Tìm kiếm Giáo án
tình thương của bác

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Lê Cẩm Loan
Ngày gửi: 20h:18' 18-03-2015
Dung lượng: 58.5 KB
Số lượt tải: 42
Nguồn:
Người gửi: Lê Cẩm Loan
Ngày gửi: 20h:18' 18-03-2015
Dung lượng: 58.5 KB
Số lượt tải: 42
Số lượt thích:
0 người
Lời dẫn
- Kinh thưa quý vị đại biểu ban giám khảo và tất cả các bạn, em tên là HuỳnhVân Anh học sinh lớp 7A1 trường THCS Nguyễn Mai. Đến hội thi hôm nay em xin gửi tới quý vị đại biểu ban giám khảo và các bạn lời chào trân trọng nhất, chúc hội thi thành công tốt đẹp.
- Kính thưa quý vị đại biểu, ban giám khảo kính thưa toàn thể hội thi .Bác Hồ kính yêu của chúng ta là hiện thân cho những gì cao đẹp nhất của dân tộc và đất nước Việt Nam .Tấm lòng nhân ái ,tình thương của Bác đối với nhân dân ,đất nước thật bao la ,sâu đậm .Tuy Bác đã đi xa , nhưng người để lại trong lòng mỗi thiếu nhi chúng em muôn vàng nổi nhớ thương và lòng biết ơn vô hạng .Sự quan tâm ân cần chia sẻ động viên của Bác đối với chúng em ,với mọi người , mọi nhà là những câu chuyện cảm động còn sống mãi với thời gian . Tình thương của bác là câu chuyện được ghi theo lời kể của thầy giáo Đào Duy Hi ,viết trong tập những câu chuyện chọn lọc về Bác Hồ .Sau đay em xin kể câu chuyện tình thương của Bác
TÌNH THƯƠNG CỦA BÁC
(Ghi theo lời đồng chí Đào Duy Hi)
Hà Tĩnh - vùng "cán xoong" của khu 4 cũ - những ngày tháng 3 nǎm 1966, chia lửa với miền Nam, phải chịu đựng bao ác liệt đánh phá của không lực Hoa Kỳ.
Dã man nhất, chúng rải thảm bom B.52 vào các làng mạc hiền hòa, bệnh viện, chùa chiền, nhà thờ và trường học... Trường cấp 2 Hương Phúc thuộc huyện Hương Sơn là mục tiêu đánh phá của chúng.
một ngày trung tuần tháng 3-1966, hàng đàn quạ Mỹ lồng lộn ném bom "tọa độ" vào trường. Buổi sáng, chỉ lớp 6A, vừa vào tiết học vǎn, 45 học sinh chỉ có một bạn sống sót. Hôm ấy, học trò gái Nguyễn Thị Mão vì có việc nhà xin phép đến muộn, nên bạn thoát khỏi bị vùi lấp dưới hố bom của bầy quỷ dữ.
Nhận được tin đau thương nầy .Bác cho mời Bộ trưởng Giáo dục Nguyễn Vǎn Huyên lên cho Bác biết tình hình cụ thể giặc Mỹ leo thang hủy diệt các trường học. Bác bận trăm ngàn việc lớn của đất nước mà không quên một lớp học nhỏ đau thương - nơi thâm sâu xa vời - trong trăm ngàn trường lớp khác
Cùng đi với đoàn có cả thầy giáo Đào Duy Hi và đại diện gia đình học sinh , trưởng ty giáo dục Lê Sĩ Nghĩa,cùng em Nguyễn Thị Mão theo bộ trưởng vào Ba Đình báo cáo với Bác sự việc tàn bạo của giặc Mỹ vừa xảy ra ở Hương Sơn.Khi đến ,Bác đã chờ sẳn ở sảnh đường phòng khách phủ Chủ tịch . Bác thân mật hỏi thăm từng người một . Thầy Đào Duy Hi thay mặt đoàn thưa cùng Bác :thưa Bác giặc Mỹ đã trút bom hủy diệt toàn bộ ngôi trường. Hôm ấy, may là các lớp khác học buổi chiều. Lớp sáu chỉ còn mỗi một em sống sót là em Mão. Bác bảo Mão đến ngồi kề Bác. Bác nhẹ nhàng vuốt tóc cháu gái bé bỏng, như ông ngoại vỗ về an ủi cháu. Mấy lần câu chuyện Thầy Hi kể phải dừng lại vì Bác rút khǎn tay ra lau nước mắt.
Đến lượt cô Trương Thị Vi, người thân của học sinh bị nạn, đứng lên: - Thưa Bác, cháu đại diện cho phụ huynh học sinh, em ruột cháu bị lấp vùi trong cǎn hầm, ngạt thở chết. Cha già không đi được, cháu đi thay. Bùi ngùi lặng im một lúc, Bác hỏi: - Cháu có biết phụ huynh là gì không? Thưa Bác, phụ huynh là cha mẹ ạ! Bác ôn tồn giảng giải thêm: - Phụ huynh là cha anh. Ngày xưa phong kiến trọng nam khinh nữ, nên chỉ nói đến cha anh, xem nhẹ vai trò của mẹ. Hôm nay, Bác dặn chú Huyên là ta đã có từ cha mẹ thì cần gì phải dùng phụ huynh. Còn học sinh thì ta dùng học trò cũng được. Từ nào ta thiếu thì hãy mượn. Bộ trưởng Nguyễn Vǎn Huyên đỡ lời thưa Bác: - Chúng cháu đã bắt đầu dùng "Hội cha mẹ học sinh". Còn phụ huynh học sinh thì dùng cha mẹ học trò, hoặc gia đình học trò... ạ? . Nghe đến từ gia đình, Bác nhắc nhở và nhấn mạnh: Nhân đây Bác nhắc các thầy cô giáo là, giáo dục ở nhà trường phải biết kết hợp với gia đình. Vì gia đình là tế bào của xã hội. gia đình tốt thì xã hội, nhà trường mới tốt, mới dạy tốt, học tốt được? Gia đình có nghĩa cũ và nghĩa mới, nghĩa rộng và nghĩa hẹp. Gia là nhà, đình là sân. Theo nghĩa cũ thì gia đình chỉ giới hạn hẹp hòi trong nhà, ngoài
- Kinh thưa quý vị đại biểu ban giám khảo và tất cả các bạn, em tên là HuỳnhVân Anh học sinh lớp 7A1 trường THCS Nguyễn Mai. Đến hội thi hôm nay em xin gửi tới quý vị đại biểu ban giám khảo và các bạn lời chào trân trọng nhất, chúc hội thi thành công tốt đẹp.
- Kính thưa quý vị đại biểu, ban giám khảo kính thưa toàn thể hội thi .Bác Hồ kính yêu của chúng ta là hiện thân cho những gì cao đẹp nhất của dân tộc và đất nước Việt Nam .Tấm lòng nhân ái ,tình thương của Bác đối với nhân dân ,đất nước thật bao la ,sâu đậm .Tuy Bác đã đi xa , nhưng người để lại trong lòng mỗi thiếu nhi chúng em muôn vàng nổi nhớ thương và lòng biết ơn vô hạng .Sự quan tâm ân cần chia sẻ động viên của Bác đối với chúng em ,với mọi người , mọi nhà là những câu chuyện cảm động còn sống mãi với thời gian . Tình thương của bác là câu chuyện được ghi theo lời kể của thầy giáo Đào Duy Hi ,viết trong tập những câu chuyện chọn lọc về Bác Hồ .Sau đay em xin kể câu chuyện tình thương của Bác
TÌNH THƯƠNG CỦA BÁC
(Ghi theo lời đồng chí Đào Duy Hi)
Hà Tĩnh - vùng "cán xoong" của khu 4 cũ - những ngày tháng 3 nǎm 1966, chia lửa với miền Nam, phải chịu đựng bao ác liệt đánh phá của không lực Hoa Kỳ.
Dã man nhất, chúng rải thảm bom B.52 vào các làng mạc hiền hòa, bệnh viện, chùa chiền, nhà thờ và trường học... Trường cấp 2 Hương Phúc thuộc huyện Hương Sơn là mục tiêu đánh phá của chúng.
một ngày trung tuần tháng 3-1966, hàng đàn quạ Mỹ lồng lộn ném bom "tọa độ" vào trường. Buổi sáng, chỉ lớp 6A, vừa vào tiết học vǎn, 45 học sinh chỉ có một bạn sống sót. Hôm ấy, học trò gái Nguyễn Thị Mão vì có việc nhà xin phép đến muộn, nên bạn thoát khỏi bị vùi lấp dưới hố bom của bầy quỷ dữ.
Nhận được tin đau thương nầy .Bác cho mời Bộ trưởng Giáo dục Nguyễn Vǎn Huyên lên cho Bác biết tình hình cụ thể giặc Mỹ leo thang hủy diệt các trường học. Bác bận trăm ngàn việc lớn của đất nước mà không quên một lớp học nhỏ đau thương - nơi thâm sâu xa vời - trong trăm ngàn trường lớp khác
Cùng đi với đoàn có cả thầy giáo Đào Duy Hi và đại diện gia đình học sinh , trưởng ty giáo dục Lê Sĩ Nghĩa,cùng em Nguyễn Thị Mão theo bộ trưởng vào Ba Đình báo cáo với Bác sự việc tàn bạo của giặc Mỹ vừa xảy ra ở Hương Sơn.Khi đến ,Bác đã chờ sẳn ở sảnh đường phòng khách phủ Chủ tịch . Bác thân mật hỏi thăm từng người một . Thầy Đào Duy Hi thay mặt đoàn thưa cùng Bác :thưa Bác giặc Mỹ đã trút bom hủy diệt toàn bộ ngôi trường. Hôm ấy, may là các lớp khác học buổi chiều. Lớp sáu chỉ còn mỗi một em sống sót là em Mão. Bác bảo Mão đến ngồi kề Bác. Bác nhẹ nhàng vuốt tóc cháu gái bé bỏng, như ông ngoại vỗ về an ủi cháu. Mấy lần câu chuyện Thầy Hi kể phải dừng lại vì Bác rút khǎn tay ra lau nước mắt.
Đến lượt cô Trương Thị Vi, người thân của học sinh bị nạn, đứng lên: - Thưa Bác, cháu đại diện cho phụ huynh học sinh, em ruột cháu bị lấp vùi trong cǎn hầm, ngạt thở chết. Cha già không đi được, cháu đi thay. Bùi ngùi lặng im một lúc, Bác hỏi: - Cháu có biết phụ huynh là gì không? Thưa Bác, phụ huynh là cha mẹ ạ! Bác ôn tồn giảng giải thêm: - Phụ huynh là cha anh. Ngày xưa phong kiến trọng nam khinh nữ, nên chỉ nói đến cha anh, xem nhẹ vai trò của mẹ. Hôm nay, Bác dặn chú Huyên là ta đã có từ cha mẹ thì cần gì phải dùng phụ huynh. Còn học sinh thì ta dùng học trò cũng được. Từ nào ta thiếu thì hãy mượn. Bộ trưởng Nguyễn Vǎn Huyên đỡ lời thưa Bác: - Chúng cháu đã bắt đầu dùng "Hội cha mẹ học sinh". Còn phụ huynh học sinh thì dùng cha mẹ học trò, hoặc gia đình học trò... ạ? . Nghe đến từ gia đình, Bác nhắc nhở và nhấn mạnh: Nhân đây Bác nhắc các thầy cô giáo là, giáo dục ở nhà trường phải biết kết hợp với gia đình. Vì gia đình là tế bào của xã hội. gia đình tốt thì xã hội, nhà trường mới tốt, mới dạy tốt, học tốt được? Gia đình có nghĩa cũ và nghĩa mới, nghĩa rộng và nghĩa hẹp. Gia là nhà, đình là sân. Theo nghĩa cũ thì gia đình chỉ giới hạn hẹp hòi trong nhà, ngoài
 








Các ý kiến mới nhất