Chào mừng quý vị đến với Thư viện Giáo án điện tử.

Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.

Ngu van 6

(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Lê Ngọc Sơn
Ngày gửi: 21h:34' 28-08-2012
Dung lượng: 50.5 KB
Số lượt tải: 15
Số lượt thích: 0 người
1 So truyen thuyet ve coi nguon cua dan toc Viet Nam ta(ngoai Lac Long Quan va Au Co)Viết lúc 11:11 tối 09/08/2010

Truyen thuyet qua bau me
Xưa có hai anh em, một trai một gái, nhà nghèo, mồ côi cha mẹ. Một hôm nọ vào rừng kiếm ăn, gặp một con Dúi, bèn đuổi bắt. Dúi chui vào hang. Hai anh em đào bắt được. Dúi xin tha và nói sở dĩ phải chui vào hang sâu vì trời sắp sập, sẽ có mưa ngập tất cả. Dúi khuyên hai anh em lấy một khúc gỗ to đẽo rỗng, chuẩn bị thức ăn đầy đủ bảy ngày bảy đêm rồi chui vào trong đó. Miệng khúc gỗ được bịt sáp ong như bưng thành mặt trống. khi hết hạn, hai anh em lấy lông Dím chọc thủng sáp ong, nếu thấy không có nước rỉ vào thì phá mặt trống mà ra. Hai anh em tha cho Dúi và làm theo lời Dúi bảo. Mưa lớn, nước ngập mênh mông. Đúng hạn, hai anh em chui ra, trống mắc trên cây Nhót, vì thế cây Nhót không bao giờ thẳng. Hai người leo xuống, tặng nhau nắp trầu làm tin rồi chia tay nhau đi tìm đồng bào. Hai người đi hai ngã nhưng lại gặp nhau, vì những người khác đã chết hết. Và họ cứ đi tìm như thế nhiều lần mà vẫn thất vọng vì mọi người khác đã chết hết. Lần cuối cùng, chim Tgoóc khuyên hai anh em nên lấy nhau để có con nối dõi, loài người được sinh sôi nảy nở. Ít lâu sau, người em có mang, chửa được bảy năm, bảy tháng, bảy ngày thì sinh ra một quả bầu. Người chồng muốn đập vỡ ra, người vợ tiếc đem gác lên gác bếp. Một lần đi làm nương về, hai người cứ thấy tiếng cười đùa trong nhà, nhưng đến khi vào nhà lại thấy im bặt. Lấy làm lạ, người chồng leo lên gác bếp ghé tai vào quả bầu, nghe có tiếng ầm ĩ, mang xuống định lấy dao chặt. Sợ như vậy chạm vào con, người vợ bảo lấy que đốt nhọn đầu và dùi lỗ. Bỗng có người Xá chui ra trước. Người chồng mừng quá, khoét lỗ rộng thêm, thì người Thái, người Lào, người Lự lại ra theo. Người vợ sốt ruột lấy củi phang vỡ quả bầu. Người Kinh, người Hán ra nốt, người Xá dính nọ nên đen, người Kinh người Hán ra sau nên trắng.
Chim Ây, Cái Ứa
Thuở xưa, khi con người chưa xuất hiện, trời làm hạn hán, cây cối khô mà chết, rồi trời lại mưa. Một trận mưa to chưa từng thấy. Nước chảy thành suối thành sông. Đất lở bồi thành đồng bằng. Đá lăn chất đầy thành gò thành đống, thành đồi thành núi. Từ dưới đất mọc lên một cây si. Cây si lớn như thổi trở thành to lớn, cành lá che kín cả bầu trời. Cây si bị sâu đục ăn làm cho gãy cành rụng lá. Từ gốc cây si đẻ ra một đôi chim. Chim Ây là đực, Cái ứa là cái. Đôi chim rủ nhau bay lên cành cây si làm tổ. Cành si gãy. Chim bay lên cây đa làm tổ. Cây đa đổ. Chim Ây và Cái Ứa lại rủ nhau bay lên núi đá lấy cỏ làm thành tổ Hang Hao. Cái Ứa đẻ ra trăm ngàn quả trứng. Trứng chim nở ra thành muôn loài muôn vật. Còn lại một trăm cái trứng thì nở ra con người. Đó là người Mường và người Kinh.
Nàng Hươu Sao và chàng Cá Chép
Ngày xưa, có nàng tiên xinh đẹp tên là Hươu Sao. Một lần, nàng Hươu Sao ra suối uống nước tình cờ gặp chàng Cá Chép. Là chúa tể dưới nước. Hai người yêu nhau và Hươu Sao có mang. Năm ấy trời đại hạn, chàng Cá Chép phải trở về vùng nước sâu để Hươu Sao lại một mình. Đến ngày sinh nở, nàng đẻ ra một trăm người con: năm mươi người con trai và năm mươi người con gái. Chúng đói khát kêu khóc ầm ĩ. Thương con, nàng Hươu Sao đành phải gọi chồng đến để chia con. Năm mươi người con theo mẹ lên rừng và năm mươi người con theo cha ra vùng cửa sông. Chàng Cá Chép cùng các con lập ra dòng vua áo vàng ở xuôi. Đó là tổ tiên của người Kinh. Còn nàng Hươu Sao cùng các con ở lại rừng núi lập ra dòng vua áo chàm khai phá đất đai xây dựng cơ nghiệp. Đó là tổ tiên của Người Mường. Bên cạnh những truyền thuyết có tính chất phổ biến chung cho cả dân tộc thì ở Người Mường Thanh Sơn và cả ở huyện Yên Lập còn lưu truyền một số truyền thuyết khác nói lên sự có mặt của Người Mường trên mảnh đất cổ này.Và từ đó người Mường coi đó là nguồn gốc là cội nguồn của dân tộc mình.

 
Gửi ý kiến
print