từng lo lắng rằng, nếu Dybbuk không được trông coi cẩn
thận, cậu có thể dễ dàng nghiêng về phía phe Ác.
Cậu Nimrod bảo:
– Tôi hiểu mà. Chị không cần giải thích với tôi đâu, Jenny thân
mến. Tôi đồng ý Dybbuk phải được đặt lên ưu tiên hàng đầu. Tôi sẽ
ở New York chờ cô Marion Morrison đến vậy.
Vậy là trong khi chờ vị y tá djinn đến nơi, họ đành phải giao phó
ông Gaunt cho bà Trump, quản gia của gia đình nhà Gaunt. Và
đoán rằng bà Trump giờ đây sẽ bận bịu với việc chăm sóc ông
Gaunt, cậu Nimrod quyết định triệu tập ông Groanin, vị quản gia
người Anh của cậu.
Philippa nhận xét:
– Tội nghiệp ông Groanin. Không phải ông ấy rất ghét New
York sao?
Cậu Nimrod cho biết:
– Anh ấy ghét tất cả mọi thứ ấy chứ. Nhưng không còn cách nào
khác. Cậu nghĩ bà Trump sẽ cần gấp đến sự hỗ trợ của anh ấy.
Từng là một nữ hoàng sắc đẹp, bà Trump là một phụ nữ tốt
bụng, ấy là chưa kể bà cũng rất giàu. Năm ngoái bà đã trúng độc
đắc hàng triệu đô la của Xổ số Toàn bang New York.
Đến giờ bà Trump vẫn không biết được gia tài kếch xù đó xuất

phát từ một điều ước của bà mà Philippa đã nghe được và vô tình
biến nó thành sự thật. Dù đã đổi đời, bà Trump vẫn tiếp tục phục
vụ cho gia đình Gaunt trong vai trò một người giúp việc tận tụy. Bà
đặc biệt thích cặp sinh đôi cùng bà Gaunt xinh đẹp. Tuy nhiên,
lòng kiên nhẫn của bà bị thử thách kinh khủng bởi thái độ hành xử
của ông Gaunt.
Bà giải thích với cậu Nimrod và hai đứa trẻ:
– Ông ấy dễ làm tôi phát cáu lên được. Thỉnh thoảng tôi mất bao
công sức lên đến nơi thì ông ấy đã quên béng mình muốn gì. Rồi,
chỉ một hoặc hai phút sau khi tôi rời đi, ông ấy nhớ ra rốt cuộc nó là
gì và lại rung chuông lần nữa. Tôi không ngại nói thẳng là tôi thấy
rất, rất là kiệt sức.
John nói:
– Tội nghiệp bà Trump.
Bản thân John cùng em gái cũng đã cố giúp bà Trump chăm sóc
người cha càng ngày càng trở nên khó tính của chúng, nhưng ông
Gaunt già nua chỉ muốn mình bà Trump giúp đỡ. Đó là vì ông vẫn
bướng bỉnh tin rằng vị nữ quản gia chính là vợ ông, bà Gaunt. Thật
sự thì cũng có vài nét giống nhau giữa hai người phụ nữ. Đặc biệt
là dạo gần đây. Từ khi trúng độc đắc, vẻ ngoài của bà Trump đã
được cải thiện đáng kể. Bà đã đến nha sĩ trồng răng giả.
Bà mặc những bộ quần áo đẹp hơn. Nói chung, bà Trump một
lần nữa đã trở lại làm một người phụ nữ duyên dáng. Nhưng hiển
nhiên bà vẫn thiếu sự quyến rũ và tính cách của bà Gaunt.
Nhưng ông Gaunt không nhận ra những điều đó bởi đôi mắt mù
dở và đôi tai như điếc của mình. Và không ai đoán được sự nhầm
lẫn nhân dạng này hoàn toàn là vì bà Trump trùng hợp sử dụng

cùng một loại nước hoa với bà Gaunt. Không có gì bất ổn với khứu
giác của ông Gaunt già nua. Cho nên ông gọi bà Trump là “em yêu”,
“bà xã”, hay thỉnh thoảng là “cục cưng”, và khăng khăng đòi bà
nắm tay ông.
Đó là những tình huống cực kì xấu hổ đối với bà Trump. Bà có
thể tha thứ những hành vi kì quái và tiếp tục làm việc cũng chỉ vì
bà chấp nhận lời giải thích của cậu Nimrod rằng ông Gaunt đang bị
một chứng bệnh di truyền hiếm nhưng có thể phục hồi được, cũng
như lời trấn an một vị y tá đặc biệt sẽ sớm đến nhà để chăm sóc cho
ông Gaunt. Cũng may là bà đã dần làm quen với những việc kì lạ
xảy ra tại căn nhà số 7 đường 77 phía đông. Trên thực tế, những
chuyện kì lạ xảy ra tại gia đình Gaunt thường xuyên đến mức
chúng trở nên không còn gì kì lạ nữa.
Vào cuối giờ làm việc của một ngày dài mệt nhọc, bà Trump nói:
– Vị y tá kia nên đến càng sớm càng tốt. Nếu ngày mai lại giống
như hôm nay thì đến phiên tôi cần một y tá là cái chắc.
Bà nói cứ y như tiên tri. Buổi sáng hôm sau, ông Gaunt vụng về
đã làm đứt chuỗi ngọc trai mà bà Trump đeo bên dưới lớp vải áo.
Đó là món đồ trang sức yêu thích của bà Trump nên bà không bao
giờ cởi nó ra dù đang nấu ăn, hút bụi hay lau chùi đồ đạc.
Bò dọc sàn phòng ngủ, bà Trump thu hồi gần hết những viên
ngọc trai của mình. Nhưng có ba viên đã lăn tọt qua khe cửa và
ngừng lại ngoài hành lang, nơi vài phút sau đó, bà Trump bước lên
chúng, trượt chân và té xuống cả một tầng cầu thang với một tiếng
“rầm” lớn nghe như tiếng cả một tòa nhà đổ sập.
John và Philippa phóng vụt ra sảnh và phát hiện bà Trump nằm
bất tỉnh trên sàn nhà. Cậu Nimrod gọi xe cấp cứu và bà Trump

được chở vòng qua dãy nhà để đến bệnh viện Kildare trên đường
78. Nhưng sau ca phẫu thuật, bà vẫn hôn mê.
Bác sĩ giải phẫu cho bà, ông Saul Hudson, ra gặp cậu Nimrod
cùng cặp sinh đôi với một khuôn mặt trầm trọng đầy điềm gở như
nghĩa địa Salem.
Ông thông báo:
– Tôi e rằng chúng tôi đã làm hết sức có thể. Chính bà ấy sẽ là
người quyết định khả năng phục hồi của mình. Nhưng hiện tại, bà
ấy không có phản ứng với bất cứ kích thích nào. Và, thời gian hôn
mê càng kéo dài càng đáng lo. Tôi thật sự xin lỗi vì không thể mang
đến tin tức nào tốt hơn.
John hỏi:
– Tụi cháu có thể vào thăm bà ấy không, bác sĩ?
– Dĩ nhiên được.
Bác sĩ Hudson dẫn họ đến bên giường của bà Trump rồi rời khỏi
phòng. Đầu của bà giờ đây quấn đầy băng trắng, và khuôn mặt bà
xám ngắt như tro núi lửa. Bà nằm trong một phòng bệnh riêng có
cửa sổ nhìn về phía sân sau của nhà Gaunt. Trong một khoảng thời
gian dài, không ai lên tiếng.
Philippa là người đầu tiên phá vỡ im lặng:
– Cháu nghĩ thật tốt khi có thể nhìn thấy nhà của tụi cháu từ
đây. Bà Trump sẽ thích lắm.
Cậu Nimrod đồng ý:
– Cậu chắc bà ấy sẽ thích.
John hỏi cậu:
– Chúng ta không thể làm gì cho bà Trump sao? Ý cháu là, sử

dụng sức mạnh djinn ấy.
Cậu Nimrod lắc đầu bảo:
– Cậu e là không, John à. Chúng ta sẽ không biết bắt đầu từ
đâu. Não bộ là một thứ phức tạp, và việc dùng sức mạnh djinn
đụng chạm đến nó không bao giờ là một ý kiến hay. Frankenstein
cũng bắt nguồn từ đó.
Philippa thầm thì:
– Mẹ mà ở đây thì đỡ rồi.
Rồi ngượng ngùng cười với cậu Nimrod, cô giải thích:
– Không, cháu không có ý nói cậu không đủ sức giải quyết
chuyện này, cậu Nimrod. Cậu có thể. Cháu biết điều đó. Chỉ là,
cháu nhớ mẹ, và cháu sẽ cảm thấy đỡ hơn rất nhiều nếu hiện giờ
mẹ ở đây với chúng ta thôi.
Cậu Nimrod nói:
– Đèn ơi! Dĩ nhiên cậu cũng đồng ý với cháu, Philippa. Mẹ cháu,
chị của cậu, là một phụ nữ rất tháo vát.
John và Philippa ngồi xuống giường bệnh của bà Trump, nắm
tay và thầm thì nói chuyện với bà. Bà vẫn hôn mê. Vì cặp sinh đôi,
cậu Nimrod cũng ở lại cùng chờ với chúng, và cố tỏ ra lạc quan về
cơ hội hồi phục hoàn toàn của bà Trump. Nhưng cậu biết tất cả họ
đều biết mọi thứ có vẻ không tốt đẹp gì cho vị nữ quản gia. Sau một
lúc, John đứng dậy và đến bên cửa sổ. Phóng tầm mắt qua khu
vườn nhỏ của bệnh viện về phía sân sau của gia đình nhà cậu, cậu
chợt thấy một cái gì đó ở cửa sổ phòng ngủ của cha. Và rồi, chỉ
trong một hoặc hai giây sau đó, bóng một người đàn ông hiện ra
trên một trong những khung cửa sổ tầng dưới.
John lẩm bẩm:

– Lạ thật.
Cậu Nimrod bước đến cạnh John bên cửa sổ và hỏi:
– Cháu thấy gì à?
John gật đầu:
– Một cái gì đó, hoặc một ai đó. Không có ai khác ở nhà vào giờ
này. Trừ khi cậu tính đến Monty.
Monty là con mèo của gia đình Gaunt. Một con mèo lạ thường, vì
trong nhiều năm nó từng là một phụ nữ mang tên Monica Retch.
Cho đến ngày bà Gaunt biến nó thành một con mèo.
John nói tiếp:
– Nhưng cháu không nghĩ là hắn ta đâu.
Philippa bảo:
– Cháu hi vọng mọi thứ đều ổn. Cháu nghĩ rằng giờ phút này
cháu không thể chịu đựng thêm bất kì thảm họa nào khác.
Cậu Nimrod khuyên:
– Chúng ta nên về nhà thôi. Dù gì chúng ta cũng không thể làm
được gì ở đây.

Chương 2

Cuộc chiến lỗ tai
Những tưởng một thảm họa khác đang chờ đợi ở nhà, họ tìm
thấy ông Groanin đang lúi húi lau chùi đồ đạc và pha trà trong bếp.
Từ khi có được cánh tay thứ hai (một thời gian dài trước đó, ông đã
quen sống với chỉ một tay), ông Groanin bắt đầu có thói quen làm
hai việc cùng một lúc, ví dụ như ôm hai đứa trẻ vào cái cái bụng to
đùng của mình thay vì lần lượt từng đứa một.
Ông giải thích:
– Ta mới bay từ London đến đây sáng nay. Cửa trước không
khóa, vì vậy ta nghĩ nên vào nhà làm gì đó có ích một chút, như hai
đứa thấy đó.
Cặp sinh đôi rất vui khi có ông Groanin bên cạnh. Ông có thể là
vị quản gia cầm lên một khay trà hay một chổi lông gà với bộ mặt
đưa đám nhất mà chúng từng gặp, nhưng không hiểu sao, ông luôn
khiến John và Philippa cảm thấy vui vẻ.
Với chất giọng vùng Manchester sang sảng, ông bảo chúng:
– Thật tốt khi gặp lại lũ nhóc tụi bây. Ta nói, thật tốt được gặp
lại hai đứa. Ngay cả trong một hoàn cảnh không lấy gì làm hạnh
phúc như thế này. Chúa biết được, với sự xui xẻo cỡ đó, hai đứa viết
được cả một cuốn phim bi kịch chứ chả chơi.

Cặp sinh đôi nhăn mặt khi những từ ngữ vô ý của ông Groanin
như một đôi ủng đóng đinh đầu to khổng lồ chà đạp lên vết thương
lòng còn chưa lành sẹo của chúng. Tuy vậy, chúng biết trái tim của
vị quản gia luôn đặt đúng chỗ, dù miệng của ông đôi lúc lại du lịch
tận đâu đâu.
Ông Groanin vẫn chưa ngừng nói:
– Ta hi vọng lời đồn nhất bận quá tam là sự thật, và sự xui xẻo
này kết thúc tại đây. Ta nói, ta hi vọng đã hết xui xẻo. Và hi vọng
vận xui của mấy đứa đừng có lây sang ta.
Cậu Nimrod nhăn nhó:
– Anh đừng nói nữa được không, Groanin?
Ráng giữ nụ cười trên khuôn mặt, Philippa vòng tay ôm chặt ông
Groanin, hi vọng nó sẽ giúp ông khỏi suy nghĩ vẩn vơ này nọ.
Cô nói:
– Cám ơn ông đã đến, ông Groanin.
Ông bảo:
– Không cần cám ơn ta đâu, cô bé. Dù sao ta cũng không có việc
gì khác tốt hơn để làm. City giờ chẳng chơi đúng phong độ gì cả.
Manchester City là đội bóng mà ông Groanin ủng hộ.
John cười:
– Đúng là ông Groanin!
Vài phút sau, chuông cửa reo lên và ông Groanin, đúng như một
quản gia thực thụ, cởi bỏ tạp dề, mặc áo khoác vào và nhanh chóng
ra mở cửa.
Vào cũng gọn gàng như ra, ông thông báo:
– Có một người Mĩ muốn gặp cậu, Nimrod. Một quý bà có vẻ

ngoài không được bình thường cho lắm nói rằng cậu đang chờ bà
ấy, và bảo tên bà ấy là Cô Marion Morrison.
Cậu Nimrod bảo:
– Anh mời cô ấy vào thư viện giùm nhé.
Marion Morrison thật sự kì lạ. Bà là một phụ nữ có tuổi cao to
với giọng nói khàn khàn, cùng đôi mắt nâu tròn như viên bi mà bà
có thể điều khiển để nhìn về hai phía cùng một lúc. Mái tóc ngắn
hung đỏ của bà nhìn giống một mớ thép bùi nhùi rỉ sét. Bà mặc một
cái áo sơ mi đỏ, một chiếc quần màu nâu vàng, một bộ gi-lê bằng
vải da, và một đôi giày ống cao bồi. Một tay bà cầm một cái bánh
sandwich đậu to đùng, trong khi tay còn lại giữ một tách cà phê
đen nghi ngút khói.
Với một mắt liếc nhìn cặp sinh đôi và mắt còn lại hướng về cậu
Nimrod, bà nói:
– Hello! Anh chắc là Nimrod. Còn hai đứa chắc là John và
Philippa. Đã nghe nói nhiều về hai đứa. Hầu hết là điều tốt.
Xì xụp húp cà phê một tiếng rõ to, bà nói tiếp:
– Cô đã tự chuẩn bị cho mình một ít đồ ăn tối. Hi vọng mọi
người không ngại. Mất cả ngày cưỡi lốc gió mới đến đây nên cô có
hơi xơ xác ấy mà.
Philippa lịch sự hỏi thăm:
– Chuyến bay của cô tốt đẹp không ạ?
Bà Marion Morrison cười toe:
– Cô đang ở đây, không phải sao?
Rồi cắn một miếng sandwich to, bà nói thêm:
– Tốt như có thể, cô đoán vậy.

Trước sự kinh hoàng của ông quản gia Groanin khó tính, vài hạt
đậu từ cái bánh sandwich rớt xuống tấm thảm trải sàn thư viện đắt
giá, và đôi giày cao bồi của nữ y tá djinn có vẻ lấm lem bùn đất đối
với một người cả ngày ngồi trên lốc gió. Dựng kế bên cửa ra vào là
cái túi ngủ cùng vài cái túi yên của bà Marion Morrison, như thể bà
chỉ vừa mới xuống ngựa.
Cậu Nimrod nói:
– Chị Jenny Sachertorte nói cô là một y tá djinn.
Người phụ nữ với vẻ ngoài kì lạ giải thích:
– Với djinn, có lẽ vậy. Nhưng với con người, tôi còn hơn là một y
tá bình thường. Bác sĩ, thầy thuốc, người chữa bệnh. Mundane vẫn
gọi tôi như thế.
Lại húp cà phê cái “rột” trước khi hất cặn vào lò sưởi, bà hỏi:
– Ok, thế bệnh nhân của tôi ở đâu? Nếu ông ấy bị dính chú trói
buộc Methuselah, thời gian không đứng về phía chúng ta, vì thế
chúng ta nên vào việc nhanh đi.
Cậu Nimrod và cặp sinh đôi dẫn vị khách kì lạ của họ lên lầu, và
đến lúc họ đứng trước cửa phòng ngủ của ông Gaunt, bà đã xử lí
xong cái bánh sandwich to đùng của mình. Bước vào trong phòng,
bà giơ hai tay lên như một bác sĩ giải phẫu chuẩn bị bắt tay vào
việc, và chúng lập lòe sáng trong một ngọn lửa mỏng màu xanh
nhạt trong vài giây khi bà cho phép một lượng nhỏ sức mạnh djinn
thoát khỏi cơ thể và đốt cháy những bụi bặm và vi khuẩn bám trên
chúng. Ngọn lửa đủ mạnh để làm cháy xém rìa ngoài cổ tay áo của
bà.
John vốn chưa bao giờ tận mắt chứng kiến chuyện này trước
đây, cậu cảm thấy quai hàm như muốn rớt ra.

Nữ y tá djinn hỏi:
– Có chuyện gì sao, con trai? Cháu chưa bao giờ thấy người ta
rửa tay bao giờ à?
John trả lời:
– Ơ… rửa tay bằng sức mạnh djinn thì chưa ạ.
Bà cho biết:
– Tốt hơn nhiều so với nước và xà phòng đấy. Cô chưa bao giờ
thích cảm giác nước dính vào da. Nếu cháu hỏi thì cô sẽ bảo rằng
djinn mà phải đến gần nước thì thật không tự nhiên chút nào.
Đặt bàn tọa to đùng lên giường của ông Gaunt, bà nhìn ông một
cách ôn hòa và nói:
– Chào, ông bạn già.
Với ánh mắt như người bị cận nặng, ông Gaunt nhìn thẳng qua
người y tá mới của mình về phía khoảng không sau lưng bà. Chum
một bàn tay run rẩy quanh cái lỗ tai kềnh càng đầy lông, ông thều
thào hỏi:
– Ai đó? Ai nói gì đó?
Philippa giải thích:
– Cha cháu hơi bị điếc, cô à.
– Ừm… hừm… Ông bạn già có vẻ không được ổn lắm.
John nhắc:
– Cha cháu không phải “ông bạn già” gì đâu. Nếu cô không ngại
cháu nói thế, thưa bà Morrison. Thực sự ông mới có năm mươi tuổi
thôi. Đủ lớn so với một người bình thường, chắc vậy. Nhưng không
già đến thế. Ít nhất không phải già như vẻ ngoài hiện tại của ông.
Và bình thường cha cháu cũng không có cáu bẳn như bây giờ. Ông

là một người cha rất, rất tốt.
Với một con mắt trông chừng bệnh nhân của mình, vị nữ y tá
djinn chuyển con mắt còn lại về phía John và mỉm cười một cách
hài lòng.
Bà nói:
– Thật tốt khi nghe cháu nói thế. Cha cháu thật may khi có một
đứa con như cháu. Sự thật là, ngay cả người lớn cũng cần đến sự tử
tế và cảm thông. Cô đoán cha cháu sẽ cần khoảng hai hoặc ba
tháng gì đấy để hồi phục hoàn toàn. Từ giờ cho đến lúc đó, chúng ta
có thể giúp làm giảm bớt một số triệu chứng của tuổi già cho ông.
Và nhân tiện nói luôn, không phải “bà”, càng không phải “Marion”.
Gọi “cô” hoặc “Doc”[2] nhé, con trai.
Ông Gaunt lại hỏi:
– Ai nói gì đó?
Nữ y tá djinn yêu cầu:
– Bây giờ thì ai đó nói cho tôi biết về chú trói buộc này giùm.
Cậu Nimrod giải thích cho bà Marion Morrison nghe về bản chất
và quy luật thời gian của chú trói buộc Methuselah lên ông Gaunt,
cũng như việc cặp sinh đôi được mặc định như nhân tố chế ngự nó.
Doc lắng nghe rồi đặt một ngón tay vào trong lỗ tai của ông Gaunt
và một ngón khác vào lỗ mũi ông để kiểm tra nhiệt độ. Cặp mắt bà
ngừng lại giây lát ở một chậu bonsai đặt trên đỉnh cái tủ com-mốt ở
một góc phòng ngủ. Đó là một cây phong của Nhật chỉ cao khoảng
bảy mươi centimet.
Bà hỏi:
– Chậu bonsai đó là đồ thiệt à? Đến từ vùng Viễn Đông? Hay chỉ
là một mẫu hàng giả làm sẵn?

Philippa trả lời:
– Là đồ thiệt ạ. Nó là quà sinh nhật cha cháu tặng cho mẹ. Ông
đã mua nó ở Hồng Kông.
Bà Marion đứng dậy và đến gần cái chậu cây để nhìn kĩ hơn.
– Vậy phần đất trong chậu một trăm phần trăm của Trung
Quốc?
Philippa nói:
– Cháu nghĩ vậy. Cô có hứng thú với bonsai à?
Bà lắc đầu:
– Không. Cô còn không chịu nổi chúng nữa là.
Nhặt một ít đất từ chậu cây bonsai lên, bà Marion ngửi ngửi nó,
nếm thử, phun nó ra rồi gật gật đầu. Một giây sau đó, bà nhổ cái
cây nhỏ bé ra khỏi chậu và ném nó vào một góc phòng.
Philippa la hoảng:
– Ối. Cái cây đó trị giá hai mươi ngàn đô lận.
– Cô không nghĩ kích cỡ túi tiền của một người có liên quan gì
đến bộ não của họ.
Bà Marion phun nước miếng vào một nhúm đất lấy từ trong
chậu, rồi đun nóng hỗn hợp trên tay bằng sức mạnh djinn để tạo ra
một thứ đất sét mà sau đó bà dùng để trét lên mí mắt của ông
Gaunt.
Bà cho biết:
– Nó sẽ giúp tăng cường khả năng thị giác của ông ấy. Đủ để
ông có thể đọc báo hoặc coi ti-vi gì đó.
Bà tiếp tục đốt nóng phần đất sét còn lại trong lòng bàn tay cho
đến khi nó trở thành một nhúm bột mịn. Rồi bà thổi nó vào bên

trong hai lỗ tai rậm lông cùng hai khoang mũi của ông Gaunt.
– Và cái này sẽ giúp ông nghe radio.
Philippa hỏi:
– Vì sao?
Bà Marion giải thích:
– Nước miếng của djinn. Nó có khả năng chữa thương. Ít nhất là
với con người. Và khi trộn với đất Trung Quốc, nó trở thành một
nguyên liệu tuyệt vời với vô số khả năng siêu nhiên.
Cười toe, bà cho biết:
– Đúng là một may mắn bất ngờ khi tìm thấy chậu bonsai ở đây.
Cô vừa hết đất Trung Quốc.
Vừa nói, bà vừa nhặt cái chậu cây lên và đổ phần đất còn lại vào
một túi ni lông lấy ra từ túi quần.
– Nếu mọi người không ngại, tôi sẽ cất giữ nó. Coi như là phí
chữa trị.
Cậu Nimrod thú nhận:
– Tôi hoàn toàn không biết gì về điều này. Về nước miếng djinn
và đất.
Bà Marion hỏi cậu:
– Anh chưa nghe nói gì về Adam à?
– Adam?
– Con người đầu tiên được Chúa tạo ra từ đất sét trong Thánh
Kinh. Đó chính là ý nghĩa của cái tên đó. Từ đất.
Cậu Nimrod gật đầu:
– À vâng, dĩ nhiên rồi.

Ông Gaunt thình lình chen vào:
– Bà không phải là Layla.
Có vẻ như thị giác của ông đã hồi phục nhiều.
Bà Marion nói:
– Thả lỏng nào, ông bạn già. Tôi là bác sĩ. Chúng tôi đang cố
giúp đỡ ông thôi.
Philippa hỏi thăm:
– Có khi cô cũng có thể chữa bệnh cho bà Trump.
Rồi Philippa bắt đầu giải thích về chuyện đã xảy ra cho bà giúp
việc của gia đình.
Ông Gaunt hỏi:
– Bà Trump? Tại sao? Chuyện gì xảy ra với bà ấy? Mà vợ tôi đâu
rồi? Layla đâu?
John khuyên nhủ cha:
– Thả lỏng đi cha. Đừng cử động nhiều. Cô Morrison ở đây để
giúp cha thôi.
Doc nói với Philippa:
– Sáng mai cô sẽ ghé xem thử bà ấy. Mỗi mấy cái đầu là phức
tạp thôi.
Trên đường ra khỏi phòng ngủ của ông Gaunt, bà Marion cúi
xuống nhặt một thứ gì đó trên sàn. Đó là một viên ngọc trai. Bà
nhìn nó trong một giây, rồi, trước khi ai đó kịp ngăn lại, bỏ tọt nó
vào miệng và nhai nhồm nhoàm như thể đang nhai một quả hạch,
một việc mà không hàm răng con người nào có thể làm nổi.
John kinh ngạc hỏi:

– Cô ăn ngọc trai à?
Bà Marion gật đầu:
– Dĩ nhiên. Nếu cháu là một djinn, chúng tốt cho cháu đấy. Sự
hòa hợp của lửa và nước. Một số người gọi chúng là con mắt thứ ba.
Xứng đáng là một trong tám báu vật. Ngọc trai là kết tinh của ánh
sáng, sự thông thái siêu việt, ý thức tâm linh và tinh hoa của vũ
trụ.
Rồi nhe răng cười, bà kết luận:
– Đó là chưa kể, vị của chúng khá ngon.
Tối hôm đó, khi bà Marion và ông Groanin đều đã đi ngủ, sau
một cuộc nói chuyện dài với ông Rakshasas, cậu Nimrod gọi cặp
sinh đôi vào thư viện. Ở đó, cậu nói cho chúng biết:
– Cậu và anh Rakshasas đã bàn bạc kĩ về chuyện này, và chúng
ta nghĩ có lẽ có một cách để mang mẹ hai đứa về.
Như thường lệ, cậu mặc một bộ vét đỏ, đứng bên cạnh là ông
Rakshasas – đang mặc một bộ đồ trắng – hai djinn lớn nhìn giống
quốc kì Indonesia – mọi người đều biết nó bao gồm một vạch đỏ
nằm phía trên một vạch trắng. Cả hai ngồi rất gần lò sưởi – quá
gần là đằng khác – nhưng dĩ nhiên, vì là djinn, những người tạo
nên từ ngọn lửa, họ vẫn cảm thấy thoải mái như hai lát bánh mì
nướng phết bơ nóng hổi.
Philippa hỏi:
– Bằng cách nào?
Cô đã hoàn toàn từ bỏ hi vọng thật sự được gặp lại mẹ mình lần
nữa, vì bản thân cô biết rõ trở thành Djinn Xanh Babylon đồng
nghĩa với việc tự đặt bản thân ra khỏi phạm trù Tốt-Xấu, và chỉ

biết lắng nghe tiếng nói lạnh lùng, cứng nhắc của logic thuần túy
như một vị giáo sư dạy toán đáng sợ. Người ta tin rằng, chỉ như
vậy, Djinn Xanh mới có thể trở thành thẩm phán tối cao đại diện
cho cả ba tộc djinn Thiện và ba tộc djinn Ác. Và chỉ như vậy mới có
thể giữ nguyên cán cân sức mạnh giữa hai phe. Philippa gỡ cặp mắt
kính đột ngột trở nên mờ hơi nước của mình ra chùi mạnh. Nội nghĩ
đến việc không bao giờ còn có thể gặp lại người mẹ quen thuộc cũng
đủ khiến cô rơi nước mắt.
Ông Rakshasas cho biết:
– Các cháu nên lưu ý rằng, đây chỉ là một ý tưởng. Chắc chắn
không nên đặt hết tất cả hi vọng vào một trận đua ngựa ở Dingle
Beach. Khi mà chúng ta chưa hỏi cậu ấy. Hoặc, trong hoàn cảnh
này, cô ấy. Nó sẽ không dễ dàng như một cuộc đi dạo trong công
viên Phoenix, ông nghĩ vậy.
John hỏi lại:
– Cậu ấy? Cô ấy? Ông đang nói ai vậy? Ông Rakshasas, ông có
thể nói thẳng vào vấn đề giùm cháu được không?
Cậu Nimrod thay ông trả lời:
– Là Dybbuk. Và chị cậu ấy, Faustina. Chúng ta sẽ cần đến sự
giúp đỡ của họ.
Philippa thắc mắc:
– Nhưng không phải Faustina đã đánh mất cơ thể ở Anh hay
sao? Sau khi cậu trục xuất linh hồn chị ấy khỏi Thủ tướng?
Cậu Nimrod cho biết:
– Gần như thế. Khi guru Masamjhasara, lúc ấy còn là bác sĩ
Warnakulasuriya, lấy mẫu máu của Thủ tướng Anh, gã đã vô tình
ngăn không cho Faustina thu hồi lại cơ thể. Ít nhất là không thể

nếu không có sự giúp đỡ của một djinn khác. Một phần nhỏ linh
hồn của cô bé đã vĩnh viễn mất đi với mẫu máu mang đi thử đó.
Philippa nói:
– Cháu vẫn không hiểu chị ấy có thể giúp được chúng ta như thế
nào.
John gật đầu:
– Cháu cũng không hiểu.
Cậu Nimrod giải thích:
– Nếu, bằng một cách nào đó, chúng ta có thể hợp nhất linh hồn
và cơ thể của Faustina, nhiều khả năng cô bé ấy sẽ trở thành Djinn
Xanh thay cho mẹ hai đứa.
Ông Rakshasas cho biết thêm:
– Đúng lí thì Faustina mới là Djinn Xanh Babylon đời tiếp theo.
Cô bé ấy chính là người được lựa chọn. Nhưng việc Faustina đánh
mất cơ thể đã xáo trộn tất cả. Thế đấy.
Philippa hỏi lại:
– Nhưng liệu có thể không? Việc hợp nhất cơ thể và linh hồn của
chị ấy như cậu tả?
Cậu Nimrod gật đầu bảo:
– À, có thể chứ. Chỉ cần chúng ta biết được phải tìm kiếm linh
hồn của Faustina ở đâu. Đó là điều cậu không biết, cho đến khi
cháu nói cho cậu, Philippa.
– Cháu?
– Chẳng phải cháu đã kể khi đến đảo Bannerman, cháu từng
nghe tiếng của một cô bé vô hình thì thầm vào tai hay sao?
Đảo Bannerman, nằm trên sông Hudson của thành phố New

York, là nơi dì Felicia của Dybbuk sống một cuộc sống huy hoàng
nhưng cô độc phát khiếp.
Philippa gật đầu:
– Đúng là thế. Dù chỉ trong tích tắc. Và cháu còn cảm thấy một
cái gì đó vuốt nhẹ qua người. Giống như một sợi tơ nhện vắt ngang.
Ý cậu là, linh hồn của chị Faustina có thể ở đó?
John lẩm bẩm:
– Khi cảm thấy nguy hiểm, Dybbuk cũng đã trốn đến đảo
Bannerman, vì cậu ấy cảm thấy an toàn ở đó. Cháu cá là chị
Faustina cũng cảm thấy như vậy.
Philippa thắc mắc:
– Nhưng linh hồn nếu rời khỏi cơ thể quá lâu không phải sẽ bị
tan biến trong không gian sao? Cậu đã nói thế với tụi cháu lúc ở Ai
Cập.
Cậu Nimrod cho biết:
– Đó là sự thật. Nhưng chỉ là khi cháu không thể đến được một
nơi thân thuộc với cháu. Như một hồn ma thường ám ngôi nhà của
nó. Nếu có thể tìm được một nơi như vậy, linh hồn của cháu có thể
bám trụ ở đó vĩnh viễn. Với Faustina, có lẽ đảo Bannerman là một
nơi như vậy.
Philippa hỏi:
– Có nghĩa, tất cả những gì chúng ta cần làm là đến đảo
Bannerman và hợp nhất cơ thể với linh hồn của chị ấy?
Ông Rakshasas cho biết:
– Nói thì đơn giản, nhưng không phải vậy.
John rên rỉ:

– Biết ngay là sẽ không đơn giản như thế mà.
Cậu Nimrod giải thích:
– Cần có ai đó bước vào thế giới hư vô dưới hình dạng linh hồn.
Người đó sẽ phải để lại cơ thể, và bước qua cổng vào trên bức tường
của thế giới bên kia để có thể nói chuyện với Faustina.
Philippa hỏi:
– Cổng vào loại nào cơ?
Cậu Nimrod trả lời:
– Một đền thờ cổ đại. Ai Cập, Maya, hoặc Babylon. Đó thật sự là
mục đích chúng được tạo ra.
Ông Rakshasas góp ý:
– Tôi nghĩ dùng đền thờ Ai Cập là tốt nhất. Như vậy chúng ta sẽ
được một người hầu Ka trợ giúp nếu đụng phải những linh hồn
hung ác.
John hỏi:
– Vậy ai sẽ làm việc đó?
Cậu Nimrod nói:
– Phải là một ai đó cùng lứa tuổi với Faustina. Người mà cô bé
ấy tin tưởng.
John trả lời thay cậu:
– Là Dybbuk.
Cậu Nimrod gật đầu:
– Ừ. Đó là điều cậu nghĩ.
John khẳng định:
– Cậu ấy sẽ đồng ý. Chắc chắn cậu ấy sẽ làm. Faustina là chị

của cậu ấy mà.
Ông Rakshasas thở dài:
– Có lẽ. Nhưng ông nghĩ Dybbuk cần phải được thuyết phục một
cách thận trọng. Người ta cần bước chậm trên một con đường không
quen thuộc.
John vẫn khăng khăng:
– Cậu ấy chắc chắn sẽ làm.
Và lần đầu tiên cậu quyết định trả lời ông Rakshasas bằng một
câu thành ngữ:
– Người ta vẫn thường nói “một giọt máu đào hơn ao nước lã”
mà.
Ông Rakshasas nói bằng một giọng khiến John có cảm giác ông
không chắc chắn mấy:
– Ừ. Mật ong thì rất ngọt, nhưng cần phải là một người dũng
cảm mới dám liếm nó trong tổ ong.
Cậu Nimrod nói:
– Anh Rakshasas nói đúng đó, John. Cần dùng găng tay chống
phỏng khi đối xử với Dybbuk tội nghiệp. Cậu ấy vẫn còn bị sốc nặng
sau khi biết được cậu ấy là ai, là cái gì. Nhưng chúng ta không còn
nhiều thời gian. Sau chưa đầy ba mươi ngày nữa, sẽ quá trễ để
Faustina thay thế mẹ cháu trở thành Djinn Xanh. Vì thế, tối nay
cậu sẽ đi và nói chuyện với Dybbuk nội trong ngày mai.
John vừa định gợi ý rằng, sẽ tốt hơn nhiều nếu cậu đi chung với
cậu Nimrod vì cậu và Dybbuk là bạn thân. Nhưng rồi, John nhớ
đến cha mình và chú trói buộc Methuselah.
– Cậu đồng ý với cháu, John.

Cậu Nimrod nói, vì dù không có khả năng đọc suy nghĩ của
người khác, cậu lại có thể đọc được những gì viết ra trên mặt đứa
cháu trai của mình:
– Có lẽ mang cháu theo là một ý tưởng tốt. Để cho chắc ăn.
John thắc mắc:
– Nhưng bằng cách nào? Tụi cháu phải ở đây, không phải sao?
Cháu và Phil. Không thì cha cháu sẽ lại lão hóa lần nữa.
Ông Rakshasas, tác giả cuốn Những quy luật Baghdad rút gọn,
người nắm rõ những việc một djinn có thể và không thể làm, cho
biết:
– Có thể có một cách. Một Posse Commodata. Nghĩa là một sự
cho mượn sức mạnh. Phần lớn djinn đều ngại cho một djinn khác
mượn sức mạnh của mình, vì nó đòi hỏi một sự tin tưởng đặc biệt.
Nhưng ông nghĩ nó sẽ không là vấn đề gì giữa các cặp sinh đôi. Chú
trói buộc Methuselah chỉ bị ảnh hưởng bởi tổng lượng sức mạnh
djinn, không phải bởi cơ thể cháu, John à.
John nói:
– Cháu hiểu rồi. Vậy cháu phải làm thế nào? Làm thế nào để
cháu đưa cho Phil toàn bộ sức mạnh của cháu?
Ông Rakshasas nói:
– Đừng trở thành một con ngỗng trời vội vã chui đầu vào hang
cáo, chàng trai trẻ. Đưa cho một djinn khác toàn bộ sức mạnh của
cháu không phải l...
 
Gửi ý kiến