Violet
Giaoan

Tin tức thư viện

Chức năng Dừng xem quảng cáo trên violet.vn

12087057 Kính chào các thầy, cô! Hiện tại, kinh phí duy trì hệ thống dựa chủ yếu vào việc đặt quảng cáo trên hệ thống. Tuy nhiên, đôi khi có gây một số trở ngại đối với thầy, cô khi truy cập. Vì vậy, để thuận tiện trong việc sử dụng thư viện hệ thống đã cung cấp chức năng...
Xem tiếp

Hỗ trợ kĩ thuật

  • (024) 62 930 536
  • 091 912 4899
  • hotro@violet.vn

Liên hệ quảng cáo

  • (024) 66 745 632
  • 096 181 2005
  • contact@bachkim.vn

Tìm kiếm Giáo án

Tác phẩm văn học yêu thích

Wait
  • Begin_button
  • Prev_button
  • Play_button
  • Stop_button
  • Next_button
  • End_button
  • 0 / 0
  • Loading_status
Nhấn vào đây để tải về
Báo tài liệu có sai sót
Nhắn tin cho tác giả
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Ngô Thị Hồng Phượng
Ngày gửi: 10h:50' 20-04-2021
Dung lượng: 14.4 KB
Số lượt tải: 2
Số lượt thích: 0 người
 Vũ Bằng là một cây bút sở trường về truyện ngắn, tuỳ bút và bút kí. Văn của ông vừa có nét tinh tế của một cây bút am hiểu tườm tận về cuộc sống, vừa có cái đằm thắm, mặn mà của một tâm hồn yêu thương quê hương, đất nước tha thiết, nồng nàn. Tác phẩm “ Mùa xuân của tôi” là một trong số những tác phẩm của ông để lại trong lòng em và tất cả mọi người bao ấn tượng tốt đẹp. Tác phẩm được trích từ thiên tuỳ bút – Tháng riêng mơ về trăng non rét ngọt trong tập tuỳ bút- bút kí Thương nhớ 12.
Tác phẩm được viết trong hoàn cảnh đất nước bị chia cắt, tác giả sống trong vùng kiểm soát của Mĩ- nguỵ, xa cách quê hương đất Bắc. nhà văn đã gửi vào trang sách nỗi niềm thương nhớ da diết quê hương, gia đình và lòng mong mỏi đất nước được hoà bình, thống nhất. Những tình cảm ấy được thể hiện qua nỗi nhớ mọi cảnh săc thiên nhiên, phố xá và cuộc sống hằng ngày của Hà Nội. Những cảnh vật ấy mang vẻ đẹp riêng và bản sắc văn hoá tinh tế, độc đáo của một đất nước và cũng là của dân tộc.
Trong dòng cảm xúc của Vũ Bằng, không khí và cảnh sắc mùa xuân hiện lên một cách thật đẹp- thật độc đáo, mang một vẻ đẹp riêng biệt, khó quên. Đó là mùa xuân có mưa riêu riêu, gió lành lạnh, có tiếng nhạn kêu trong đêm xanh, có tiếng trống trò vọng lại từ những thôn xóm xa xa, có câu hát huê tình của cô thôn nữ đẹp như thơ mộng,… Chao ôi! Mùa xuân thật đặc biệt, mùa xuân về đem đến biết bao sự thay đổi kì diệu, làm bừng bao sắc xuân. Nó làm cho người ta muốn khoác một cái áo lông, ngậm một ống điếu, mở cửa đi ra ngoài như thấy một cái thú giang hồ êm ái. Như lòng mình say sưa một cái gì đó- có lẽ là sự sống. Qua những điều đó, ta thấy tâm hồn của Vũ Bằng trang trải khắp cảnh sắc và con người, từ thôn xóm đến bầu trời, từ tiếng trống trèo đến câu hát huê tình của cô thôn nữ.
Càng yêu cảnh sắc mùa xuân Bắc Việt bao nhiêu, tác giả càng yêu sự sống bấy nhiêu. Cái mùa xuân thần thánh, rất kì diệu. Vũ Bằng đã sử dụng hai vế so sánh để nói lên sự kì diệu ấy “ nhựa sống căng lên như máu căng lên trong lộc của loài nai, như mầm non của cây cối nằm im mãi không chịu được phải trồi ra, vẫy chào những cặp lá uyên ương đứng cạnh”. Cùng với những cảm hứng của mùa xuân, Vũ Bằng cho ta biết “trong cái rét ngọt ngào” của mùa xuân, “tim người ta dường như cũng trẻ ra và đập mạnh hơn” cùng với đó là “thèm khát yêu thương thực sự”, yêu đồng loại, yêu gia đình. Trong không khí đoàn tụ, êm đềm giữa những ngày xuân, lòng người “ấm lạ ấm lùng”, bao niềm vui sướng, hạnh phúc tưởng như là “ hoa mới nở”, bướm ra ràng mở hội liên hoan. San sẻ với bao thương nhớ của Vũ Bằng, ta cảm nhận được ông là một con người yêu quê hương, đất nước, yêu cảnh sắc thiên nhiên, yêu đời hơn bất cứ ai hết.
Câu văn xuôi của Vũ Bằng rất giàu biểu cảm và chất thơ trữ tình. Chất thơ lắng dịu ngọt ngào. Ta hãy khẽ đọc và cảm thụ:
“ Đẹp quá đi mùa xuân ơi-
Mùa xuân của Hà Nội thân yêu,
Của Bắc Việt thương mến.”
Yêu mùa xuân quê hương nhưng tác giả “ yêu mùa xuân nhất là vào khoảng sau rằm tháng riêng. Lúc ấy, bao cảnh sắc vẫn còn vương vấn, luyến lưu. Con ong siêng năng bay đi kiếm nhị hoa trên giàn thiên lý. Sau cơn mưa, bầu trời xuân rất đẹp. Sáng dậy, nhìn ra cửa sổ, ta thấy những vệt xanh tươi hiện lên ở trên trời, trong lòng cảm thấy rạo rực. Cà om thịt thăn điểm lá tía tô thái nhỏ hay bát canh trứng cua vắt chanh ăn mát như quạt vào lòng, là hương vị đậm đà của bữa cơm giản dị, thường nhật. Đã mấy ai trong chúng ta được hưởng thụ như Vũ Bẳng? Hương vị đậm đà ấy tưởng như được ướp với hương xuân.
Tác phẩm “ Mùa xuân của tôi” thể hiện phong cách của Vũ Bằng: một lối viết tài hoa, câu chữ mượt mà, lời văn giàu hình ảnh, cảm xúc trong sáng, đậm chất thơ, man mác như làn gió xuân. Với Vũ Bằng, tình yêu thiên nhiên, yêu mùa xuân Bắc Việt, yêu mùa xuân Hà Nội rất nồng nàn, đắm say. Tình yêu ấy gắn bó với bao kỉ niệm, bao nỗi nhớ thương vơi đầy trong tâm hồn của người khách xa quê. Trong hoàn cảnh đất nước bị quân thù chia cắt, tác giả nhớ mùa xuân Hà Nội cũng là nỗi nhớ quê hương, nhớ gia đình, vợ con đã bao ngày đêm, năm tháng cách biệt. Tác giả đã kín đáo gửi vào “Thương nhớ 12” một niềm tin sắt son, chung thuỷ về cội nguồn, về ý chí thống nhất đất nước, về Bắc- Nam liền một dải, sum họp một nhà, không kẻ địch nào có thể chia cắt được. Quả thật, đây là một tác phẩm hay và ý nghĩa. Chúng ta hãy cùng nhau đọc và cảm thụ!
 
Gửi ý kiến