Tin tức thư viện

Chức năng Dừng xem quảng cáo trên violet.vn

12087057 Kính chào các thầy, cô! Hiện tại, kinh phí duy trì hệ thống dựa chủ yếu vào việc đặt quảng cáo trên hệ thống. Tuy nhiên, đôi khi có gây một số trở ngại đối với thầy, cô khi truy cập. Vì vậy, để thuận tiện trong việc sử dụng thư viện hệ thống đã cung cấp chức năng...
Xem tiếp

Hỗ trợ kĩ thuật

  • (024) 62 930 536
  • 091 912 4899
  • hotro@violet.vn

Liên hệ quảng cáo

  • (024) 66 745 632
  • 096 181 2005
  • contact@bachkim.vn

BÀI VIẾT VỀ THẦY GIÁO ĐẦY XÚC ĐỘNG

Wait
  • Begin_button
  • Prev_button
  • Play_button
  • Stop_button
  • Next_button
  • End_button
  • 0 / 0
  • Loading_status
Nhấn vào đây để tải về
Báo tài liệu có sai sót
Nhắn tin cho tác giả
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn: HS PHƯƠNG MAI
Người gửi: Bùi Anh Văn
Ngày gửi: 23h:07' 13-01-2024
Dung lượng: 2.8 MB
Số lượt tải: 22
Số lượt thích: 0 người
1

PHÒNG GIÁO DỤC VÀ ĐÀO TẠO ĐÔNG TRIỀU
TRƯỜNG THCS MẠO KHÊ II

BÀI DỰ THI
CUỘC THI VIẾT VỀ "NHỮNG KỶ
NIỆM SÂU SẮC VỀ THẦY CÔ VÀ
MÁI TRƯỜNG" NĂM 2023

Người dự thi : Hoàng Phương Mai
Lớp: 9D3
Trường: THCS Mạo Khê 2
Địa chỉ liên hệ: Số nhà 141, tổ 2, khu Đoàn Kết, Mạo Khê,
Đông Triều, Quảng Ninh
Số điện thoại: 0387665539
Bài làm :

2

Người phương Tây có câu nói : Người thầy là ngọn đuốc, để thắp sáng những
ngọn đuốc khác. Với câu nói này, ta thấy, người thầy thật vĩ đại, khi đã dám
cháy hết mình để truyền lửa, truyền kiến thức, thắp sáng cho bao thế hệ học trò.
Câu danh ngôn trên cũng đã và đang gợi nhớ cho chúng ta về thầy cô và mái
trường mến yêu của mình. Mái trường, là nơi ươm mầm những ước mơ, có thầy
cô là cha mẹ, mang lại và dạy bảo cho chúng ta nhiều điều mới lạ, và nơi bạn bè
là những chiến hữu để vui đùa, gắn bó cùng nhau. Suốt những năm tháng cắp
sách đến trường chắc chắn ai cũng có ấn tượng với một thầy, một cô giáo nào đó
– những người để lại cho ta kinh nghiệm suốt đời, nâng đỡ ta đứng dậy từ những
nơi tối tăm, họ truyền dạy không chỉ kiến thức mà còn là cách sống, đạo lí làm
người.
Trong những năm học cấp hai, tôi thấy ngôi trường tôi học thật đẹp vào
những buổi chiều nắng, những buổi hoàng hôn, khi ráng chiều đỏ nhẹ nhàng lan
tỏa cuối trời, cả không gian chầm chậm trôi, ngôi trường bỗng trở nên lặng vắng
và huyền ảo đến lạ. Dường như nó trở thành một tòa lâu đài trong truyện cổ tích,
đầy bí ẩn và đầy quyến rũ ... Trong suốt những năm học cấp 2 ở trường THCS
Mạo Khê 2, chúng tôi nhận được sự dạy dỗ tận tâm, chu đáo của các thầy cô,
mỗi thầy cô một phong cách, một phương pháp giảng dạy đã mang đến cho
chúng tôi những chân trời kiến thức, bài học làm người. Nhưng người mà khắc
ghi trong tâm trí và trái tim tôi nhất chính là thầy Phương - vừa là người thầy,
vừa là người ba của tôi.
Rất đặc biệt phải không ạ ? Vì tôi có người ba làm nghề dạy học thiêng liêng
này. Thầy Phương tên đầy đủ là thầy Hoàng Kim Phương, năm nay thầy được
47 mùa xuân rồi nhưng vẫn còn khoẻ lắm. Thầy có dáng người hơi thấp, hơi tròn
một chút, thầy có làn da hơi ngăm ngăm khoẻ khoắn. Gương mặt thì vuông chữ
điền, trán thầy rất cao mà rộng, đôi mắt thầy màu nâu vàng hổ phách nhưng lại
có cái nhìn rất trìu mến khi dạy chúng tôi. Mái tóc được cắt gọn gàng và để mái
chéo trông rất bảnh trai. Trên mái tóc thầy lấm tấm trắng vì những hạt bụi phấn,
tôi cảm thấy thầy đang dần già đi, còn chúng tôi lại trưởng thành lên.
Thầy của chúng tôi là người rất đa tài, thầy vừa hát hay, đọc thơ hay, viết
chữ đẹp, thầy làm MC, thầy làm nhiều bài thơ (thầy là hội viên của Hội Văn học
nghệ thuật thị xã Đông Triều), kiến thức của thầy sâu rộng và phong phú,… chả
thế mà từ hồi xưa hay đến tận bây giờ, thầy lại có nhiều người mê đến vậy. Có
một hôm, thầy tôi đi dự Hội nghị của Hội Văn học nghệ thuật thị xã Đông Triều,
thầy đã mang về một tuyển tập : Đông Triều ngày mới. Tôi tò mò đọc thơ của
thầy trong đó, tôi đọc bài "Phố mỏ", vì thầy bảo thầy viết tặng cho hai người
bạn. Đọc xong tôi nói : con thấy tình cảm của hai người bạn thật đẹp và sâu sắc

3

quá. Thầy bảo tôi đọc kĩ một lần nữa và bảo tôi nêu thêm cảm nhận, suy nghĩ
khác. Cuối cùng, thầy nói : "Phố mỏ" không chỉ đơn thuần là chuyện tình cảm
của hai người, mà sâu xa hơn nữa "Phố mỏ", chính là một ẩn dụ, đó là quê
hương, là nơi có thể chở che và bao dung cho ta suốt cả cuộc đời... Đọc lại bài
thơ "Phố mỏ", tôi mới thấy thật thấm thía :
PHỐ MỎ
(Tặng VV)
Phố mỏ… nơi ấy có người thương
Người cùng tôi, đã cùng bước chung đường
Lớp học ấy, người và tôi vẫn nhớ ?
Sân phượng buồn, còn rộn tiếng ve kêu ?
Phố mỏ ấy, người lại qua tấp nập
Tôi bước đi, đi qua ngõ nhà người.
Lộc vừng nở, nghiêng trong đêm gió nhẹ
Người ngủ rồi, hay còn thức chờ tôi ?
Phố mỏ yêu… đêm nồng nàn hoa sữa
Trăng thu về, đếm từng giọt sương rơi.
Ta với người chia tay từ dạo ấy
Thu bây giờ, ta vẫn cứ bâng khuâng !!!
Phố mỏ ấy, ta nhiều lần lạc bước
Đi tìm người, ở những ngõ không tên
Ta đi… ta đắm chìm nỗi nhớ
Người bây giờ, có còn ở đây đâu ?!!
Ta với người xa phố mỏ nhiều năm
Xa những con đường, bụi bám đầy vai áo,

4

Bụi than đen, với dòng thư viết vội
Xa phố rồi, người còn nhớ hay quên ???
Ta muốn về phố mỏ nhiều năm
Những khi thấy yếu lòng, người có về với phố ?!!
Về với phố, ta thấy bình yên lạ
Những giận hờn… chợt tan biến qua mau !!!
(Hoàng Kim Phương)
Bài thơ này của thầy tôi, được nhiều người bạn thân yêu thích và thầy còn bảo
có một người bạn rất thân (bác Hảo) đã phổ nhạc cho bài thơ này, bản nhạc đó
được thầy giáo Hoàng (thầy dạy Piano, 14 năm ở Pháp) trình diễn trong một
đám cưới rất hoành tráng ở Hạ Long...
Thầy tôi, khi đi làm thường mặc áo sơ mi cộc tay hoặc những chiếu áo
phông có cổ rất lịch sự nhưng lại có những gam màu khác nhau như đỏ, hồng
tươi, cam, xanh, trắng,… Chúng tôi thích ngắm nhìn thầy, khi thầy mặc quần
kaki sáng màu kết hợp với màu áo phông đỏ, hoặc là áo sơ mi cộc tay, nhưng lại
là màu tím... nhìn thầy thật phong độ. Thầy bảo rằng mặc những chiếc áo ấy
khiến cho trường trở nên rực rỡ hơn chứ không chỉ một màu thì trông đơn giản
quá. Quả thật, thầy nổi nhất trường luôn. Nhìn từ xa đã mà thấy một người mặc
áo gam màu sáng như vậy thì ai cũng biết ngay là thầy Phương. Cách thầy đi
đứng, cách viết bảng, cách thầy chỉnh và nói bằng Mic không dây, làm cho tôi
thấy nhiều khi thầy như 1 nghệ sĩ đang ở trên sân khấu.
Thầy Phương - là người tận tụy hết lòng với nghề, với mỗi lứa học sinh của
mình. Thầy dạy chúng tôi biết bao nhiêu kiến thức, bao nhiêu bài thơ, bao nhiêu
bài văn, bao nhiêu câu danh ngôn, bao nhiêu ý đẹp, lời hay, bao nhiêu những
trang sử… Thầy dạy chúng tôi với bao nhiêu tâm huyết của mình để truyền dạy
kiến thức cho học sinh chúng tôi. Cách thầy giảng cũng rất dễ hiểu, cách dạy
cũng có sự sáng tạo, pha thêm giọng nói nhẹ nhàng, lúc trầm lúc bổng làm
chúng tôi ngồi dưới mà say sưa nghe giảng, học bài chăm chú. Nhiều khi thầy
vẫn hay giao nhiệm vụ cho các nhóm để các nhóm chuẩn bị, thảo luận rồi tự thể
hiện, tự trình bày... cuối cùng thầy mới nhận xét và chốt kiến thức. Đôi lúc,
trong phần luyện tập, thầy cũng kể những chuyện nho nhỏ cho chúng tôi nghe,
những câu chuyện của thầy có khi là điển cố trong Văn học, trong truyện Kiều,
đôi lúc lại chỉ là về cuộc sống đời thường hay quá khứ của thầy thôi mà cũng rất
hay và cuốn hút. Thầy kể như làm chúng tôi cảm thấy mình chính là thầy, cảm

5

nhận và thấy được chuyện thầy kể ra làm sao? Như thế nào? Thầy làm chúng tôi
cuốn theo từng câu chuyện. Không chỉ có vậy, thầy còn dạy cho chúng tôi có
những ngữ liệu ngoài sách giáo khoa, thầy tìm hiểm và biết được về kiến thức
đó mà kể, mà dạy nâng cao, đào sâu, phân tích, cho chúng tôi thành nhiều bài
học trong cuộc sống.
Có những hôm đặc biệt, thầy còn hát cho chúng tôi nghe. Hôm ấy học bài
thơ “Đồng chí'' của Chính Hữu, bài thơ đó có được người ta phổ thành nhạc và
trở thành một bài hát nên thầy đã hát cho chúng tôi nghe. Và nó rất hay. Có một
hôm, cuối giờ luyện tập, nhân việc liên hệ đến những bài thơ hay viết về Bác,
thầy đã hát cho chúng tôi nghe bài hát : "Vào lăng viếng Bác". Bài hát làm
chúng tôi xúc động thật sự, chúng tôi thấy hay quá. Hay ở đây là vừa về nội
dung bài hát mà còn cả về giọng hát của thầy nữa. Ôi! Giọng hát của thầy hay
làm sao, nó vừa trầm ấm, vừa âm vang, vừa có sự luyến láy, chỗ nào cần cao thì
thầy lên giọng, chỗ nào cần thấp thì xuống giọng. Đến câu hát "mà sao
nghe ...nhói... ở trong tim", thầy đã ngân rất cao, rất lắng đọng, cả gian phong
như ngừng thở... Thầy làm chúng tôi nhớ mãi.
Trong buổi học là vậy, đầy sự chú ý, sự sôi nổi và tràn ngập tiếng cười,
còn kết thúc buổi học, với một câu thoại quen thuộc, mà học sinh nào cũng nhớ,
thầy lại nói với đầy sự hấp dẫn như : "Muốn biết vì sao Vũ Nương quyết chết,
mời các bạn xem... hồi sau sẽ rõ "... "Muốn biết điều này như thế nào, mời các
bạn xem... hồi sau sẽ rõ!” Những câu nói đó, cũng như một câu cửa miệng, một
câu nói quen thuộc của thầy mà chúng tôi không bao giờ quên. Mỗi lúc thầy nói
câu đó chúng tôi cũng hùa theo nhau mà nói, rồi cùng nhau phá lên cười.
Thầy Phương là người có tâm huyết với nghề. Thầy đã 26 năm trong nghề,
thầy đã theo tiếng gọi lý tưởng, mang theo hành trình cuộc đời dạy học là tình
yêu và những tri thức. Suốt những năm tháng khó khăn đó, ba tôi chưa bao giờ
mệt mỏi, chưa bao giờ ngừng phấn đấu. Ba luôn cố gắng từng chút, từng chút
một, luôn nỗ lực đi trên chính con đường mình đã chọn để vươn tới thành công.
Hàng ngày thấy ba dậy sớm đi làm, đi làm dạy học cho các bạn học sinh, mà
trên tay có những vết chai sạm, in hằn những vết bụi phấn, nghĩ mà thương thầy
khó nhọc! Thầy tôi rất tần tảo, nhân hậu và bao dung biết bao. Tôi còn biết được
trong những lần thầy tâm sự cùng tôi, khi thầy mới bước chân vào nghề thì
nghèo lắm, lương thầy thấp, thầy phải đi dạy học bằng xe đạp, soạn giáo án bằng
viết tay…. Con đường mới vào nghề của thầy đày gian khổ và chông gai, thầy
đã dạy học xa nhà 11 năm, trong đó 9 năm thầy ở trọ một ngôi nhà, mà chủ nhà
là cụ Xuân, cụ là lão thành cách mạng từ thời chống Pháp. Tính đến nay thầy đã
6 lần chuyển trường và trường THCS Mạo Khê 2 là ngôi trường thứ 6. Có thể

6

thấy rằng thầy đã vất vả thế nào, thầy đã tần tảo ra làm sao. Gần như đêm nào
tôi cũng thấy ở căn phòng làm việc của thầy luôn có ánh sáng từ đèn phòng bật
cho đến đêm khuya mới tắt. Ở trường thầy đã làm việc rồi mà ở nhà thầy cũng
làm việc nữa, mỗi đêm đều phải miệt mài soạn giáo án, soạn bài, chấm bài văn.
Ai bảo làm nghề giáo là nhàn chứ, tôi chả thấy nhàn chút nào.
Ở trường là thế, còn ở nhà thầy lại khác. Ở nhà ba tôi là một người đàn ông
của gia đình, một trụ cột vững chãi để mọi người trong nhà thấy bình yên, thấy
ấm áp. Ba tôi là một người tài giỏi, cái gì cũng biết làm. Nào là rửa bát, quét
nhà, làm việc nhà, sửa điện, đấu Ti vi, trồng cây, xây bờ tường, ốp gạch men…
ba đều biết làm hết. Ba tôi cũng nấu ăn rất ngon, nhất là món thịt kho - một siêu
phẩm của ba tôi. Trên đời này, với cảm nhận của tôi, món thịt kho của ba tôi là
ngon nhất không thể nhầm lẫn và chê một chút nào. Ôi, cái món thịt kho vừa có
vị ngọt ngọt mặn mặn hài hoà cùng những miếng thịt mềm mềm, nóng hổi vừa
thổi vừa ăn. Chao ôi, thật tuyệt vời làm sao! Là một người đàn ông của gia đình,
ba tôi không bao giờ hút thuốc, nói không với chất gây nghiện, nhưng có rượu
bia thì thi thoảng khi có dịp gì đó, ba mới uống. Ba yêu gia đình của ba, ba yêu
từng thành viên trong nhà và ba chăm sóc, động viên mọi người thật nhẹ nhàng,
thật khéo léo và tinh tế.
Tôi còn nhớ khi vào khoảng thời gian dịch covid-19 rất khó khăn, ai cũng
sống trong lo âu và sợ hãi. Mọi chuyện, việc làm, cả đến những sinh hoạt thường
ngày cũng bị thay đổi, không đúng với trước kia của nó. Mọi thứ như việc học
của chúng tôi cũng rất khó khăn, đi học trực tiếp không được mà ở nhà cũng
không được, lấy đâu ra kiến thức đây? May thay lúc này người ta đã phát minh
ra app học trực tuyến. Quả thật là vĩ đại. Nhờ có nó mà chúng tôi có thể học, nói
chuyện với thầy cô, bạn bè thông qua một màn hình như máy tính hay điện
thoại. Vì học ở nhà nên chắc ai cũng mặc áo phông quần đùi thôi, nhưng không
thầy phương không thế. Dù là ở nhà để dạy online nhưng thầy vẫn mặc rất
nghiệm trang, áo sơ mi hay áo phông có cổ, quần dài rất lịch sự. Tôi trông thế
mà lấy làm khó hiểu, ở nhà thì ba cũng có thể mặc đồ thoải mái được mà?
Nhưng bố tôi bảo rằng dù là dạy học trên trường hay ở nhà cũng phải ăn mặc
cho nghiêm túc, dạy cũng phải nghiêm túc, điều đó mới thể hiện sự tôn trọng với
nghề giáo. Nhưng có một lần tôi bắt gặp cảnh rất buồn cười là ba tôi vừa dạy
học online vừa bế em bé nhà tôi - khoảng hơn một tuổi, vì em đòi ba tôi bế một
chút.
Ba Phương, chính là người thầy đầu tiên của tôi. Người đã dạy cho tôi những
bài học đầu tiên, luôn giải đáp thắc mắc của tôi, luôn ân cần chỉ bảo tôi từng
chút một. Người chính là kim chỉ nam, là người chắp cánh ước mơ cho tôi,

7

người vun đắp cho tôi những ước mơ, những dự định tốt đẹp nhất trong cuộc đời
tôi. Thầy Phương cũng là đấng sinh thành của tôi. Bà nội tôi kể : khi tôi còn bé
xíu, như em Bống của tôi bây giờ, khi tôi buồn ngủ, ba đã hát ru tôi bằng Truyện
Kiều và nhất là bằng mấy câu hát đầu trong bài hát "Mẹ yêu con" : Mẹ thương...
con có hay chăng ? Thương từ khi thai nghén trong lòng....
Người thầy đầu tiên của tôi đã dạy cho tôi biết phấn đấu, biết ước mơ và
biết vươn lên trong cuộc sống. Những hi sinh và những lời dạy bảo của ba đã trở
thành bài học quý báu nâng đỡ, động viên, giúp tôi nỗ lực hơn, cố gắng hơn, và
trưởng thành hơn. Ba đưa đón chúng tôi đi học, khi chúng tôi mắc lỗi thì sẽ ân
cần chỉ ra lỗi sai và khuyên bảo chúng tôi sửa lỗi. Ba đã hi sinh vì chúng tôi rất
nhiều, ba nhường cho chúng tôi những đồ ăn ngon, những vật đẹp,… mà không
màng đến bản thân. Khi mới vào lớp 1 thầy tôi còn dạy tôi học đếm, học viết,
học đánh vần, học những bài hát bài múa hay. Trong suốt quá trình học tập thì
thầy là người luôn sát cánh bên tôi, trợ giúp tôi, thầy là một người bạn đồng
hành của tôi, cùng tôi phát triển. Những khó khăn, vất vả của thầy cũng chỉ để
nuôi chị em tôi khôn lớn, giúp chúng tôi lên người.
Kỉ niệm sâu sắc nhất của tôi đối với ba tôi, người thầy của tôi, là tôi nhớ
như in hôm đó là buổi chiều, chúng tôi học kỹ năng sống về bài “ứng xử trong
gia đình”. Hôm đó chúng tôi được học về thế nào là gia đình, chữ hiếu theo
chiều dài lịch sử, thực trạng chữ hiếu trong giới trẻ hiện nay và bài học về giá trị
gia đình. Ở cuối tiết học cô cho chúng tôi xem video và nghe bài nhạc cảm động
về cha mẹ, trong đó có bài hát "Nhật kí của mẹ" do ca sĩ Hiền Thục hát - một bài
hát rất nổi tiếng về tình cảm mẫu tử. Thật trùng hợp là hồi xưa ba hay cho tôi
nghe bài đó, mỗi lần nghe lại trong lòng tôi luôn có một cảm giác buâng khuâng
khó tả. Hôm ấy, không phải là lần đầu tôi nghe bài này, nhưng chắc cũng lâu
lắm rồi tôi không nghe bài này nên tôi rất xúc động, cộng thêm đang học về bài
tình cảm gia đình này nữa khiến tôi lại nhớ về gia đình mình. Gia đình tôi có
hoàn cảnh đặc biệt hơn các gia đình khác nhưng tôi vẫn luôn vui vẻ và mỉm
cười, tôi cũng rất hạnh phúc khi có cả những thành viên mới luôn ở đó. Mặc dù
vậy, với một tâm trạng đang dạt dào cảm xúc lại khiến tôi nhớ về gia đình mình
thì tôi lại bật khóc, hôm đó tôi đã khóc rất nhiều và được bạn bè và cô dạy kĩ
năng sống an ủi. Tôi nhớ về tất cả mọi người, tôi nhớ về ba tôi, thầy tôi, bao
nhiêu kỉ niệm ngày bé ùa về trong tôi. Tôi lại khóc... Lúc đó, cũng có mấy bạn
khóc nữa, nên tôi không cảm thấy tủi thân hay xấu hổ gì cả. Khi ra về và đã ổn
định lại cảm xúc một chút, cô giáo đã bảo bọn tôi rằng hãy về nhà và ôm từng
thành viên trong gia đình mình và nói yêu họ, tôi liền về nhà, tôi ôm mọi người,
tôi ôm chầm lấy ba tôi, tôi chưa nói được câu gì với ba thì tôi đã lại khóc. Mọi
người thấy tôi về nhà mà tôi lại khóc liền lo lắng và hỏi han tôi, ba tôi còn tưởng

8

ai bắt nạt tôi, mọi người làm tôi thật xúc động quá. Tôi vừa khóc vừa kể lại cho
mọi người nghe về buổi học hôm ấy, mọi người nghe xong cũng bớt lo cho tôi
hơn mà dần cảm thấy cảm động, liền ôm tôi và cùng tôi nói những lời yêu
thương. Ba tôi thật sự xúc động và người đã khuyên tôi những lời khuyên về gia
đình bằng giọng nói rất trầm, rất ấm. Tôi càng thấm thía lời dạy của thầy tôi :
Tình cảm gia đình là thiêng liêng và quý giá nhất, gia đình chính là điểm tựa cho
cuộc đời mỗi con người, nhất là khi con người thấy yếu lòng nhất, đau khổ nhất;
gia đình sẽ giúp ta vượt qua mọi khó khăn, mọi chông gai, để ta dần khôn lớn và
trưởng thành... Hôm ấy, tôi cũng đã ôm bà nội tôi và tôi khóc rất nhiều. Tôi còn
xin phép ba, tôi sang nhà bác Hà, chị gái của ba tôi, tôi đã ôm bác và tôi lại
khóc... Cho đến tận bây giờ, kỉ niệm của ngày hôm ấy, những lời khuyên với
giọng rất trầm và nghèn nghẹn của thầy tôi, tôi còn nhớ như in. Và sau ngày
hôm ấy, tôi bỗng thấy mình lớn lên rất nhiều, tôi thấy mình chín chắn hơn, biết
yêu thương mọi người hơn, biết học tập tự giác hơn, chăm chỉ hơn. Chính vì thế
mà thầy tôi đã khen tôi, khi tôi học tập tiến bộ rõ rệt, khi tôi đã biết giúp thầy
tôi, mẹ tôi, trông em Bống mới gần 2 tuổi, cho em ăn, ru em ngủ...
Trong buổi chiều học kỹ năng sống ấy, tôi càng thấm thía thầy Phương là
người vô cùng đặc biệt với tôi, người có công nuôi dưỡng, dạy dỗ tôi nhiều nhất.
Nhiều khi, tôi vẫn hay buâng khuâng và có cả xuýt xoa, buồn cười khi nghĩ về
những kỉ niệm ngày còn bé với thầy tôi. Lúc đó tôi đã nhớ về khoảng thời gian
lớp 2, tôi đã viết 1 bài văn miêu tả ba của mình và tôi đã đưa cho ba đọc, ba đã
khen và cảm ơn tôi rất nhiều, ba còn cất giữ nó rất kĩ nữa. Qua buổi học kĩ năng
sống ấy, tôi cảm thấy biết ơn cô giáo, biết ơn nhà trường, vì tôi đã được học một
bài học ý nghĩa như vậy, tôi cũng cảm thấy biết ơn về người thầy của tôi. Nhờ
đó mà tôi biết vai trò của người thầy, người cô rất quan trọng trong cuộc đời của
mình. Người thầy, người cô giống như người cha, người mẹ thứ hai của chúng ta
vậy.
Bác Hồ từng nhấn mạnh: “Những người thầy giáo tốt là những người vẻ vang
nhất, là những anh hùng vô danh”. Người thầy của tôi đã dạy không biết bao
nhiêu học sinh, bao nhiêu lớp lớp các thế hệ học trò như tôi ? Người lái đò thầm
lặng ấy, đã tận tâm đưa lớp lớp các thế hệ học sinh của mình đến bến bờ vững
chắc, bến bờ thành công, bến bờ hạnh phúc… "Người thầy ấy vẫn thường lẳng
lặng lẽ đi sớm về khuya"... Khi mình vấp ngã, mình tuyệt vọng, mình không biết
mình sẽ đi về đâu, thì thầy sẽ giúp ta định hướng, giúp ta tự đứng lên bằng đôi
chân mình mà tiến bước, mà vững bước vào đời...
Vào mấy ngày hôm trước, là ngày 20/11, nhân dịp ngày Nhà giáo Việt Nam,
tôi cùng các bạn đã tri ân và tặng quà cho các thầy các cô, và cũng không quên

9

người đặc biệt nhất chính là thầy Phương. Hôm đó tôi cùng các bạn tặng thầy
một món quà nho nhỏ bằng hiện vật, thầy rất vui và cảm ơn chúng tôi. Chắc thầy
cảm thấy hạnh phúc và bất ngờ lắm vì chúng tôi đã tặng thầy vào đúng lúc thầy
đang dạy học. Quà chúng tôi tặng, thầy đã treo và trưng bày ở phòng khách nhà
tôi cùng với những món quà khác. Thật đúng là : ngày này, người giáo viên là
hạnh phúc nhất. Và chúng tôi mong rằng, ngày nào cũng là ngày thầy cô hạnh
phúc ! Thật ra, để thầy cô hạnh phúc, để thầy cô vui vẻ, thì đó là tấm lòng quý
giá của ta, đó là sự biết ơn, là tấm lòng hiếu thảo của ta. Ta chỉ cần nỗ lực học
tập chăm chỉ hơn, biết đối nhân xử thế tốt hơn, ta biết lấy kết quả học tập tốt bù
đắp cho công ơn thầy cô, cho những gì mà họ đã dành trọn vẹn cho nghề giáo.
Hãy dâng tặng những hoa điểm 10, hãy dành chút thời gian ngồi bên thầy cô để
chuyện trò cùng họ. Bởi chỉ có tình cảm chân thành xuất phát từ trái tim thì mới
đến được với trái tim…. Điều thầy cô cần có chỉ có thế.
Với người thầy của tôi, tôi luôn nhớ, luôn trân trọng từng khoảnh khắc đẹp đẽ
được bên ở thầy, bên lớp, bên các bạn và được nghe thầy giảng bài với giọng nói
truyền cảm, trầm ấm. Tôi hứa học tập chăm chỉ, cố gắng hết sức để thi đỗ vào
trường cấp ba Hoàng Quốc Việt và để đạt kết quả cao cho mười hai năm đèn
sách. Cũng như không để phụ lòng gia đình các thầy cô, những người đứng đằng
sau tôi, luôn động viên tôi, dõi theo bước đường tôi đi. Tôi sẽ ngày càng cố gắng
học tập tốt để sau này, nếu tôi thành đạt, tôi sẽ góp chút sức mình xây dựng gia
đình, xây dựng nước nhà thật vững mạnh.
Nhân năm lớp 9 này - cũng là năm cuối cấp 2, tôi cùng đồng hành với thầy ở
trường THCS Mạo Khê 2 này, tôi muốn viết một bài văn để kính tặng thầy và
cũng như để tỏ lòng biết ơn và cảm ơn đến thầy. Thật may mắn cho tôi vì tôi đã
là con của thầy, con của ba - NGƯỜI THẦY tuyệt vời nhất của tôi ! Cả cuộc đời
tôi... tôi sẽ luôn luôn kính trọng và yêu thầy !!!

Một số hình ảnh về người thầy của tôi (trang bên) :

10

Thầy tôi đứng hàng đầu tiên, thầy cùng
nhà trường đón nhận Huân chương độc lập hạng ba.

Thầy tôi, trong một giờ dạy ứng dụng phòng học thông minh.

11

Thầy tôi đứng giữa các cô giáo trong
ngày kỉ niệm 40 năm ngày nhà giáo Việt Nam.

Tôi chụp ảnh kỉ niệm cùng thầy tôi.

12

Thầy tôi hát cùng các cô giáo về hưu
và các cô giáo hiện đang công tác.

Thiên nhiên, là một trong những
nguồn cảm hứng trong thơ của thầy tôi.

13
 
Gửi ý kiến