Thư mục

Hỗ trợ kỹ thuật

  • (Hotline:
    - (04) 66 745 632
    - 0982 124 899
    Email: hotro@violet.vn
    )

Thống kê

  • lượt truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Chào mừng quý vị đến với Thư viện Giáo án điện tử.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.

    Vội vàng - Xuân Diệu


    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Lê Duy Tân
    Ngày gửi: 15h:15' 10-01-2010
    Dung lượng: 41.0 KB
    Số lượt tải: 433
    Số lượt thích: 0 người

    VỘI VÀNG – XUÂN DIỆU



    I. Tác gia, tác phẩm:
    1. Tác gia: Xuân Diệu (1816 – 1885)
    - Tên khai sinh là Ngô Xuân Diệu, bút danh là Trảo Nha
    - Sau khi tốt nghiệp tú tài, ông đi làm công chức ở Mỹ Tho rồi chuyển ra Hà Nội tham gia bút nhóm Tự lực văn đoàn
    - Tham gia mặt trận Việt Minh từ trước CMT8 và là một trong những trụ cột của Hội nhà văn Việt Nam
    - Có thơ đăng báo từ năm 1935, và được chào đón như đại diện tiêu biểu nhất của phong trào Thơ mới với các tập thơ “Thơ thơ” (1938), “Gửi hương cho gió” (1939)
    - Sáng tác của Xuân Diệu có nhiều cách tân đáng kể cả về thi pháp lẫn nội dung
    - Ông là nhà thơ, nhà văn, nhà nghiên cứu phê bình, nhà dịch thuật, nhà văn hoá lớn có sức sáng tạo dồi dào, bền bỉ và có nhiều đóng góp to lớn cho văn học và văn hóa dân tộc
    - Tp tiêu biểu: sgk/21
    => Xuân Diệu là một tài năng nhiều mặt, có vai trò quan trọng trong nền thơ ca Việt Nam hiện đại
    2. Tác phẩm : Vội vàng
    - Trích trong “Thơ thơ” – tập thơ đầu tay của Xuân Diệu xuất bản năm 1938
    - Là một trong những bài thơ tiêu biểu nhất của Xuân Diệu trước cách mạng tháng Tám.
    - Thể thơ: trữ tình, tự do
    - Bố cục: 3 phần
    + 13 câu đầu: tình yêu với cuộc sống trần thế
    4 câu đầu: khát vọng lạ lùng của thi nhân
    9 câu tiếp theo: bức tranh thiên nhiên đầy xuân tình
    + Câu 14 – 30: Quan niệm về thời gian, tình yêu và tuổi trẻ
    + Còn lại: Quan niệm nhân sinh mới mẻ, tích cực
    II. Đọc hiểu văn bản:
    1.Phần 1:
    * Bốn câu thơ đầu.
    - Niềm ước muốn kì lạ, vô lí:
    + tắt nắng
    + buộc gió
    -> Mục đích : Giữ lại sắc màu, mùi hương.
    -> Thực chất: Sợ thời gian trôi chảy, muốn níu kéo thời gian, muốn tận hưởng mãi hương vị của cuộc sống
    - Thể thơ: ngũ ngôn ngắn gọn, rõ ràng như lời khẳng định, cố nén cảm xúc và ý tưởng.
    - Điệp ngữ: Tôi muốn / tôi muốn -> một cái tôi cá nhân khao khát giao cảm và yêu đời đến tha thiết.
    * Chín câu thơ tiếp theo.
    - Các câu thơ kéo dài thành 8 chữ để dễ dàng vẽ bức tranh cuộc sống thiên đường chính ngay trên mặt đất, ngay trong tầm tay của mỗi chúng ta.
    - Hình ảnh đẹp đẽ, tươi non, trẻ trung:
    + đồng nội xanh rì
    + cành tơ phơ phất
    + ong bướm
    + hoa lá
    + yến anh.
    + hàng mi chớp sáng
    + thần Vui gõ cửa.
    Tính từ chỉ màu sắc + âm thanh, hình ảnh -> Cảnh vật quen thuộc của cuộc sống, thiên nhiên qua con mắt yêu đời của nhà thơ đã biến thành chốn thiên đường, thần tiên.
    - Nhịp thơ nhanh, gấp + điệp từ “này đây” -> Ngạc nhiên, vui sướng. Nhà thơ như trình bày, mời gọi chúng ta hãy thưởng thức một thiên đường đang bày ra ngay trên mặt đất
    - Tháng giêng ngon như một cặp môi gần -> So sánh mới mẻ, độc đáo và táo bạo, gợi cảm giác tưởng tượng rất mạnh về tình yêu đôi lứa, hạnh phúc tuổi trẻ -> quan niệm mỹ học mới của Xuân Diệu: con người là chuẩn mực cho cái đẹp của tự nhiên.
    - Tâm trạng đầy mâu thuẫn nhưng thống nhất: Sung sướng >< vội vàng -> niềm vui không trọn vẹn -> muốn sống gấp, sống nhanh, sống vội tranh thủ thời gian.
    => Bằng cách nhìn tình tứ, cách cảm nhận tinh tế về thiên nhiên, con người nhà thơ đã bày ra một bữa tiệc trần gian, một thiên đường trên mặt đất với một cảm xúc hân hoan, ngây ngất.
    2. Phần 2: 17 câu tiếp theo
    - Xuân Diệu đưa tiêu chuẩn: Con người hồng hào mơn mởn là vẻ đẹp chuẩn mực trên thế gian. Nhưng đời người có hạn, thời gian một đi không trở lại, thế giới luôn luôn vận động:
    + Xuân tới - xuân qua
    + Xuân non - xuân già
    + Xuân hết - tôi mất.
    + lòng rộng - đời chật
    - Điệp từ:
    + Xuân -> nhấn mạnh sự chảy trôi gấp gáp của thời gian
    + Nghĩa là -> Định nghĩa, giải thích, mang tính khẳng định tính tất yếu
     
    Gửi ý kiến
    print