Violet
Giaoan

Tin tức thư viện

Chức năng Dừng xem quảng cáo trên violet.vn

12087057 Kính chào các thầy, cô! Hiện tại, kinh phí duy trì hệ thống dựa chủ yếu vào việc đặt quảng cáo trên hệ thống. Tuy nhiên, đôi khi có gây một số trở ngại đối với thầy, cô khi truy cập. Vì vậy, để thuận tiện trong việc sử dụng thư viện hệ thống đã cung cấp chức năng...
Xem tiếp

Hỗ trợ kĩ thuật

  • (024) 62 930 536
  • 091 912 4899
  • hotro@violet.vn

Liên hệ quảng cáo

  • (024) 66 745 632
  • 096 181 2005
  • contact@bachkim.vn

Tìm kiếm Giáo án

Bài 2. Trường từ vựng

Wait
  • Begin_button
  • Prev_button
  • Play_button
  • Stop_button
  • Next_button
  • End_button
  • 0 / 0
  • Loading_status
Tham khảo cùng nội dung: Bài giảng, Giáo án, E-learning, Bài mẫu, Sách giáo khoa, ...
Nhấn vào đây để tải về
Báo tài liệu có sai sót
Nhắn tin cho tác giả
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Lưu Trúc Ly
Ngày gửi: 20h:40' 18-03-2025
Dung lượng: 15.3 KB
Số lượt tải: 0
Số lượt thích: 0 người
Từ ngày đến tháng năm ngoái,tôi cùng nhóm bạn
đã có một chuyến đi tình nguyện đầy ý nghĩa đến bản
làng X, một vùng cao hẻo lánh thuộc tỉnh Y. Chương trình
tình nguyện của chúng tôi có tên là “Chung tay vì cộng
đồng”.
Khi đến nơi, chúng tôi thật sự bất ngờ trước vẻ đẹp
hoang sơ của núi rừng. Tuy nhiên, cuộc sống của bà con
nơi đây lại vô cùng khó khăn. Nhà cửa tạm bợ, đường xá
đi lại khó khăn, trẻ em không có nhiều điều kiện để đến
trường.Trong suốt chuyến đi, chúng mình đã tham gia
vào nhiều hoạt động ý nghĩa như: dạy học cho các em
nhỏ, khám bệnh, phát thuốc miễn phí cho bà con, sửa
chữa nhà cửa, tổ chức các trò chơi và văn nghệ, trồng
cây, sửa cầu,.... Mỗi buổi sáng, chúng tôi cùng nhau đến
trường để dạy học cho các em. Tôi còn nhớ có một bé gái
tên là H, rất thích học vẽ. Tôi đã dành thời gian hướng
dẫn bé vẽ những bức tranh thật đẹp. Buổi tối, chúng tôi
lại tổ chức các trò chơi dân gian để các em có những giờ
phút vui chơi thoải mái.Trong số những kỷ niệm đẹp, tôi
nhớ nhất là câu chuyện về bà cụ Mến. Bà sống một mình
trong căn nhà nhỏ, lưng còng và đôi mắt mờ dần. Chúng
tôi đã dành thời gian quét dọn nhà cửa, nấu ăn cho bà và
trò chuyện cùng bà. Bà kể cho chúng tôi nghe nhiều câu
chuyện về cuộc sống của bà. Nghe bà kể, tôi cảm thấy

thương bà vô cùng.Những ngày ở bản làng, chúng tôi
thường thức dậy lúc 6 giờ sáng để chuẩn bị cho các hoạt
động. Buổi trưa, chúng tôi nghỉ ngơi và dùng bữa cùng bà
con. Buổi tối, sau khi hoàn thành công việc, chúng tôi
thường quây quần bên bếp lửa, hát hò và chia sẻ những
câu chuyện vui.
Chuyến đi đã để lại trong tôi nhiều cảm xúc khó tả. Tôi
hiểu được cuộc sống của những người dân vùng cao còn
nhiều khó khăn, và tôi cần phải làm nhiều hơn nữa để
giúp đỡ họ. Đồng thời, tôi cũng nhận ra rằng, cho đi cũng
là một cách để nhận lại. Sự biết ơn của bà con đã tiếp
thêm cho tôi động lực để tiếp tục những hành trình thiện
nguyện sau này.
 
Gửi ý kiến