Violet
Giaoan

Tin tức thư viện

Khắc phục hiện tượng không xuất hiện menu Bộ công cụ Violet trên PowerPoint và Word

12099162 Kính chào các thầy, cô. Khi cài đặt phần mềm , trên PowerPoint và Word sẽ mặc định xuất hiện menu Bộ công cụ Violet để thầy, cô có thể sử dụng các tính năng đặc biệt của phần mềm ngay trên PowerPoint và Word. Tuy nhiên sau khi cài đặt phần mềm , với nhiều máy tính sẽ...
Xem tiếp

Quảng cáo

Hỗ trợ kĩ thuật

Liên hệ quảng cáo

  • (024) 66 745 632
  • 096 181 2005
  • contact@bachkim.vn

Tìm kiếm Giáo án

NGUOI TRO VE TU DIA PHU

Wait
  • Begin_button
  • Prev_button
  • Play_button
  • Stop_button
  • Next_button
  • End_button
  • 0 / 0
  • Loading_status
Nhấn vào đây để tải về
Báo tài liệu có sai sót
Nhắn tin cho tác giả
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn: BAO DAN TRI
Người gửi: Vũ Ngọc Ánh (trang riêng)
Ngày gửi: 01h:46' 02-09-2010
Dung lượng: 475.5 KB
Số lượt tải: 6
Số lượt thích: 0 người
Chuyện tiếp về “Người trở về từ địa phủ”...
(Dân trí) - “Nhà tôi đang ở là của bố mẹ cho chứ tôi lấy đâu ra sức, ra tiền mà làm”, người cựu tù đảo Phú Quốc phân trần. “Ăn xái ngôi nhà” - như lời ông nói, nhưng đã 27 năm rồi ông vẫn không đủ tiền đổ mái cho căn nhà bớt dột nát…  >>  Người về từ “địa phủ” và 9 chiếc răng lưu lạc (*)  >> Xúc động những tấm lòng đến với “Người trở về từ địa phủ...”
Tôi từng là đồng đội với chị Trâm...
Chúng tôi đến thôn Tiên Hào (xã Vĩnh Hào, huyện Vụ Bản, tỉnh Nam Định) thì trời bắt đầu cơn mưa nặng hạt, một ông cụ khi nghe tôi hỏi thăm nhà người cựu tù đảo Phú Quốc Vũ Minh Tằng - nhân vật trong bài viết “Người trở về từ “địa phủ” và 9 cái răng lưu lạc” đã không chút nề hà dẫn chúng tôi đến tận cổng.
Căn nhà ông Tằng nằm khuất sâu trong xóm, cũng cũ kỹ và giản dị như chính bản thân của ông. Có thể dễ dàng đoán được tuổi đời của căn nhà đã tròm trèm 27 năm bởi con số 1984 được khắc “chễm chệ” trên mái. Trong nhà chẳng có gì đáng giá, một bàn uống nước, 2 giường gỗ xập xệ và một cái tủ. Ấn tượng nhất chính là hình khung gỗ lồng ảnh vợ chồng ông Tằng: một ảnh thời trai trẻ sung sức và một ảnh thời “thất thập cổ lai hy”.
“Anh thấy không, hồi trai trẻ vợ chồng tui là đôi đẹp nhất làng này đấy. Bà ấy “chết tui” cũng vì cái vẻ đẹp trai, phong độ. Hồi đó tui mới có 24 tuổi chứ mấy”, chỉ tay vào bức ảnh đen trắng, ông Tằng rít một hơi thuốc từ bộ ống điếu tự chế vừa cười vừa nhìn sang bà Nguyệt đang ngồi nhai trầu đầu giường. Bà vợ ông mấy hôm nay do trở trời, 2 đầu gối do bệnh thấp khớp cứ sưng vù nên chẳng đi đâu được, thế mà miệng vẫn cười tủm tỉm khi nghe ông Tằng kể về những năm tháng quen nhau nên vợ nên chồng.
 
 Chàng trai trẻ trắng trẻo đẹp trai năm xưa giờ đã già với những phần cơ thể "lạo xạo" thương tích
Ông kể, lúc trai trẻ sung sức thì vợ chồng lại xa nhau. Năm 1962, ông nhập ngũ lên đường đánh Mỹ còn bà Nguyệt ở nhà nuôi 2 con: một cô con gái 2 tuổi và một cậu con trai đang còn nằm trong bụng mẹ. “Tôi với liệt sỹ Đặng Thùy Trâm ở cùng một đội chứ đâu xa, lúc đó (năm 1967 ông Tằng đóng quân Quảng Ngãi - PV) tôi 29 tuổi, chức vụ y sỹ, còn chị ấy 22 tuổi nhưng đã là bác sỹ rồi đấy”, ông Tằng bồi hồi nhớ lại.
Ông Tằng cùng liệt sỹ Đặng Thùy Trâm quen và làm việc cùng nhau đúng một tháng rồi không bao giờ còn gặp lại được nhau nữa. Cái ngày định mệnh 3/9/1967 ông bị địch bắt trong hang Đá Chẹt, liệt sỹ Đặng Thùy Trâm do đang đi công tác ở đồng bằng nên thoát. 3 năm sau thì chị Trâm hi sinh trong một trận tập kích của địch, còn ông vẫn đang ngồi thi gan ở “địa phủ” với bao màn tra tấn của “con quỷ Trần Văn Nhu”.
“Năm 1967 lúc bị bắt, số hiệu của tôi là tù nhân thứ 504. Năm 1973, lúc tôi được ra tù con số đã lên hơn 41 nghìn, trong đó tù nhân nữ ngót nghét 15 nghìn người. Ở đảo Phú Quốc chia ra 4 trại giam, mỗi trại chứa khoảng 1.800 người xếp thứ tự A, B, C, riêng “thằng Nhu” nó cũng sát hại phải 5.000 người rồi”, ông Tằng lại rít hơi thuốc dài.
Ông Tằng cũng không hiểu sao mình vẫn sống qua hàng trăm màn tra tấn dã man hơn thời trung cổ của viên cai ngục Trần Văn Nhu. Thậm chí, để ngồi nói chuyện với tôi ngày hôm nay, ông bảo cũng đã kỳ lạ lắm rồi. Ông lần giở cho tôi xem những tấm phim chụp đợt kiểm tra tổng thể hồi tháng 6/2010: 4 đốt sống bị chẻ làm đôi, hai rẻ sương sườn bị gãy, hốc mắt còn găm mảnh đản R15 và thêm chẩn đoán viêm hang vị, nghi ung thư dạ dày... “Tấm nào cũng bệnh cũng tật, đen tối y như tờ chụp phim, may sao tâm trí tôi vẫn còn sáng lắm”, người cựu tù nở nụ cười làm giãn hẳn khuôn mặt vốn nhăn nheo, gầy xọm của mình.
Giá mà đổ mái bằng được một gian thì hay...
Bệnh tật đầy người, nhưng ông Tằng cũng không nghĩ ngợi nhiều, bởi với ông còn sống được đến ngày hôm nay đã là quá đỗi hạnh phúc rồi. “Đồng đội mình hi sinh hết, mình vẫn có con, có cháu, dù
 
Gửi ý kiến