Thư mục

Hỗ trợ kỹ thuật

  • (Hotline:
    - (04) 66 745 632
    - 0982 124 899
    Email: hotro@violet.vn
    )

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Chào mừng quý vị đến với Thư viện Giáo án điện tử.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.

    Nhà thơ Thanh Thảo nói về bài thơ...

    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Nguyễn Ngọc Anh
    Ngày gửi: 10h:39' 01-10-2011
    Dung lượng: 46.5 KB
    Số lượt tải: 101
    Số lượt thích: 0 người

    Mình cũng là giáo viên, nên nghĩ các bạn cũng nên tham khảo khi dạy tác phẩm này.
    .Thanh Thảo nói về bài thơ: @ Bài thơ " Đàn ghi-ta của Lorca" được ông viết trong bối cảnh( cụ thể) như thế nào ? Thanh Thảo: Bây giờ tôi có thể nhớ lại, trong một ngày của năm 1979, tại Trại sáng tác Quân khu Năm-Đà Nẵng, vào thời điểm trại này sắp giải tán, tôi với Ngô Thế Oanh( nhà thơ) và Trần Phương Kỳ( nhà nghiên cứu nghệ thuật Chàm, nhà dịch thuật) ngồi rách việc bèn đưa thơ Pablo Neruda và thơ Lorca ra dịch, từ bản tiếng Anh. Tôi và Ngô Thế Oanh lúc ấy chưa biết tiếng Anh, chỉ Trần Phương Kỳ là giỏi ngoại ngữ này. Kỳ dịch là chính, chúng tôi chỉ...phụ họa. Sau khi Trần Phương Kỳ dịch rất hay trường ca " Trên đỉnh Macchu Picchu" của Neruda, chúng tôi xúm lại với mấy bài thơ của Lorca, trong đó có " Bài ca mộng du" và bài thơ dài " Bi ca cho Ignacia Sanches Mejias". Cùng lúc, ùa vào tôi những bài thơ Lorca qua bản dịch Hoàng Hưng mà tôi đã chép trong sổ tay và mang theo trong ba lô ra chiến trường những năm trước đó. Thực ra, Lorca đã sống trong tôi từ những năm 1969-1970 qua bản dịch chép tay mà chúng tôi truyền cho nhau. Và tôi đã viết "Đàn ghi-ta của Lorca" trong cái ngày rầu rầu của năm 1979 ấy. Bài thơ được viết rất nhanh, và gần như không sửa chữa gì thêm. Tôi đã đọc cho Ngô Thế Oanh và Trần Phương Kỳ nghe, và nhận được sự đồng cảm ngay lập tức. Trần Phương Kỳ còn là cây ghi-ta cổ điển có hạng, anh đã nhận ra ngay nhạc điệu của bài thơ này, kể cả đoạn "tremolo" lila lila lila trong bài. Chỉ vậy thôi. Bài thơ ấy tiếp tục nằm trong sổ tay của tôi cho tới năm 1985, khi tôi in tập thơ "Khối vuông ru-bích" tại NXB Tác phẩm mới-Hội nhà văn, nó mới được xuất hiện lần đầu. @ Điều ông tâm đắc nhất về bài thơ này ?Thanh Thảo: Tôi cũng không hiểu mình tâm đắc cái gì nhất từ bài thơ này. Có thể là số phận bi thảm của Lorca nói riêng, của thơ ca nói chung chăng ? Có thể là cái "tiếng đàn bọt nước" lúc hiện lúc tan như sự tự hủy và tái sinh liên tục của Thơ chăng ? Hay là khát vọng tự do mà Lorca vĩ đại đã truyền cho tôi qua thi ca của ông ? Tôi không dám nói chắc cái gì, chỉ biết, tôi viết bài thơ trong trạng thái không nghĩ ngợi gì, một trạng thái mà vô thức chiếm lĩnh tôi trọn vẹn. @ Theo ông, ngoài phần chú thích của sách giáo khoa, giáo viên và học sinh cần có những hiểu biết gì thêm về Lorca và những liên quan khác với bài thơ này ?Thanh Thảo: Trước hết, tôi xin đính chính một chú thích từ sách giáo khoa, nói rằng câu thơ " giọt nước mắt vầng trăng/long lanh trong đáy giếng" trong bài thơ của tôi có liên hệ tới việc Lorca bị giết và quăng xác trong một cái giếng hoang(?). Thực ra, cho tới bây giờ, người ta vẫn không thể tìm được hài cốt Lorca, và không biết được xác ông đã bị vùi chôn ở đâu. Nói như người mình vẫn nói, thì ngay tới một cái "mộ gió" Lorca cũng không có. Tấm bia và mộ phần của Lorca trong nghĩa trang bây giờ chỉ đơn thuần mang tính tưởng niệm. Vì thế, không thể nói câu thơ của tôi nhằm vào một sự kiện cụ thể nào, vì nếu biết Lorca bị giết và quăng xác xuống giếng, người ta đã tìm ra được hài cốt của ông. Tôi nghĩ, giáo viên và học sinh có lẽ không chỉ cần biết sự thật này, mà cái chính, là tìm được sự đồng cảm với số phận và thơ của Lorca, sự ngưỡng mộ và yêu mến thơ Lorca mà bài thơ của tôi chỉ là một gợi ý nhỏ, một "chút men" gây cảm hứng nào đó. Lorca không chỉ vĩ đại đối với người Tây Ban Nha, ông còn là nhà thơ vĩ đại đối với toàn thế giới. Người Tây Ban Nha gọi Lorca là "con chim họa mi Tây Ban Nha", còn người Mỹ thì coi Lorca như nhà thơ vĩ đại của chính nước Mỹ, chỉ sau Walt Whitman, dù ông vỏn vẹn có khoảng 2 năm sống và sáng tác tại New York( 1929-1930), và chỉ có một tập thơ " Nhà thơ ở New York" được xuất bản lần đầu tại Mexico năm 1940, sau khi ông bị giết 4 năm. Mượn cách nói của M.Gorki về X.Exênhin, ta có thể nói về Lorca " như là một cơ quan của thiên nhiên được sinh ra để làm thơ". Thơ Lorca minh chứng một điều: nhà thơ có
     
    Gửi ý kiến
    print