Violet
Giaoan

Tin tức thư viện

Khắc phục hiện tượng không xuất hiện menu Bộ công cụ Violet trên PowerPoint và Word

12099162 Kính chào các thầy, cô. Khi cài đặt phần mềm , trên PowerPoint và Word sẽ mặc định xuất hiện menu Bộ công cụ Violet để thầy, cô có thể sử dụng các tính năng đặc biệt của phần mềm ngay trên PowerPoint và Word. Tuy nhiên sau khi cài đặt phần mềm , với nhiều máy tính sẽ...
Xem tiếp

Quảng cáo

Hỗ trợ kĩ thuật

Liên hệ quảng cáo

  • (024) 66 745 632
  • 096 181 2005
  • contact@bachkim.vn

Tìm kiếm Giáo án

Tuần 23. Đây thôn Vĩ Dạ

Tham khảo cùng nội dung: Bài giảng, Giáo án, E-learning, Bài mẫu, Sách giáo khoa, ...
Nhấn vào đây để tải về
Hiển thị toàn màn hình
Báo tài liệu có sai sót
Nhắn tin cho tác giả
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Long Thạnh
Ngày gửi: 13h:24' 23-04-2017
Dung lượng: 27.4 KB
Số lượt tải: 221
Số lượt thích: 0 người
"Chưa bao giờ người ta thấy xuất hiện cùng một lúc một hồn thư rộng lớn như Thế Lữ. mơ màng như Lưu Trọng Lư, hùng trúng như Huy Thông, trong sáng như Nquyền Nhược Pháp, ảo não như Huy Cận, quê mùa như Nguyễn Bính, kì dị như Chế Lan Viên.... và thiết tha, rạo rực, băn khoăn như Xuân Diệu” (Thi nhân Việt Nam)
“Đời chúng ta nằm trong vòng chữ tôi.Mất bề rộng ta đi tìm bề sâu.Nhưng càng đi sâu càng lạnh. Ta thoát lên tiên cùng Thế Lữ, ta phiêu lưu trong trường tình cùng Lưu Trọng Lư, ta điên cuồng với Hàn Mặc Tử, Chế Lan Viên, ta đắm say cùng Xuân Diệu. Nhưng động tiên đã khép, tình yêu không bền, điên cuồng rồi tỉnh, say đắm vẫn bơ vơ. Ta ngơ ngẩn buồn trở về hồn ta cùng Huy Cận”. (Hoài Thanh – Một thời đại trong thi ca)
ĐÂY THÔN VĨ DẠ
Khổ 1:
Sao anh không về chơi thôn Vĩ?
Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên
Vườn ai mướn quá xanh như ngọc
Lá trúc che ngang mặt chữ điền.
- Mở đầu bài thơ là một câu hỏi tu từ như một lời chào dịu ngọt, hay một lời trách cứ nhẹ nhàng mà dễ thương:
+ Có người cho rằng: Đó là lời ng con gái xứ Huế (Hoàng Cúc) trách móc, mời gọi HMT về chơi ( Sai! Bởi thực tế, HC cũng tự khẳng định mình chỉ viết bưu thiếp động viên HMT và hơn thế nữa, HC cũng đủ tinh tế để nhận ra HMT giờ đây đâu còn có thể về chơi, về thăm lại thôn Vĩ nữa mà mời mọc, mà trách móc làm chi?
+ Và thực tế là lời HMT phân thân tự hỏi chính mình. Bởi bản thân HMT đang mang một nỗi đau thân phận.
- Về chơi: nhẹ nhàng nhưng vô cùng đau xót. Bản thân chúng ta thì nhẹ nhàng, đơn giản nhưng cái nhà thơ đang đối diện là lãnh cung của sự cô đơn, là cái chết đang gần kề, là bệnh tật, là khao khát đang lìa xa, là lưỡi hái tử thần đang giơ dọa, là cuộc đời đã khép lại. Chính vì vậy mà thôn Vĩ giờ đây là cuộc đời, về chơi thôn Vĩ như rong chơi giữa cuộc đời. Về được thôn Vĩ là k còn sống với mặc cảm và bệnh tật. (CHTT nghe đau đáu mà khắc khoải, hiển hiện lên từng câu chữ là nỗi khao khát sống bình thường nhưng không có khả năng với tới. C/s với Hàn giờ đây thật chơi vơi, thật xa vời! Từ “về chơi” còn mang sắc thái phóng khoáng, tự do, không khách sáo, xa lạ. Về lại thôn Vĩ là nhà thơ sẽ có thể đi chơi bất cứ nơi đâu, gặp bất cứ ai và làm bất cứ điều gì mình thích.Nhưng, bao giờ mới được như thế? Như HXH tự hỏi: “Bao giờ thong thả lên chơi nguyệt/ Cho cả cành đa lẫn củ đa”
*Liên hệ: Trong 1 nhạc phẩm của mình, TCS có viết: “Đừng tuyệt vọng. Tôi ơi đừng tuyệt vọng”. Lời khuyên chính bản thân ( rất buồn( khó tả nổi nhưng vẫn tự khích lệ, tự động viên, tự an ủi chính mình.
- Vẻ đẹp khu vườn Vĩ Dạ buổi bình minh:
+ Đón ánh nắng đầu tiên là hàng cau.Liên hệ: Hoàng Phủ Ngọc Tường viết về sông Hương: “Rời khỏi kinh thành, sông Hương chếch về hướng chính bắc, quanh năm mơ màng trong sương khói, lưu luyến ra đi giữa màu xanh biếc của tre trúc và của những vườn cau vùng ngoại ô Vĩ Dạ...”. Đối với những ai từng sống ở Huế hay đến thôn VD đều thấy VD có rất nhiều cây cau. Đây là 1 loại cây tạo nên những hàng thẳng tắp, nó đón những ánh nắng mai và tạo nên những hàng nắng rất đẹp.Cau thuộc họ dừa, có nhiều đốt, là cây cao nhất trong vườn, là thước đo mực nắng.Tất cả các đốt đều đón ánh nắng mai thanh tân, trong trẻo ấy.
+ Màu nắng mới: lung linh, tinh khiết.
+ Mướt mà “quá” + NT SSánh: cảnh đẹp quá, diễn tả 1 sắc xanh mượt mà, tràn đầy sức sống.
Một câu thơ hay xây dựng trước mắt đọc một bức tranh đẹp. Từng ánh nắng mai rọi lên từng chiếc lá còn đọng sương đêm. Những chiếc lá mang màu xanh ngọc. “Ngọc” vừa tạo hình vừa tạo ánh, một khu vườn rười rượi sắc xanh.
- Hình ảnh con người:
+ Thôn VD đọng lại trong HMT những kỉ niệm sâu sắc, trĩu nặng. Như CLV viết: “Tình yêu làm đất lạ hóa quê hương”.
+ Hình như có một t.y sâu thẳm nào đó của nt dành cho qh VD. Trong hoài niệm Hàn, Thôn Vĩ k chỉ
 
Gửi ý kiến