Tin tức thư viện

Hướng dẫn chạy phần mềm ViOLET trên Window đã chặn Flash

12977357 Kính chào các thầy, cô Hiện tại các bản cập nhật mới nhất của Window đã chặn Flash nên có thể máy tính của thầy, cô không chạy được phần mềm ViOLET. Hướng dẫn sau đây sẽ giúp thầy, cô có thể chạy được phần mềm ViOLET trên các máy Window đã chặn Flash. Bước 1: Vào Control Panel của...
Xem tiếp

Quảng cáo

Tìm kiếm Giáo án

100 Bài thơ Tình Tự Quê Hương 3 TG Mặc Giang

Nhấn vào đây để tải về
Hiển thị toàn màn hình
Báo tài liệu có sai sót
Nhắn tin cho tác giả
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn: Từ Mặc Giang
Người gửi: Đặng Ngọc Nga
Ngày gửi: 22h:10' 27-07-2011
Dung lượng: 571.5 KB
Số lượt tải: 67
Số lượt thích: 0 người
100 bài Tình Tự Quê Hương 3
Viết về Quê Hương, Dân Tộc,
Tình Tự, Con người và Sắc thái Việt Nam.
 
Mặc Giang
macgiang@y7mail.com
thnhattan@yahoo.com.au   
Sao lại khóc
Gởi cho người và gởi cho ai
Trả lời đi anh
Em đừng hỏi
Đâu nguồn cảm hứng
Hoa nở giữa rừng hoang
Đường dài nào có ngại chi
Chim ơi như một giấc mơ
Ngày về, lại một chuyến đi
Quê hương là khung trời muôn thuở
Đi đâu cũng nhớ quê nhà
Ta đưa nhau đi trên quê nghèo
Ta đưa nhau đi trên quê hương ta
Con chim nho nhỏ bay quanh lối về
Một vạch ba thế hệ
Tình núi nghĩa rừng
Tình biển nghĩa sông
Nghe rừng khua gió núi
Xóm nhỏ làng quê
Rau cỏ bốn mùa
Tình non nghĩa nước
Sắc thắm muôn hoa
Sông nước Việt Nam
Ngày trở về
Lá rụng về cội
Tuổi thơ em học đánh vần
Nhớ thương ngày về
Vỗ về sông bến cũ
Nói đi anh
Ta không nói
Vợ chồng quê
Trái cây bốn mùa
Muôn chim ca hát
Gia cầm và dã thú
Cá nước mặn nước ngọt
Mái tranh nghèo xa xưa ấy
Chim bay vỗ cánh tầm không
Đi đâu cũng nhớ trở về
Để còn nhớ Việt Nam
Thuyền về bến cũ
Nếu không người thì cũng không ta
Những em bé cơ cùng
Bốn mùa quốc quốc gia gia
Tôi muốn nói
Đừng đòi hỏi các em nhiều quá
Là của Việt Nam
Quê hương tồn sinh bất diệt
Nhiều khung chưa đóng
Khứ - lai đáp khẽ thế à
Trường ca viễn xứ
Đôi bờ nhớ thương
Tiếng hát Việt Nam muôn đời
Một nhà Việt Nam
Quê hương tình tự muôn đời
Tình tự nâng niu
Vịnh nước non
Chuyển trao từng thế hệ
Ca vang đồi thế kỷ
Sóng vỗ đôi bờ
Dậy sóng Thi Thơ
Tình tự mênh mông
Đi vào giấc ngủ ngàn năm
Tiếng khóc cội nguồn
Không thương tiếc
Vùi sâu Đất Mẹ
Đau lòng Non Nước
Hãy vẽ hãy tô
Son Sắt tôn thờ
Khép lại đôi bờ
Mảnh rách nát
Bao thuở can qua
Một cõi mênh mông
Nhớ về Huyền Trân
Tàn cát bụi
Trái tim biết thở
Chuyện hai dòng sông
Hát bản Trường Ca
Bóng núi lưng đồi
Tiếng Đoạn Trường
Nói tiếng yêu thương
Một mái tình quê
Một mái quê nhà
Sông nhỏ bên làng
Đâu những ngày xưa
Núi ngả lưng đồi
Quê hương đâu của riêng ai
Quê hương chỉ một
Biết đến bao giờ
Cuốn thả bờ lau
Lại viết cho em
Biết mấy dòng sông
Tiếng chim gọi hồn
Xóm nhỏ quê nghèo
Nhớ mãi tình quê
Cho trọn tình quê
Ơn Cha - Đức Mẹ
Tiếng nói hồn thiêng
Hoa Tổ Tông
Niềm vui chưa vẹn
Sẽ biết làm gì
 
Sao lại khóc !
           Tháng 5-2005 
Sao không nói, mà hình như em khóc
Đời ra sao, mà em khóc, em ơi
Sao nhìn tôi, em không nói nên lời
Tôi đã hiểu, đời em nhiều đau khổ 
Em đã khóc, khi quê  hương từ độ
Dòng máu tươi khơi sắc thắm tuôn dòng
Máu xương nào đổ xuống cho non sông
Máu xương nào nát tan cho em sống 
Tôi xin cảm ơn em, còn rung niềm xúc động
Chuyện quê hương, dài đằng đẵng xưa nay
Hồn rung rung thành lệ  sử đêm ngày
Niềm đau đó, không phải riêng em, mà niềm đau dân tộc 
Chúng ta hãy lọc qua từng điểm mốc
Điểm mốc nào cũng mốc điểm treo gương
Mỗi thời qua đều là  của quê hương
Nếu quá khứ, thì dành cho lịch sử 
Nếu hiện tại, là  của ta đó chứ
Học ngày qua để xây dựng hôm nay
Học hôm nay để trao lại ngày mai
Và đừng dẫm những bước đi hoen ố 
Khóc, tốt đó, nhưng không phủ đầu, đánh đổ
Than, tốt đó, nhưng không than vãn nói suông
Mà hãy cùng nhau đắp vá mở đường
Mỗi tấc đất chông gai, mới trở thành quê hương sông núi ! 
Gởi cho người và  gởi cho ai !  
                Tháng 5-2005 
Vầng thơ ở trên ngàn, gởi xuống trần gian lao khổ
Hỏi trần gian đày nhân thế chi đau
Sao không đem tin yêu hy vọng tẩm màu
Để nhân loại nhìn nhau trong tình người thân thiện 
Vầng thơ của con tim, gởi những nơi chinh chiến
Cho miệng súng bẻ  cong, cho bom đạn tịt ngòi
Thế giới xưa nay, máu biển xương đồi
Lửa thù hận cũng điêu tàn lịch sử 
Vầng thơ của tình thương, gởi thành dòng tình tự
Phá tường thành phân chia ranh giới giàu nghèo
San bằng mọi chông gai lên thác xuống đèo
Cho nhân thế biết tương
 
Gửi ý kiến