Violet
Giaoan

Tin tức thư viện

Khắc phục hiện tượng không xuất hiện menu Bộ công cụ Violet trên PowerPoint và Word

12099162 Kính chào các thầy, cô. Khi cài đặt phần mềm , trên PowerPoint và Word sẽ mặc định xuất hiện menu Bộ công cụ Violet để thầy, cô có thể sử dụng các tính năng đặc biệt của phần mềm ngay trên PowerPoint và Word. Tuy nhiên sau khi cài đặt phần mềm , với nhiều máy tính sẽ...
Xem tiếp

Quảng cáo

Hỗ trợ kĩ thuật

Liên hệ quảng cáo

  • (024) 66 745 632
  • 096 181 2005
  • contact@bachkim.vn

Tìm kiếm Giáo án

GIÓ LẺ - NGUYỄN NGỌC TƯ

Nhấn vào đây để tải về
Hiển thị toàn màn hình
Báo tài liệu có sai sót
Nhắn tin cho tác giả
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn: Hồ Trung Tú
Người gửi: Vũ Trung Kiên (trang riêng)
Ngày gửi: 20h:29' 10-02-2009
Dung lượng: 50.5 KB
Số lượt tải: 120
Số lượt thích: 0 người
"Gió lẻ" của Nguyễn Ngọc Tư và những điều ngoài ngôn ngữ.
Người bố nói một câu xúc phạm, người mẹ treo cổ tự vẫn và cô con gái 10 tuổi như ném trả tiếng nói lại cho loài người, cô câm hẳn và bỏ nhà đi lang thang cho đến ngày thành thiếu nữ rồi chết trong một tình yêu ngổn ngang. Gió lẻ là gió gì cũng không ai biết, gió năm ấy, năm kia hay năm nào cũng cũng không ai biết, cô gái như mang gió đi theo và thổi vào tất cả nơi nào, những ai cô gặp cái lạnh không thể lấp đầy của sự một mình trên thế gian. Hàng trăm, hàng ngàn chuyện đã xảy ra trên những ngày lang thang ấy được kể lại bằng giọng kể không đầu không cuối, tuỳ vào những liên tưởng bất chợt, như ký ức vậy, ký ức trở về đâu cần có đầu có đuôi ! Câu chuyện được kể không đơn tuyến, chính thủ pháp này đã khiến người đọc khó nắm bắt mạch chuyện từ đầu, thế nhưng một khi đã hiểu câu chuyện thì những ký ức, những mảng chuyện bất chợt này, như đứng độc lập và bản thân nó như một bài thơ ngắn đầy cảm xúc.
Với thủ pháp này truyện không còn những đoạn dẫn dắt, những câu chào mời, giới thiệu, tất cả như được cô đọng lại, tinh tế như những bài thơ đứng cạnh nhau. Và thực sự những chi tiết truyện là những cảm xúc thơ đúng nghĩa, tuy được trình bày dưới hình thức văn xuôi nhưng người đọc vẫn dễ dàng nhận ra nhịp điệu của thơ trong mỗi câu chữ. Trong những ngày Nguyễn Ngọc Tư viết Gió Lẻ, đồng thời chúng ta thấy trên blog của chị những chùm thơ văn xuôi thật đặc sắc.
"Những toa tàu trượt qua tôi trong sớm mai, dằng dặc gương mặt người ẩn hiện trong ô cửa tối, trong những hành khách kia, có thể có người tôi thương nhớ đã lâu rồi. Cái khao khát gặp nhau đã không còn hình dáng của khao khát nữa, nỗi nhớ không còn nhận biết đó là nỗi nhớ, tình yêu xưa cũng không chắc tình yêu. Chỉ cháy lên ý nghĩ, được nhìn lại gương mặt, nụ cười, ánh mắt và tay tôi đan vào những ngón tay khô..." (Nghĩ trong lúc tàu đi qua)
"Những ngày lang thang trên đất lạ, với tấm bản đồ rách rã, đôi khi tôi phải dừng lại hỏi đường
Ông ơi, lối đi này dẫn tới đâu, cháu muốn tới những thung sâu
Những bãi cỏ buổi sáng từng là chợ, họ bán mấy rau và tặng mấy hẹn hò
Ông già im lặng và ngón tay gầy quắt, vẽ cho tôi một con đường" (Hỏi đường)
Đọc Gió lẻ, tôi cứ hình dung Nguyễn Ngọc Tư như một mụ phụ thuỷ lần đầu nắm được sức mạnh của âm binh, chị tung bên này, hứng bên kia, hô phong, hoán vũ cái sức mạnh của ngôn từ mà chị đã bắt đầu nắm được. Chị không kể chuyện, nếu phải tóm tắt thì có thể kể câu chuyện trong ba dòng là xong (như tôi đã tóm tắt ở đầu bài), câu chuyện chỉ là cái cớ, để trong đó ngôn từ có thể biểu hiện được quyền lực rõ nhất của nó
Và bất ngờ, chính ở chỗ này, chị đã chạm đến điều sâu xa nhất, cổ xưa nhất và cũng là căn bản, nền tảng nhất của văn minh loài người, đó là: Ngôn ngữ !
Không có ngôn ngữ, con người sẽ vẫn mãi là động vật hoang dã không hơn con heo, con chó ta thấy hằng ngày. Kể từ khi có ngôn ngữ, con người bắt đầu có tư duy, và nhờ có tư duy con người đã có thể hiểu được những bước đi của Tạo hoá, thậm chí, đang âm mưu dần thay sự sáng tạo của tạo hoá ! Không có ngôn ngữ, con người không thể tư duy. Chúng chỉ có thể tư duy trong chiếc áo, lớp vỏ của ngôn ngữ. Và khi Descartes nói: "COGITO ERGO SUM - I think therefore I am - Tôi tư duy tức là tôi tồn tại" thì ta hiểu, ông không chỉ nói đến sức mạnh của tư duy mà còn là ý nghĩa nhân sinh của con người trong vũ trụ này.
Thế nhưng, kể từ khi có ngôn ngữ, con người cũng bắt đầu "tha hoá" và xa rời dần "bản thể" của mình. Đầu tiên là Lão Tử, cái chữ ĐẠO của ông đến bây giờ chúng ta vẫn không thể hiểu chính xác nó là cái gì, vì : "Đạo khả đạo phi thường đạo, danh khả danh phi thường danh". Giáo sư Nguyễn Huệ Chi giải điều này như sau: "Chân lý mà nhất là chân lý tối thượng, nó không phơi ra những đường, nếp, hình, khối... để cho giác quan chúng ta dễ dàng bám lấy. Thế nên thay vì giác quan, con người phải dùng đến một thứ siêu giác quan là lương năng để mặc khải chân lý. Mà lương
 
Gửi ý kiến