Tìm kiếm Giáo án
Vợ chồng A Phủ

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Phạm Văn Bảy
Ngày gửi: 12h:39' 18-06-2008
Dung lượng: 54.5 KB
Số lượt tải: 167
Nguồn:
Người gửi: Phạm Văn Bảy
Ngày gửi: 12h:39' 18-06-2008
Dung lượng: 54.5 KB
Số lượt tải: 167
Số lượt thích:
0 người
Tiết: 34 –35 - 36 Ngày soạn 20/11/2006
vợ chồng a phủ
Tô Hoài
* Yêu cầu:
Cho HS hiểu được:
+ Tư tưởng nhân đạo đặc sắc của tác phẩm….
+ Thấy được những nét đặc sắc trong nghệ thuật viết truyện của Tô Hoài..
* Chuẩn bị:
Giáo viên đọc tài liệu, soạn giáo án.
HS chuẩn bị bài ở nhà.
* Lên lớp:
ổn định tổ chức lớp
Kiểm tra bài cũ.
* Bài mới: Giới thiệu bài mới.
Hoạt động của GV & học sinh
Kết quả cần đạt
HS đọc phần tiểu dẫn và nhận xét phần tiểu dẫn gồm mấy nội dung, tóm tắt những nội dung đó?
Giáo viên gọi HS tóm tắt TP ?
Quá khứ của cô Mị có gì đặc biệt? Nhận xét Mị là người NTN?
Với việc cô Mị bị bắt về làm dâu nhà thống lí Pá Tra và cách cúng trình ma, Tô Hoài còn muốn nói điều gì với người đọc? (một nét phong tục độc đáo của người miền núi Tây Bắc, bên cạnh đó còn là những hủ tục lạc hậu trói buộc con người…)
HS tìm những chi tiết về nỗi khổ khi làm dâu nhà thống lí Pá Tra?
Đọc đoạn văn nói về căn buồng Mị ở, sau đó đặt câu hởi HS phát hiện chi tiết căn buồng.
Với những nỗi khổ nhục đó đã biến Mị đã trở thành một con người như thế nào?
Những biểu hiện nào chứng tỏ Mị sống mà không còn ý thức đến sự tồn tại của bản thân?
Thông qua nỗi khổ nhục của Mị, Giáo viên yêu cầu HS nhận xét về giá trị hiện thực và giá trị nhân đạo qua hình ảnh nhân vật này?
Điều làm cho tác phẩm “Vợ chồng A Phủ có sức sống lâu bền có phải chỉ căn cứ vào những nội dung hiện thực trên?Vậy điều gì làm nêu nét đặc sắc riêng của tác phẩm?
Hiểu thế nào về SSTT? SSTT ở nhân vật Mị là gì?
(Giáo viên đặt câu hỏi và gợi ý để học sinh hiểu đúng SSTT trong Mị)
Những điều gì đã tác động làm sống dậy sức sống tiềm tàng ở nhân vật Mị?
Đoạn văn miêu tả tâm trạng Mị trong đêm tình mùa xuân là đoạn văn đầy chất thơ, chứa đựng giá trị nội dung và nghệ thuật cao. Bằng ngôn ngữ nửa trực tiếp TH đã đã khắc hoạ thành công con người tâm linh đang nổi loạn trong Mị: Mị trẻ lắm…
ở Mị có sự đồng hiện giữa quá khứ và hiện tại, cô như người mộng du, quên mình đang bị trói…
Mùa xuân này là mùa xuân nào? Mùa xuân hiện tại hay quá khứ?
- Tại sao lúc này Mị lại muốn chết? (Một con thuyền tự đánhđắm mình trên dòng sông còn yêu đời yêu cuộc sống hơn con thuyền thả mặc cho trôi vô dịnh)
(Cho HS đọc đoạn văn miêu tả cảnh A Phủ bị trói..)
Lí giải tại sao khi nhìn thấy A Phủ bị trói vào cột mà Mị vẫn thản nhiên như không biết?
Cái gì đã đấnh thức Mị sống lại sức sống tiềm tàng ?
- Mặc dù tình thương đã đến với Mị và Mị đã nhận ra cái ác nhưng ý định giải thoát cho A Phủ đã tới chưa? Tại sao? (mặc cảm)
Giải thích vì sao Mị đã quyết định cứu A Phủ nhưng khi A Phủ bỏ chạy thì Mị Lại hoảng sợ? Điều này có phải là nghịch lý?
Nhân vật A Phủ có gì giống và khác với nhân vật Mị về số phận và tính cách?
Nhận xét giá trị nhân đạo của tác phẩm? Giá trị nhân đạo đó có gì mới so với văn học hiện thực phê phán trước đó?
Chỉ ra những nét đặc sắc nhất về nghệ thuật?
* Tiết:1
I/ Tiểu dẫn:
1.Tác giả.
2.Hoàn cảnh sáng tác “Vợ chồng A Phủ”
II/ Đọc hiểu:
* Tóm tắt tác phẩm:
1) Nhân vật Mị:
Mị – Trước khi làm dâu nhà Thống lí Pá Tra.
- Mị hiện ra không hề xa lạ, đẹp người, đẹp nết như bao cô gái trong văn học truyền thống. Mị là người giàu tình cảm thường kí thác tâm hồn mình vào tiếng sáo “uốn chiếc lá trên môi…”, Mị đã từng yêu và được yêu “người yêu Mị thường đeo nhẫn ở ngón tay ấy..”. Cuộc sống của cô đang hứa hẹn nhiều hạnh phúc…
- Giống như những kiếp hồng nhan bạc mệnh khác, vì món nợ truyền kiếp của cha mẹ để lại và lợi dụng tục cướp dâu, gia đình nhà Thống lí đã bắt Mị về làm con dâu gạt nợ bắt đầu từ đây kiếp sống tủi nhục của Mị bắt đầu:
b. Mị – Thời kì làm dâu nhà Thống lí Pá Tra.
* Nỗi khổ nhục:
- Mị bị cúng trình ma, tức có nghĩa Mị đã bị trói buộc bằng thần quyền
- Danh nghĩa là con dâu mà thực chất là tôi tớ, bị bóc lột sức lao động như một súc nô. Đã hơn một lần Tô Hoài so sánh Mị với kiếp trâu ngựa. Hết ngày này sang ngày khác, tháng này sang tháng khác Mị đã bị cuốn vào vòng quay vô cùng vô tận của công việc, không dừng và không dứt ra được “Tết xong thì lên núi hái thuốc phiện, giữa năm thì giặt đay, xe đay, đến mùa thì lên nương bẻ bắp, và dù lúc đi hái củi, lúc bung ngô… suốt năm suót đời như thế”
- Vất vả như vậy nhưng Mị vẫn bị khinh khi hành hạ, bị ngược đãi, bị trói đứng vào cột, trong khi chính thân thể còn đang đau nhức bởi dây trói thì suốt đêm phải ngồi xoa thúc dấu cho chồng, những lúc mệt quá thiếp đi thì bị A Sử đạp vào mặt..
- Căn buồng Mị ở không thể gọi là căn buồng hạnh phúc mà là một thứ ngục thất giam cầm tuổi xuân của Mị lúc nào cũng kín mít với chỉ một lỗ vuông bằng bàn tay …
Với những nỗi khổ nhục của kiếp làm dâu đã làm thay đổi dung nhan đóng dấu ấn vào trong tính cách của Mị. Con người vui tươi, hồn nhiên ngày xưa không còn nữa, thay vào đó là 1 cô Mị lúc nào cũng cúi mặt “mặt buồn rười rượi”, cuộc sống đối với Mị chỉ còn là sự tồn tại vật vờ. Mị gần như vô thức, vô cảm. ở lâu trong cái khổ Mị cũng không còn biết khổ nữa, những ngày đầu Mị có ý định tự tử nhưng rồi mấy năm sau Mị cũng không còn nghĩ đến việc tự tử nữa, về làm dâu nhà Thống lí từ bao giờ Mị cũng không nhớ nữa. Gắn liền với cuộc đời Mị như một định mệnh là tảng đá (buồn tủi, câm lặng),là tàu ngựa (cực khổ đắng cay) cõi lòng Mị đã thành băng giá nên Mị “chỉ biết, chỉ ở với ngọn lửa”
* Nhận xét:
- Nỗi khổ nhục của Mi tiêu biểu cho cho người phụ nữ Mèo trước cách mạng
- Mị là nạn nhân của cường quyền và thần quyền
- Tô Hoài cũng bày tỏ sự cảm thông chân thành với những kiếp đời nô lệ đó.
* Tiết:2
c) Sức sống tiềm tàng.
- Thế nào là sức sống tiềm tàng? SSTT là sức sống vốn có nhưng vì lí do nào đấy nó bị ẩn đi, khi có cơ hội sức sống ấy sẽ bùng lên mạnh mẽ. ở Mị, bên trong thân phận con rùa lùi lũi nơi xó cửa kia, bên trong thân xác đã trai cứng vì đau khổ kia vẫn tiềm ẩn một SSTT đó là khát vọng được sống, được hạnh phúc như một con người. Nó giống như một thân cây mùa đông khẳng khiu, thô giáp như một xác chết nhưng bên trong vẫn tích đầy nhựa sống để khi gặp diều kiện thuận lợi sẽ đâm chồi nảy lộc
- Khát vọng được sống được hạnh phúc ở Mị rất dồi dào từ thời con gái, cho nên những ngày đầu khi làm dâu nhà thống lí, cô thấm thía nỗi khổ đau của cuộc sống tôi đòi “có đến hàng mấy tháng, đêm nào Mị cũng khóc” và cô gái tội nghiệp ấy chưa kịp nếm trái ngọt của cuộc đời đã phải cay đắng tìm đến nắm lá ngón mong kết liễu cuộc sống ngựa trâu. Nỗi buồn và cả ý định tự tử kia xét cho cùng chính là cách phản ứng lại thực tại, không chấp nhận cuộc sống phi nhân tính trong nhà Thống lý. Nhưng vì thương người cha già mà Mị đành chấp nhận trở lại nhà Thống lý với kiếp con rùa “lùi lũi nơi xó cửa”
- Và rồi cũng giống như bếp than đã vạc lửa, bề ngoài chỉ là tro tàn nguội lạnh, song bên trong vẫn âm ỉ một sức sống kì diệu… và nó, cái khát vọng hạnh phúc ấy bỗng bất chợt cháy lên thật nồng nàn và xót xa trong một đêm xuân đầy ắp tiếng gọi của tình yêu.
Lý giải sự đột biến khác thường này của Mị trong đêm xuân ấy quả thực là một thử thách với ngòi bút Tô Hoài. Với một người như Mị, đã quá quen với sự nhẫn nhục , cam chịu, mà muốn đi chơi tức là muốn nổi loạn, muốn phá phách . Thể hiện không khéo điều này tính cách nhân vật trở nên mâu thuẫn không thống nhất. Thế nhưng Tô Hoài đã vượt qua và tạo ra một cô Mị sống động thực sự như con người ngoài đời.
Để làm sống dậy khát vọng sống, khát vọng hạnh phúc ngày xưa tiềm ẩn trong Mị phải có một cái gì đó có khả năng làm quên hiện thực và sống lại quá khứ
+ Khó có thể nói là tại đất trời, tại mùa xuân bởi năm nào chẳng như vậy…
+ Cái đó có thể là tiếng sáo được điệp lại nhiều lần mà bản thân Mị ngày xưa là người thổi sáo giỏi (Mị là người bất hạnh trong tình yêu)
+ Không thể không kể đến men rượu, Mị đã lén lấy hũ rượu uống một cách bất bình thường “uống ực từng bát”, uống vừa cho hả giận, vừa như nuốt hận vào lòng. Cái say kết hợp với tiếng sáo cùng lúc gây lãng quên và mang về nỗi nhớ; lãng quên hiện tại và nhớ về ngày trước.
Lúc đầu đúng là do tác động của ngày xuân đất trời, và do tác động của tiếng sáo. Tuy mới chỉ vẳng từ xa “ngoài đầu núi”, tuy mới chỉ là “rủ bạn di chơi” nhưng đã tình lắm khiến Mị nghe mà “thiết tha bổi hổi”. Song Mị vẫn đủ tỉnh táo nhẩm theo bài hát của người đang thổi. Cũng có nghĩa nó mới chỉ là tiếng sáo của Khách thể . Nhưng k
vợ chồng a phủ
Tô Hoài
* Yêu cầu:
Cho HS hiểu được:
+ Tư tưởng nhân đạo đặc sắc của tác phẩm….
+ Thấy được những nét đặc sắc trong nghệ thuật viết truyện của Tô Hoài..
* Chuẩn bị:
Giáo viên đọc tài liệu, soạn giáo án.
HS chuẩn bị bài ở nhà.
* Lên lớp:
ổn định tổ chức lớp
Kiểm tra bài cũ.
* Bài mới: Giới thiệu bài mới.
Hoạt động của GV & học sinh
Kết quả cần đạt
HS đọc phần tiểu dẫn và nhận xét phần tiểu dẫn gồm mấy nội dung, tóm tắt những nội dung đó?
Giáo viên gọi HS tóm tắt TP ?
Quá khứ của cô Mị có gì đặc biệt? Nhận xét Mị là người NTN?
Với việc cô Mị bị bắt về làm dâu nhà thống lí Pá Tra và cách cúng trình ma, Tô Hoài còn muốn nói điều gì với người đọc? (một nét phong tục độc đáo của người miền núi Tây Bắc, bên cạnh đó còn là những hủ tục lạc hậu trói buộc con người…)
HS tìm những chi tiết về nỗi khổ khi làm dâu nhà thống lí Pá Tra?
Đọc đoạn văn nói về căn buồng Mị ở, sau đó đặt câu hởi HS phát hiện chi tiết căn buồng.
Với những nỗi khổ nhục đó đã biến Mị đã trở thành một con người như thế nào?
Những biểu hiện nào chứng tỏ Mị sống mà không còn ý thức đến sự tồn tại của bản thân?
Thông qua nỗi khổ nhục của Mị, Giáo viên yêu cầu HS nhận xét về giá trị hiện thực và giá trị nhân đạo qua hình ảnh nhân vật này?
Điều làm cho tác phẩm “Vợ chồng A Phủ có sức sống lâu bền có phải chỉ căn cứ vào những nội dung hiện thực trên?Vậy điều gì làm nêu nét đặc sắc riêng của tác phẩm?
Hiểu thế nào về SSTT? SSTT ở nhân vật Mị là gì?
(Giáo viên đặt câu hỏi và gợi ý để học sinh hiểu đúng SSTT trong Mị)
Những điều gì đã tác động làm sống dậy sức sống tiềm tàng ở nhân vật Mị?
Đoạn văn miêu tả tâm trạng Mị trong đêm tình mùa xuân là đoạn văn đầy chất thơ, chứa đựng giá trị nội dung và nghệ thuật cao. Bằng ngôn ngữ nửa trực tiếp TH đã đã khắc hoạ thành công con người tâm linh đang nổi loạn trong Mị: Mị trẻ lắm…
ở Mị có sự đồng hiện giữa quá khứ và hiện tại, cô như người mộng du, quên mình đang bị trói…
Mùa xuân này là mùa xuân nào? Mùa xuân hiện tại hay quá khứ?
- Tại sao lúc này Mị lại muốn chết? (Một con thuyền tự đánhđắm mình trên dòng sông còn yêu đời yêu cuộc sống hơn con thuyền thả mặc cho trôi vô dịnh)
(Cho HS đọc đoạn văn miêu tả cảnh A Phủ bị trói..)
Lí giải tại sao khi nhìn thấy A Phủ bị trói vào cột mà Mị vẫn thản nhiên như không biết?
Cái gì đã đấnh thức Mị sống lại sức sống tiềm tàng ?
- Mặc dù tình thương đã đến với Mị và Mị đã nhận ra cái ác nhưng ý định giải thoát cho A Phủ đã tới chưa? Tại sao? (mặc cảm)
Giải thích vì sao Mị đã quyết định cứu A Phủ nhưng khi A Phủ bỏ chạy thì Mị Lại hoảng sợ? Điều này có phải là nghịch lý?
Nhân vật A Phủ có gì giống và khác với nhân vật Mị về số phận và tính cách?
Nhận xét giá trị nhân đạo của tác phẩm? Giá trị nhân đạo đó có gì mới so với văn học hiện thực phê phán trước đó?
Chỉ ra những nét đặc sắc nhất về nghệ thuật?
* Tiết:1
I/ Tiểu dẫn:
1.Tác giả.
2.Hoàn cảnh sáng tác “Vợ chồng A Phủ”
II/ Đọc hiểu:
* Tóm tắt tác phẩm:
1) Nhân vật Mị:
Mị – Trước khi làm dâu nhà Thống lí Pá Tra.
- Mị hiện ra không hề xa lạ, đẹp người, đẹp nết như bao cô gái trong văn học truyền thống. Mị là người giàu tình cảm thường kí thác tâm hồn mình vào tiếng sáo “uốn chiếc lá trên môi…”, Mị đã từng yêu và được yêu “người yêu Mị thường đeo nhẫn ở ngón tay ấy..”. Cuộc sống của cô đang hứa hẹn nhiều hạnh phúc…
- Giống như những kiếp hồng nhan bạc mệnh khác, vì món nợ truyền kiếp của cha mẹ để lại và lợi dụng tục cướp dâu, gia đình nhà Thống lí đã bắt Mị về làm con dâu gạt nợ bắt đầu từ đây kiếp sống tủi nhục của Mị bắt đầu:
b. Mị – Thời kì làm dâu nhà Thống lí Pá Tra.
* Nỗi khổ nhục:
- Mị bị cúng trình ma, tức có nghĩa Mị đã bị trói buộc bằng thần quyền
- Danh nghĩa là con dâu mà thực chất là tôi tớ, bị bóc lột sức lao động như một súc nô. Đã hơn một lần Tô Hoài so sánh Mị với kiếp trâu ngựa. Hết ngày này sang ngày khác, tháng này sang tháng khác Mị đã bị cuốn vào vòng quay vô cùng vô tận của công việc, không dừng và không dứt ra được “Tết xong thì lên núi hái thuốc phiện, giữa năm thì giặt đay, xe đay, đến mùa thì lên nương bẻ bắp, và dù lúc đi hái củi, lúc bung ngô… suốt năm suót đời như thế”
- Vất vả như vậy nhưng Mị vẫn bị khinh khi hành hạ, bị ngược đãi, bị trói đứng vào cột, trong khi chính thân thể còn đang đau nhức bởi dây trói thì suốt đêm phải ngồi xoa thúc dấu cho chồng, những lúc mệt quá thiếp đi thì bị A Sử đạp vào mặt..
- Căn buồng Mị ở không thể gọi là căn buồng hạnh phúc mà là một thứ ngục thất giam cầm tuổi xuân của Mị lúc nào cũng kín mít với chỉ một lỗ vuông bằng bàn tay …
Với những nỗi khổ nhục của kiếp làm dâu đã làm thay đổi dung nhan đóng dấu ấn vào trong tính cách của Mị. Con người vui tươi, hồn nhiên ngày xưa không còn nữa, thay vào đó là 1 cô Mị lúc nào cũng cúi mặt “mặt buồn rười rượi”, cuộc sống đối với Mị chỉ còn là sự tồn tại vật vờ. Mị gần như vô thức, vô cảm. ở lâu trong cái khổ Mị cũng không còn biết khổ nữa, những ngày đầu Mị có ý định tự tử nhưng rồi mấy năm sau Mị cũng không còn nghĩ đến việc tự tử nữa, về làm dâu nhà Thống lí từ bao giờ Mị cũng không nhớ nữa. Gắn liền với cuộc đời Mị như một định mệnh là tảng đá (buồn tủi, câm lặng),là tàu ngựa (cực khổ đắng cay) cõi lòng Mị đã thành băng giá nên Mị “chỉ biết, chỉ ở với ngọn lửa”
* Nhận xét:
- Nỗi khổ nhục của Mi tiêu biểu cho cho người phụ nữ Mèo trước cách mạng
- Mị là nạn nhân của cường quyền và thần quyền
- Tô Hoài cũng bày tỏ sự cảm thông chân thành với những kiếp đời nô lệ đó.
* Tiết:2
c) Sức sống tiềm tàng.
- Thế nào là sức sống tiềm tàng? SSTT là sức sống vốn có nhưng vì lí do nào đấy nó bị ẩn đi, khi có cơ hội sức sống ấy sẽ bùng lên mạnh mẽ. ở Mị, bên trong thân phận con rùa lùi lũi nơi xó cửa kia, bên trong thân xác đã trai cứng vì đau khổ kia vẫn tiềm ẩn một SSTT đó là khát vọng được sống, được hạnh phúc như một con người. Nó giống như một thân cây mùa đông khẳng khiu, thô giáp như một xác chết nhưng bên trong vẫn tích đầy nhựa sống để khi gặp diều kiện thuận lợi sẽ đâm chồi nảy lộc
- Khát vọng được sống được hạnh phúc ở Mị rất dồi dào từ thời con gái, cho nên những ngày đầu khi làm dâu nhà thống lí, cô thấm thía nỗi khổ đau của cuộc sống tôi đòi “có đến hàng mấy tháng, đêm nào Mị cũng khóc” và cô gái tội nghiệp ấy chưa kịp nếm trái ngọt của cuộc đời đã phải cay đắng tìm đến nắm lá ngón mong kết liễu cuộc sống ngựa trâu. Nỗi buồn và cả ý định tự tử kia xét cho cùng chính là cách phản ứng lại thực tại, không chấp nhận cuộc sống phi nhân tính trong nhà Thống lý. Nhưng vì thương người cha già mà Mị đành chấp nhận trở lại nhà Thống lý với kiếp con rùa “lùi lũi nơi xó cửa”
- Và rồi cũng giống như bếp than đã vạc lửa, bề ngoài chỉ là tro tàn nguội lạnh, song bên trong vẫn âm ỉ một sức sống kì diệu… và nó, cái khát vọng hạnh phúc ấy bỗng bất chợt cháy lên thật nồng nàn và xót xa trong một đêm xuân đầy ắp tiếng gọi của tình yêu.
Lý giải sự đột biến khác thường này của Mị trong đêm xuân ấy quả thực là một thử thách với ngòi bút Tô Hoài. Với một người như Mị, đã quá quen với sự nhẫn nhục , cam chịu, mà muốn đi chơi tức là muốn nổi loạn, muốn phá phách . Thể hiện không khéo điều này tính cách nhân vật trở nên mâu thuẫn không thống nhất. Thế nhưng Tô Hoài đã vượt qua và tạo ra một cô Mị sống động thực sự như con người ngoài đời.
Để làm sống dậy khát vọng sống, khát vọng hạnh phúc ngày xưa tiềm ẩn trong Mị phải có một cái gì đó có khả năng làm quên hiện thực và sống lại quá khứ
+ Khó có thể nói là tại đất trời, tại mùa xuân bởi năm nào chẳng như vậy…
+ Cái đó có thể là tiếng sáo được điệp lại nhiều lần mà bản thân Mị ngày xưa là người thổi sáo giỏi (Mị là người bất hạnh trong tình yêu)
+ Không thể không kể đến men rượu, Mị đã lén lấy hũ rượu uống một cách bất bình thường “uống ực từng bát”, uống vừa cho hả giận, vừa như nuốt hận vào lòng. Cái say kết hợp với tiếng sáo cùng lúc gây lãng quên và mang về nỗi nhớ; lãng quên hiện tại và nhớ về ngày trước.
Lúc đầu đúng là do tác động của ngày xuân đất trời, và do tác động của tiếng sáo. Tuy mới chỉ vẳng từ xa “ngoài đầu núi”, tuy mới chỉ là “rủ bạn di chơi” nhưng đã tình lắm khiến Mị nghe mà “thiết tha bổi hổi”. Song Mị vẫn đủ tỉnh táo nhẩm theo bài hát của người đang thổi. Cũng có nghĩa nó mới chỉ là tiếng sáo của Khách thể . Nhưng k
Chào thầy Bảy
Chào thầy Bảy. Thầy có khỏe không?








Các ý kiến mới nhất