Gốc > Mục:Cao Đẳng - Đại học > Mục:Giáo dục Tiểu học >
title:Ngữ âm - Từ vựng Tiếng việt
date:26-08-2011
sender:Hà Văn Tùng
source:
type:doc


Câu 1:
Phân biệt ngôn ngữ và lời nói.
Câu 2:
Chứng minh ngôn ngữ là một hiện tượng xã hội đặc biệt?
Câu 3:
- Chứng minh câu nói của Lê - nin : “ Ngôn ngữ là phương tiện giao tiếp quan trọng nhất của xã hội loài người”.
- Phân tích mối quan hệ giữa ngôn ngữ và tư duy? ?( hay tại sao nói ngôn ngữ và tư duy thống nhất nhưng không đồng nhất nhau?
Câu 4:
Trình bày các kiểu quan hệ trong cấu trúc của ngôn ngữ? Cho ví vụ.
Chứng tỏ ngôn ngữ là hệ thống tín hiệu đặc biệt?

PHẦN II: NGỮ ÂM – TỪ VỰNG
Câu 1:
Nêu những tiêu chí để nhận diện nguyên âm và phụ âm? ( Độ mở của miệng, hình thang âm, quốc tế)
Câu 2:
Dựa trên tiếu chí đó( Độ mở của miệng, phiên âm quốc tế) xác định giá trị đặc trưng khu biệt của nguyên âm và phụ âm?
Câu 3:
Xác định mô hình(kiểu loại) và phiên âm ngữ âm quốc tế bài thơ hay đoạn văn?
Câu 4: Xác định từ chuyển nghĩa theo phương thức nào? ( Hoán dụ, ẩn dụ).
Câu 5:
Trong một số từ sau, xác định phương thức chuyển nghĩa?
Câu 6
Xác định các trường nghĩa biểu vật của một số từ sau?
Câu 7:
Xác định các trường nghĩa liên tưởng của một số từ sau?
Câu 8:
Xác định các trường nghĩa biểu niệm của một số từ sau?


PHẦN I: NGÔN NGỮ HỌC ĐẠI CƯƠNG
Câu 1: Phân biệt ngôn ngữ và lời nói.
Ngôn ngữ là hệ thống những đơn vị vật chất phục vụ cho việc giao tiếp của con người và được phản ánh trong ý thức của tập thể một cách độc lập với những tư tưởng, tình cảm và nguyện vọng cụ thể của con người, cũng như trừu tượng hóa những tư tưởng, tình cảm và nguyện vọng đó.
Lời nói là kết quả của việc vận dụng các phương tiện khác nhau của ngôn ngữ để truyền đạt thông tin, kêu gọi người nghe có hành động tương ứng.
Sự khác và giống nhau giữa ngôn ngữ và lời nói:
Sự khác nhau:
Ngôn ngữ là phương tiện giao tiếp ở dạng khả năng tiềm tàng, trừu tượng hóa khỏi bất kì một sự áp dụng cụ thể nào của chúng.
Còn lời nói là phương tiện giao tiếp ở dạng thực hóa, tức là dạng hoạt động, gắn liền với những nội dung cụ thể.
Giống nhau:
Mối quan hệ giữa ngôn ngữ và lời nói là mối quan hệ giữa cái chung và cái riêng: cái riêng chỉ tồn tại trong chừng mực là nó liên hệ với cái chung. Cái chung chỉ có thể tồn tại trong cái riêng, thông qua cái riêng. Bất cứ cái riêng nào đều cũng có tính chất chung. Bất cứ cái chung nào cũng đều cái riêng cả. Bất cứ cái chung nào cũng chỉ bao gồm được gần hết những cái riêng. Bất cứ cái riêng nào cũng đều không hoàn toàn tham gia vào cái chung cả. Trong giao tiếp người ta chỉ tiếp xúc với các lời nói. Các văn bản viết hay nói miệng đều có thể gọi là lời nói. Người ta chỉ có giao tiếp nếu các ngôn bản hay lời nói bao gồm những yếu tố có giá trị chung, hoạt động theo nguyên tắc chung. Ngôn ngữ chính là hệ thống những yếu tố và nguyên tắc có giá trị chung, làm cơ sở để cấu tạo các ngôn bản hay các lời nói.
Như vậy ngôn ngữ và lời nói thống nhất nhưng không đồng nhất với nhau.

Câu 2: Chứng minh ngôn ngữ là một hiện tượng xã hội đặc biệt?
Để chứng minh ngôn ngữ là hiện tượng xã hội đặc biệt, trước hết chúng ta phải tìm hiểu vì sao người ta gọi ngôn ngữ là một hiện tượng xã hội mà không phải là một hiện tự nhiên hay một hiện tượng nào khác:
Thứ nhất, do ảnh hưởng của thuyết tiến hóa của Đacuyn, người ta cho rằng ngôn ngữ như là một cơ thể sống. Ngôn ngữ hoạt động và phát triển theo quy luật của tự nhiên, nghĩa là ngôn ngữ đều không thoát khỏi quy luật: nảy sinh, hình thành, phát triển và diệt vong. Để chứng minh cho quan điểm này, người ta dẫn ra các hiện tượng là một số từ cũ và nghĩa cũ mất đi, từ mới và nghĩa mới trong ngôn ngữ xuất hiện thậm chí một số ngôn ngữ trở thành tử ngữ như tiếng Latin, tiếng Phạn...Thực ra quy luật phát triển ngôn ngữ không theo quy luật của tự nhiên. Ngôn ngữ luôn kế thừa và phát triển cái mới, không bao giờ bị hủy diệt hoàn toàn.
Thứ hai, một số người đồng nhất ngôn ngữ với bản năng sinh vật ở con người, nghĩa là những hoạt động ăn, nói, cười, khóc