Violet
Giaoan

Tin tức thư viện

Chức năng Dừng xem quảng cáo trên violet.vn

12087057 Kính chào các thầy, cô! Hiện tại, kinh phí duy trì hệ thống dựa chủ yếu vào việc đặt quảng cáo trên hệ thống. Tuy nhiên, đôi khi có gây một số trở ngại đối với thầy, cô khi truy cập. Vì vậy, để thuận tiện trong việc sử dụng thư viện hệ thống đã cung cấp chức năng...
Xem tiếp

Hỗ trợ kĩ thuật

  • (024) 62 930 536
  • 091 912 4899
  • hotro@violet.vn

Liên hệ quảng cáo

  • (024) 66 745 632
  • 096 181 2005
  • contact@bachkim.vn

Tìm kiếm Giáo án

Bài tập tổng hợp tiếng Trung 9

Wait
  • Begin_button
  • Prev_button
  • Play_button
  • Stop_button
  • Next_button
  • End_button
  • 0 / 0
  • Loading_status
Nhấn vào đây để tải về
Báo tài liệu có sai sót
Nhắn tin cho tác giả
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Lê Thị Ngọc Hoa
Ngày gửi: 16h:42' 19-08-2023
Dung lượng: 356.9 KB
Số lượt tải: 6
Số lượt thích: 0 người
姓名: ………………………………… 班级: …………..
介绍你最喜欢去的地方
胡志明市
Tôi sống ở thành phố Hồ Chí Minh, thành phố lớn nhất của Việt Nam và cũng là nơi
đông đúc nhất. Rất nhiều người biết đến nơi này khi tôi nói với họ bởi vì đây là một
nơi rất nổi tiếng. Có rất nhiều điều để nói về Sài Gòn, và chúng ta có thể tìm thấy
hầu như mọi thứ mình cần tại đây. Các cung đường luôn đầy ắp xe cộ, nhà cao tầng
ở khắp mọi nơi, và người dân thì lúc nào cũng trông bận rộn. Tôi rất ghét phải đi ra
ngoài vào giờ cao điểm, bởi vì đường xá có vẻ như đang bốc cháy dưới cái nóng của
khí thải, và rất khó để di chuyển dù là trong một quãng đường ngắn. Phải đến thật
trễ vào buổi tối thì Sài Gòn mới chịu trở nên yên tĩnh, nhưng vẫn có những người đi
chơi ở bên ngoài sau nửa đêm. Có thể nói rằng đây là thành phố không ngủ, vậy nên
con người ở đây cũng rất năng động. Bởi vì Sài Gòn có đầy những người đến từ
khắp nên trên đất nước thậm chí là thế giới, tôi phải thừa nhận rằng nó hơi phức tạp
khi chúng ta lần đầu đặt chân đến. Tuy nhiên, đối với tôi thành phố này vẫn là một
nơi đáng yêu và đáng để sống.
.....................................................................................................................................
.....................................................................................................................................
.....................................................................................................................................
.....................................................................................................................................
.....................................................................................................................................
.....................................................................................................................................
.....................................................................................................................................
.....................................................................................................................................
.....................................................................................................................................
1

2

介绍你最喜欢的工作
教室
Dù bạn là ai, bạn đều có quyền mơ ước về công việc tương lai của mình. Tôi cũng
có một ước mơ như vậy. Đó là mong muốn được trở thành một giáo viên. Chỉ cần
nghĩ đến điều đó thôi, tôi cũng cảm thấy hạnh phúc rồi. Bạn bè tôi thắc mắc rằng:
“Tại sao cậu lại chọn nghề giáo viên?”. Tôi mỉm cười. Tôi lựa chọn công việc này,
bởi vì tôi yêu lũ trẻ rất nhiều. Tôi muốn được chăm sóc chúng, dạy chúng cách đọc,
cách viết, cách lắng nghe và chỉ cho chúng những điều tươi đẹp trong cuộc sống.
Việc dạy học cũng như trồng một cái cây, cần phải kiên nhẫn, cẩn thận và có niềm
đam mê. Và một trong những lý do quan trọng khiến tôi lựa chọn công việc này là
vì đó là giấc mơ của cha mẹ tôi. Họ hy vọng tôi sẽ thực hiện ước mơ của họ. Ở Việt
Nam, lương giáo viên khá thấp nhưng tôi vẫn muốn trở thành giáo viên, đơn giản là
tôi yêu công việc này và tôi tin vào tình yêu cũng như niềm đam mê của mình dành
cho nghề giáo viên. Trong tương lai, tôi sẽ trở thành một giáo viên tốt. Còn bây giờ,
tôi đang cố gắng hết mình để hoàn thành chương trình đại học để biến giấc mơ của
mình thành sự thật.
.....................................................................................................................................
.....................................................................................................................................
.....................................................................................................................................
.....................................................................................................................................
.....................................................................................................................................
.....................................................................................................................................
.....................................................................................................................................
.....................................................................................................................................
.....................................................................................................................................

3

4

一件难忘的事
Mỗi con người chúng ta mỗi ngày đều đầy ắp niềm vui, nỗi buồn, nỗi sợ hãi hay là
sự đau lòng, và cũng có những sự việc khó quên. Câu chuyện vui nhất và khó quên
nhất của tôi, cho đến hôm nay khiến cho tôi vẫn còn nguyên trong ký ức. Mùa hè
năm trước, tôi và ba mẹ cùng nhau đi Nha Trang du lịch, chúng tôi đi qua rất nhiều
nơi, có bãi biển cát vàng, có vườn thú trong rừng rậm, khu vườn có 100 con chim …..,
thế nhưng nơi kịch tính nhất cũng như kích thích nhất phải kể đến việc ngồi tàu cao
tốc. Đây là lần đầu tiên tôi ngồi tàu cao tốc, tôi cảm thấy rất ngạc nhiên, chúng tôi
ngồi trên tàu, nhân viên cho chúng tôi mặc áo phao, khi chúng tôi còn đang nhìn đàn
hải âu bay lượn trên mặt biển, tàu cao tốc “ầm” một tiếng lao vút đi, tôi nhìn thấy
hoa nước xung quanh bắn tung tóe, tôi vội vàng ôm chặt cánh tay của mẹ, tim tôi
đập thình thịch. Tôi nhìn về nơi tôi xuất phát ban đầu, căn phòng sau lưng trở nên
càng lúc càng nhỏ, con thuyền quay vòng trên mặt biển vẽ một vòng cung thật nhanh,
bắt đầu quay đầu trở lại, cho đến lúc này tôi mới bớt sợ hãi một chút, “biển ngoài
khơi xa thật đẹp”, tôi bất chợt thốt lên. Cuối cùng chúng tôi trở về nơi xuất phát. Đi
tàu cao tốc lần này thật sự vừa vui vừa sợ! Trên tàu, ba còn chụp hình cho tôi, trong
hình tôi nắm chặt mẹ, mỗi khi tôi xem tấm hình này, lại nhớ đến lần đầu tiên tôi ngồi
trên tàu cao tốc, nó cho tôi cảm giác mãi mãi không quên!
.....................................................................................................................................
.....................................................................................................................................
.....................................................................................................................................
.....................................................................................................................................
.....................................................................................................................................
.....................................................................................................................................
.....................................................................................................................................
.....................................................................................................................................
5

6

Tôi sống ở thành phố Hồ Chí Minh, thành phố lớn nhất của Việt Nam và cũng là nơi đông
đúc nhất. Rất nhiều người biết đến nơi này khi tôi nói với họ bởi vì đây là một nơi rất nổi
tiếng. Có rất nhiều điều để nói về Sài Gòn, và chúng ta có thể tìm thấy hầu như mọi thứ
mình cần tại đây. Các cung đường luôn đầy ắp xe cộ, nhà cao tầng ở khắp mọi nơi, và
người dân thì lúc nào cũng trông bận rộn. Tôi rất ghét phải đi ra ngoài vào giờ cao điểm,
bởi vì đường xá có vẻ như đang bốc cháy dưới cái nóng của khí thải, và rất khó để di
chuyển dù là trong một quãng đường ngắn. Phải đến thật trễ vào buổi tối thì Sài Gòn mới
chịu trở nên yên tĩnh, nhưng vẫn có những người đi chơi ở bên ngoài sau nửa đêm. Có thể
nói rằng đây là thành phố không ngủ, vậy nên con người ở đây cũng rất năng động. Bởi vì
Sài Gòn có đầy những người đến từ khắp nên trên đất nước thậm chí là thế giới, tôi phải
thừa nhận rằng nó hơi phức tạp khi chúng ta lần đầu đặt chân đến. Tuy nhiên, đối với tôi
thành phố này vẫn là một nơi đáng yêu và đáng để sống.
我住在胡志明市,越南最大的城市,也是最拥挤的城市。当我告诉他们这个地方
的时候,很多人可能知道,因为它已经很有名了。关于西贡有很多事情要谈,我
们在这里几乎可以找到我们需要的一切。道路上总是挤满了车辆,高楼随处可见,
人们似乎总是很忙。我真的不喜欢在高峰时间外出,因为街道看起来像是在废气
的高温下燃烧着,即使是很短的距离也很难走。直到深夜西贡才终于安静下来,
但总是有人在午夜后外出。可以说,这座城市从不睡觉,所以人们在那里生活也
很活跃。因为西贡到处都是来自全国乃至全世界的人,所以我不得不承认,当我
们第一次来到这里的时候,情况相当复杂。然而,对我来说,这座城市仍然是一
个可爱而值得居住的地方。
Dù bạn là ai, bạn đều có quyền mơ ước về công việc tương lai của mình. Tôi cũng có một
ước mơ như vậy. Đó là mong muốn được trở thành một giáo viên. Chỉ cần nghĩ đến điều
đó thôi, tôi cũng cảm thấy hạnh phúc rồi. Bạn bè tôi thắc mắc rằng: “Tại sao cậu lại chọn
nghề giáo viên?”. Tôi mỉm cười. Tôi lựa chọn công việc này, bởi vì tôi yêu lũ trẻ rất nhiều.
Tôi muốn được chăm sóc chúng, dạy chúng cách đọc, cách viết, cách lắng nghe và chỉ cho
chúng những điều tươi đẹp trong cuộc sống. Việc dạy học cũng như trồng một cái cây, cần
phải kiên nhẫn, cẩn thận và có niềm đam mê. Và một trong những lý do quan trọng khiến
tôi lựa chọn công việc này là vì đó là giấc mơ của cha mẹ tôi. Họ hy vọng tôi sẽ thực hiện
ước mơ của họ. Ở Việt Nam, lương giáo viên khá thấp nhưng tôi vẫn muốn trở thành giáo
viên, đơn giản là tôi yêu công việc này và tôi tin vào tình yêu cũng như niềm đam mê của
mình dành cho nghề giáo viên. Trong tương lai, tôi sẽ trở thành một giáo viên tốt. Còn bây
7

giờ, tôi đang cố gắng hết mình để hoàn thành chương trình đại học để biến giấc mơ của
mình thành sự thật.
不管你是谁,你都有权梦想未来的工作。我也有一个。这就是我想成为一名教师
的愿望。一想到我的工作,我就很高兴。我的朋友经常问我:“你为什么选择教
书?”. 我笑了。我选择这份工作,因为我太爱孩子了。我想照顾他们,教他们如何
阅读,如何写作,如何倾听,并向他们展示今生美好的事物。教书就像种树,你
必须有耐心、细心和热情。我选择这份工作的一个重要原因是我的父母。他们希
望我能完成你的梦想。在越南,教师的工资很低,但我仍然想成为一名教师,仅
仅因为我热爱这份工作,我相信我的爱,以及我对这份工作的热情。将来,我会
成为一名好老师。现在,我正在努力完成大学里的课程,让我的梦想成真。
一件难忘的事
每个人的每一天都充满着快乐、伤心、害怕或者难过,并且会有一些难忘的事情。
我最难忘和快乐的一件事至今让我记忆犹新。 那是去年暑假,我和爸爸妈妈一起
去芽庄旅游,我们去了好多的地方,有金沙滩、森林动物园、百鸟园等很多好玩
的地方,最惊险也最刺激的就数坐快艇了,这是我第一次坐快艇,我感到很惊奇,
我们坐到艇上,服务员让我们穿上救生衣, 当我还在看海面上飞来飞去的海鸥的时
候,快艇就“嗖”的一声开走了,我看到水花四处飞溅,我赶紧抱住了妈妈的胳膊,
我的心怦怦直跳。我向出发的地方看去,后面的房子变得越来越小,艇在海面上
转了一圈飞快的划了个弧线,开始掉头向回返,直到这时候我才有点不太害怕了,
“远处的大海真美啊!”我不由得发出了这样的感叹。 我们终于回到了出发时候的
地点了。这次坐快艇真是又好玩又害怕!在快艇上,爸爸还给我照了一张照片,
照片上的我紧紧的抱住妈妈,每当我看到这张照片,就会想起我第一次坐快艇,
它让我永远难忘!

8
 
Gửi ý kiến