Tìm kiếm Giáo án

Quảng cáo

Quảng cáo

Quảng cáo

Hướng dẫn sử dụng thư viện

Hỗ trợ kĩ thuật

Liên hệ quảng cáo

  • (04) 66 745 632
  • 0166 286 0000
  • contact@bachkim.vn

Thuyết minh về Bình ngô đại cáo

Nhấn vào đây để tải về
Hiển thị toàn màn hình
Báo tài liệu có sai sót
Nhắn tin cho tác giả
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn: nhiều nguồn + tự lực
Người gửi: Võ Khùng
Ngày gửi: 08h:13' 09-03-2017
Dung lượng: 43.0 KB
Số lượt tải: 12
Số lượt thích: 0 người
Nguyễn Trãi sinh năm 1380  mất năm1442), hiệu là Ức Trai, quê ở thôn Chi Ngại, phường Cộng Hoà, thị xã Chí Linh, tỉnh Hải Dương, sau dời đến làng Nhị Khê (huyệnThường Tín, Hà Nội). Ông xuất thân từ một gia đình quý tộc với hai truyền thống lớn: yêu nước, và văn hóa, văn học. Cuộc đời ông phải chịu nhiều đau thương, mất mát. Vì nợ nước, thù nhà ông tham gia nghĩa quân Lam Sơn. Ông là một người vĩ đại, một nhà văn chính luận kiệt xuất, một nhà văn trữ tình sâu sắc. Và khi nhắc đến ông thì không thể không nhắc tới tác phẩm “Bình Ngô đại cáo”, một áng “thiên cổ hùng văn” được lưu truyền trong lịch sử dân tộc.. 
“Bình Ngô đại cáo” được Nguyễn Trãi thừa lệnh Lê Lợi viết vào khoảng đầu năm 1428, khi cuộc kháng chiến chống Minh xâm lược của nghĩa quân Lam Sơn đã thắng lợi, quân Minh buộc phải kí hòa ước, rút quân về nước, nước ta bảo toàn được nền độc lập tự chủ, hòa bình. Bài cáo được xem như là bản tuyên ngôn độc lập thứ hai của dân tộc, công bố việc dẹp yên giặc Ngô, thống nhất đất nước. Tác phẩm được viết bằng thể cáo, chữ Hán gồm bốn đoạn. Đoạn đầu nêu cao luận đề chính nghĩa của cuộc kháng chiến.Đoạn thứ hai của bài cáo đã vạch trần, tố cáo tội ác dã man của giặc Minh xâm lược. Đoạn văn thứ ba tổng kết lại quá trình khởi nghĩa. Đoạn cuối của bài cáo là tuyên bố trịnh trọng về việc kết thúc chiến tranh, khẳng định nền độc lập, hòa bình vững bền của đất nước, thể hiện niềm tin vào tương lai tươi sáng của dân tộc.
Mở đầu tác phẩm là  tư tưởng chính xuyên xuốt bài, là mục tiêu chiến đấu vô cùng cao cả và thiêng liêng của cuộc khởi nghĩa lam sơn:
Việc nhân nghĩa cốt ở yên dân, Quân điếu phạt trước lo trừ bạo”
Nhân nghĩa là một quan niệm đạo đức chỉ mối quan hệ tốt đẹp giữa người với người trên cơ sở tình thương và đạo lí. Bằng sự chắt lọc những yếu tố tích cực của nhân nghĩa tác giả đã nhấn mạnh và chỉ cho ta thấy rằng: Nhân nghĩa trước tiên phải vì dân mà diệt trừ bạo ngược. Đồng thời cũng đánh vào luận điệu kẻ đi xâm lược: biết sai vẫn làm và nêu cao ngọn cờ chính nghĩa của nghĩa quân Lam sơn. Tiếp đến, Nguyễn Trãi đã khẳng định tư cách độc lập của nước Đại Việt:
“Như nước Đại Việt ta từ trước Vốn xưng nền văn hiến đã lâu Núi sông bờ cõi đã chia Phong tục Bắc Nam cũng khác
“Từ Triệu, Đinh, Lí,Trần bao đời xây nền độc lập Cùng Hán, Đường, Tống, Nguyên mỗi bên xưng đế một phương Tuy mạnh yếu từng lúc khác nhau Song hào kiệt đời nào cũng có”
Nền lãnh thổ dân tộc được xác lập trên nhiều phương diện như nền văn hiến lâu đời, lãnh thổ, dân tộc riêng, tài nguyên riêng, có nhân tài và cũng có hào kiệt. Chủ quyền của dân tộc không còn phụ thuộc vào thiên thư (những ý nghĩa tâm linh) mà đã được khẳng định rất cụ thể và khoa học. Nguyễn Trãi thể hiện tinh thần dân tộc, lòng tự hào sâu sắc khi đặt Đại Việt sánh ngang với các triều đại Trung Quốc: “Cùng Hán, Đường, Tống, Nguyên mỗi bên xưng đế một phương”. Trong quá trình dựng nước và giữ nước, tuy có những thăng trầm “mạnh yếu từng lúc khác nhau”, nhưng “hào kiệt đời nào cũng có”. Đó là những trang nam tử, những người anh hùng sẵn sàng hi sinh bảo vệ đất nước khi đất nước lâm nguy.
“Cho nên Lưu Cung tham công nên thất bại Triệu Tiết thích lớn phải tiêu vong Cửa Hàm Tử bắt sống Toa Đô Sông Bạch Đằng giết tươi Ô Mã Việc xưa xem xét Chứng cớ còn ghi”
Vì cố tình xâm phạm nên những kẻ xâm lược đã phải gánh chịu hậu quả vô cùng thê thảm. Lưu Cung, Triệu Tiết, Ô Mã, Toa Đô là những tên tướng cầm đầu đội quân xâm lược, vì bất chấp luân lí xâm phạm Đại Việt mà chúng đã nhận lấy những thất bại cay đắng. Bằng các động từ để diễn tả sự thất bại ê chề này: “thất bại”, “tiêu vong”, “bắt sống”, “giết” Nguyễn Trãi đã nêu lên những thắng lợi vang dội của quân dân ta cũng như sự khẳng đinh rằng những nước có ý định xâm lược nhất định sẽ thất bại.
Sau khi kết thúc luận đề chính nhĩa tác giả đã vạch rõ tội ác của giặc:
“Vừa rồi Nhân họ Hồ chính sự phiền hà Để trong nước lòng dân oán hận Quân cuồng Minh thừa cơ gây họa Bọn gian tà bán nước cầu vinh Nướng dân đen trên ngọn lửa
No_avatar

có ý kiến gì ko

No_avatar

Mình cần 1 bản giáo án chứ ko phải 1 đoạn văn như thế này

 
Gửi ý kiến