Tuần 8. Tam đại con gà

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Đặng Xuân Lộc (trang riêng)
Ngày gửi: 16h:15' 27-11-2015
Dung lượng: 189.0 KB
Số lượt tải: 39
Nguồn:
Người gửi: Đặng Xuân Lộc (trang riêng)
Ngày gửi: 16h:15' 27-11-2015
Dung lượng: 189.0 KB
Số lượt tải: 39
Số lượt thích:
0 người
SỞ GD VÀ ĐT BÌNH THUẬN CỘNG HOÀ XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Trường THPT Bắc Bình Độc Lập – Tự Do – Hạnh phúc
…………….
Bắc Bình, ngày 10 tháng 10 năm 2015
BÁO CÁO CHUYÊN ĐỀ
GIÁO DỤC BẢO TỒN VÀ PHÁT HUY BẢN SẮC VĂN HÓA DÂN TỘC QUA TRUYỆN CƯỜI: TAM ĐẠI CON GÀ – NHƯNG NÓ PHẢI BẰNG
HAI MÀY
GV viết báo cáo: Lương Nữ Triều Hân.
GV dạy: Đặng Xuân Lộc .Lớp dạy: 10A12 .Ngày dạy: 15/10/2015
I. Mục đích và biện pháp thực hiện của chuyên đề .
1. Mục đích: GV tích hợp giáo dục bảo tồn và phát huy bản sắc văn hóa dân tộc qua bài học.
- Đặc điểm của truyện cười.
- Phân tích nội dung và nghệ thuật gây cười .
- Tôn trọng,tự hào,gìn giữ và phát huy bản sắc văn hóa dân tộc.
* Trọng tâm : tích hợp giáo dục bảo tồn và phát huy bản sắc văn hóa dân tộc qua bài học.
2. Biện pháp thực hiện.
a. Chuẩn bị của giáo viên:
- Soạn giáo án, tìm hiểu về truyện cười, sưu tầm một số hình ảnh có liên quan đến bài dạy.
- Hướng dẫn học sinh đọc và tiếp cận với tác phẩm.
- Khi giảng dạy giáo viên sử dụng phương pháp: nêu vấn đề, đặt tình huống cho HS, kết hợp với hình thức trao đổi thảo luận nhóm và trả lời các câu hỏi.
b. Về phía học sinh:
- Soạn bài theo sự hướng dẫn của giáo viên.
- Chủ động đọc văn bản soạn bài, sưu tầm tài liệu có liên quan đến bài học.
- Tìm hiểu các câu hỏi trong phần hướng dẫn đọc bài để nắm vững yêu cầu của bài học.
- Tìm hiểu : giáo dục bảo tồn và phát huy bản sắc văn hóa dân tộc qua bài học.
II.Nội dung thực dạy:
1. Nội dung bài dạy: GV hướng dẫn học sinh tìm hiểu nội dung thứ nhất qua các câu hỏi sau: Phương pháp nhận thân, kinh nghiệm thực tiễn, phát hiện, nêu vấn đề, đặt tình huống và suy luận , sau đó học sinh trả lời giáo viên chốt lại các ý chính. GV đặt câu hỏi làm sao để khơi gợi được HS có hứng thú để phát huy tính tích cực, chủ động,sáng tạo.GV cho HS tái hiện văn bản qua đoạn kịch.
* Bài 1: “Tam đại con gà”:
Câu hỏi: Tình huống gây cười được tạo nên bởi những mâu thuẫn trái với tự nhiên, mâu thuẫn đó được bộc lộ như thế nào trong “Tam đại con gà”?
- Đối tượng của gây cười: Học trò dốt làm thầy đồ dạy trẻ.
- Mâu thuẫn gây cười: qua cử chỉ, hành động và lời nói của thầy đồ bằng nghệ thuật tăng tiến.
Câu hỏi: Các mâu thuẫn trái với tự nhiên được tác giả dân gian mô tả như thế nào?
- Thầy đồ đi dạy học trò nhưng "thấy mặt chữ nhiều nét rắc rối, không biết chữ gì, học trò lại hơi gấp, thầy cuống, nói liều...".
Khi bị người nhà phát hiện dạy sai, thầy ra sức bao biện để chối tội và giấu dốt.
- Trong lần thứ nhất, để "giải quyết tình huống", "ông thầy" đã nhắm mắt chọn cách nói liều. Hài ước hơn khi ngay sau đó, "ông thầy" còn viện đến thổ công để "chứng giám" một cách hú họa cho sự dốt nát của mình
- Trong tình huống thứ hai, "ông thầy" đã giải quyết để bào chữa cho mình bằng một cái "lí sự cùn".
- Qua chỉ hai tình huống, cái bản chất "dốt" của thầy đồ đã được bộc lộ rõ ra. Cái mâu thuẫn trái tự nhiên ở nhân vật này là dốt >< khoe giỏi. Thầy đồ đi dạy học mà dốt đến mức cái chữ tối thiểu trong sách cũng không biết, không đọc được. Dốt như vậy mà thầy đồ vẫn ham khoe giỏi (sau khi khấn thổ công, "thầy lấy làm đắc chí lắm, hôm sau bệ vệ ngồi trên giường, bảo trẻ đọc cho to"). Sự hài ước của câu chuyện lên đến đỉnh điểm khi thầy đồ, dù đã biết mình dạy dốt vẫn cứ nhất quyết bao biện cho mình bằng một cái "lí sự cùn" hoàn toàn không thể tin tưởng được. Tất cả những hành động cố gắng "lấp liếm" cái dốt này, quả thực chỉ làm cho thầy đồ càng thảm hại hơn thôi.
GV diễn giảng bằng sơ đồ tư duy:
TÌNH HUỐNG: GẶP CHỮ KÊ : + NÓI LIỀU “DỦ DỈ LÀ CON DÙ DÌ”
+ BẢO HS ĐỌC KHẼ
+ KHẤN THỔ CÔNG: 3 ĐÀI – BẢO HS ĐỌC TO
ĐỐI MẶT VỚI CHỦ
Trường THPT Bắc Bình Độc Lập – Tự Do – Hạnh phúc
…………….
Bắc Bình, ngày 10 tháng 10 năm 2015
BÁO CÁO CHUYÊN ĐỀ
GIÁO DỤC BẢO TỒN VÀ PHÁT HUY BẢN SẮC VĂN HÓA DÂN TỘC QUA TRUYỆN CƯỜI: TAM ĐẠI CON GÀ – NHƯNG NÓ PHẢI BẰNG
HAI MÀY
GV viết báo cáo: Lương Nữ Triều Hân.
GV dạy: Đặng Xuân Lộc .Lớp dạy: 10A12 .Ngày dạy: 15/10/2015
I. Mục đích và biện pháp thực hiện của chuyên đề .
1. Mục đích: GV tích hợp giáo dục bảo tồn và phát huy bản sắc văn hóa dân tộc qua bài học.
- Đặc điểm của truyện cười.
- Phân tích nội dung và nghệ thuật gây cười .
- Tôn trọng,tự hào,gìn giữ và phát huy bản sắc văn hóa dân tộc.
* Trọng tâm : tích hợp giáo dục bảo tồn và phát huy bản sắc văn hóa dân tộc qua bài học.
2. Biện pháp thực hiện.
a. Chuẩn bị của giáo viên:
- Soạn giáo án, tìm hiểu về truyện cười, sưu tầm một số hình ảnh có liên quan đến bài dạy.
- Hướng dẫn học sinh đọc và tiếp cận với tác phẩm.
- Khi giảng dạy giáo viên sử dụng phương pháp: nêu vấn đề, đặt tình huống cho HS, kết hợp với hình thức trao đổi thảo luận nhóm và trả lời các câu hỏi.
b. Về phía học sinh:
- Soạn bài theo sự hướng dẫn của giáo viên.
- Chủ động đọc văn bản soạn bài, sưu tầm tài liệu có liên quan đến bài học.
- Tìm hiểu các câu hỏi trong phần hướng dẫn đọc bài để nắm vững yêu cầu của bài học.
- Tìm hiểu : giáo dục bảo tồn và phát huy bản sắc văn hóa dân tộc qua bài học.
II.Nội dung thực dạy:
1. Nội dung bài dạy: GV hướng dẫn học sinh tìm hiểu nội dung thứ nhất qua các câu hỏi sau: Phương pháp nhận thân, kinh nghiệm thực tiễn, phát hiện, nêu vấn đề, đặt tình huống và suy luận , sau đó học sinh trả lời giáo viên chốt lại các ý chính. GV đặt câu hỏi làm sao để khơi gợi được HS có hứng thú để phát huy tính tích cực, chủ động,sáng tạo.GV cho HS tái hiện văn bản qua đoạn kịch.
* Bài 1: “Tam đại con gà”:
Câu hỏi: Tình huống gây cười được tạo nên bởi những mâu thuẫn trái với tự nhiên, mâu thuẫn đó được bộc lộ như thế nào trong “Tam đại con gà”?
- Đối tượng của gây cười: Học trò dốt làm thầy đồ dạy trẻ.
- Mâu thuẫn gây cười: qua cử chỉ, hành động và lời nói của thầy đồ bằng nghệ thuật tăng tiến.
Câu hỏi: Các mâu thuẫn trái với tự nhiên được tác giả dân gian mô tả như thế nào?
- Thầy đồ đi dạy học trò nhưng "thấy mặt chữ nhiều nét rắc rối, không biết chữ gì, học trò lại hơi gấp, thầy cuống, nói liều...".
Khi bị người nhà phát hiện dạy sai, thầy ra sức bao biện để chối tội và giấu dốt.
- Trong lần thứ nhất, để "giải quyết tình huống", "ông thầy" đã nhắm mắt chọn cách nói liều. Hài ước hơn khi ngay sau đó, "ông thầy" còn viện đến thổ công để "chứng giám" một cách hú họa cho sự dốt nát của mình
- Trong tình huống thứ hai, "ông thầy" đã giải quyết để bào chữa cho mình bằng một cái "lí sự cùn".
- Qua chỉ hai tình huống, cái bản chất "dốt" của thầy đồ đã được bộc lộ rõ ra. Cái mâu thuẫn trái tự nhiên ở nhân vật này là dốt >< khoe giỏi. Thầy đồ đi dạy học mà dốt đến mức cái chữ tối thiểu trong sách cũng không biết, không đọc được. Dốt như vậy mà thầy đồ vẫn ham khoe giỏi (sau khi khấn thổ công, "thầy lấy làm đắc chí lắm, hôm sau bệ vệ ngồi trên giường, bảo trẻ đọc cho to"). Sự hài ước của câu chuyện lên đến đỉnh điểm khi thầy đồ, dù đã biết mình dạy dốt vẫn cứ nhất quyết bao biện cho mình bằng một cái "lí sự cùn" hoàn toàn không thể tin tưởng được. Tất cả những hành động cố gắng "lấp liếm" cái dốt này, quả thực chỉ làm cho thầy đồ càng thảm hại hơn thôi.
GV diễn giảng bằng sơ đồ tư duy:
TÌNH HUỐNG: GẶP CHỮ KÊ : + NÓI LIỀU “DỦ DỈ LÀ CON DÙ DÌ”
+ BẢO HS ĐỌC KHẼ
+ KHẤN THỔ CÔNG: 3 ĐÀI – BẢO HS ĐỌC TO
ĐỐI MẶT VỚI CHỦ
 








Các ý kiến mới nhất