Thư mục

Hỗ trợ kỹ thuật

  • (Hotline:
    - (04) 66 745 632
    - 0982 124 899
    Email: hotro@violet.vn
    )

Thống kê

  • lượt truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Chào mừng quý vị đến với Thư viện Giáo án điện tử.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.

    Thu điếu


    (Bài giảng chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Trịnh Thị Thái Dung
    Ngày gửi: 08h:04' 20-07-2009
    Dung lượng: 40.0 KB
    Số lượt tải: 142
    Số lượt thích: 0 người

    Thu điếu
    Nguyễn Khuyến
    I / Phân tích
    Một đặc điểm nổi bật của các nhà thơ xưa thường hay mượn cảnh để ngụ tình, mượn cảnh để bộc lộ tâm trạng nỗi lòng của mình. Nguyễn Khuyến cũng không nằm ngoài qui luật đó. Ông mượn cảnh “Câu cá mùa thu” để giãi bày tâm sự yêu nước u hoài của mình
    1/ Cảnh thu
    */ Ao thu Ao thu lạnh lẽo nước trong veo
    Đọc câu thơ ta có cảm giác lành lạnh. Cái cảm giác này được gợi lên không chỉ ở “ao thu”, nước thu mà còn do các từ
    _ “lạnh lẽo“trong veo” đem lại.
    Miêu tả cảnh làn nước thu nói trong là đủ, nhưng ở đây
    (Tác giả lại dùng tính từ gợi cảm “trong veo”. Trước mắt ta như hiện ra cả một khối nước trong vắt dường như nhìn thấu tận đáy. “Trong veo” lại kết hợp với từ láy “lạnh lẽo”càng gợi cho người đọc cảm giác ớn lạnh đến rùng mình.
    Không khí se lạnh, làn nước ao ở độ giữa và cuối thu như trong trẻo hơn. Khung ao không trống vắng mà có “chiếc thuyền câu” nhỏ, dấu vết của cuộc sống con người :
    */ Thuyền câu : Một chiếc thuyền câu bé tẹo teo
    Chiếc thuyền và mặt ao thật hoà hợp với nhau về kích thước. Nhà thơ tả chiếc thuyền câu bé teo đã là nhỏ lắm rồi, nhưng ở đây tác giả lại dùng
    _ Bé “tẻo teo”( Từ láy Cách dùng từ như thế thật tinh tế, gợi cho người đọc ấn tượng rõ nét về sự nhỏ bé xinh xắn của chiếc thuyền.
    Cái lạnh đã theo những cơn gió thu trở về. Ao thu lúc này không còn tĩnh lặng mà cũng gợn
    */ Những con sóng : Sóng biếc theo làn hơi gợn tí
    Mặt ao nhỏ không đủ tạo nên những cơn sóng lớn mà chỉ có những con sóng nhỏ lăn tăn
    _ “Hơi gợn tí ” . Giả sử nhà thơ chỉ tả sóng “hơi gợn” đã là chính xác, nhưng ông lại hạ bút “hơi gợn tí ” làm cho (sự miêu tả chính xác đến độ tinh vi.
    Tiếp đến, tác giả chú ý đến
    */ Những cơn gió thu.
    Bản thân cơn gió thu cũng chỉ đủ lay động cành lá, bứt đi những chiếc lá úa vàng : Lá vàng trước gió khẽ đưa vèo.
    Con sóng nhỏ “hơi gợn tí ” có cái gì đó mâu thuẫn với chiếc lá vàng trước gió“khẽ đưa vèo” chăng ? Không !
    _ “Vèo” (là âm thanh của chiếc lá rơi Vèo”còn là yếu tố lấy động để gợi tĩnh. Không gian xung quanh phải tĩnh lặng như thế nào để nhà thơ có thể nghe thấy tiếng rơi của lá. Và không chỉ có vậy
    _ “ Khẽ đưa vèo”( còn là từ tượng hình.
    Hẳn Nguyễn Khuyến đã phải quan sát rất kĩ chiếc lá bay theo chiều gió. Những chiếc lá vàng rất nhẹ và thon thon hình thuyền ít khi rơi thẳng xuống đất lặng lẽ mà nó thường liệng đi, xoay xoay giữa không gian theo chiều gió.Dùng từ hình tượng “khẽ đưa vèo”, nhà thơ vừa gợi được tốc độ của gió vừa vẽ ra được điệu
     
     
     
    Gửi ý kiến
    print