Thư mục

Hỗ trợ kỹ thuật

  • (Hotline:
    - (04) 66 745 632
    - 0982 124 899
    Email: hotro@violet.vn
    )

Thống kê

  • lượt truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Chào mừng quý vị đến với Thư viện Giáo án điện tử.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.

    Đọc tiểu thuyết "Đội gạo lên chùa"

    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn: Đọc tác phẩm mới - Thư viên của tôi
    Người gửi: Lê Ngọc Yến Linh
    Ngày gửi: 14h:30' 04-04-2013
    Dung lượng: 65.5 KB
    Số lượt tải: 60
    Số lượt thích: 0 người
    TÂM THỨC VIỆT TRONG
    “ĐỘI GẠO LÊN CHÙA” CỦA NHÀ VĂN NGUYỄN XUÂN KHÁNH  

    Viết văn từ cuối những năm năm mươi nhưng trong số những đầu sách đã xuất bản, tính chuyên nghiệp trong nghề của Nguyễn Xuân Khánh đã thể hiện rõ ở Hồ Quý Ly, Mẫu Thượng ngàn và Đội gạo lên chùa. Ba cuốn tiểu thuyết với những vấn đề mới mẻ, ra đời trong vòng mười năm đã đưa ông trở thành một trong số những nhà văn viết tiểu thuyết lịch sử tiêu biểu của văn xuôi đương đại Việt Nam những năm đầu thế kỷ XXI.
    So với Hồ Quý Ly và Mẫu Thượng ngàn, Đội gạo lên chùa có những điểm khác nếu xét về tính chất của thể loại. Hồ Quý Ly viết về một nhân vật lịch sử cách chúng ta sáu trăm năm về trước. Mẫu Thượng ngàn viết về phong tục và lịch sử dân tộc cuối thế kỷ XIX đầu thế kỷ XX dưới góc nhìn văn hóa. Đội gạo lên chùa kể về hành trình số phận của hai chị em Nguyệt và An từ sau khi cha mẹ bị giặc sát hại dã man và bị con người quyền lực nhất làng đe dọa, uy hiếp nên đã bỏ quê chạy trốn. Thông qua cuộc đời lưu lạc của hai nhân vật này, Nguyễn Xuân Khánh đã dựng lại lịch sử dân tộc giai đoạn từ giữa cuộc kháng chiến chống Pháp đến hết chiến tranh chống Mỹ, một giai đoạn lịch sử được nhìn từ số phận, tâm nguyện của những người tu hành mà đằng sau sắc màu Phật giáo là đạo sống là tâm thức Việt – nguồn sâu của lòng yêu nước, của sức mạnh khiến cho dân tộc ta dù phải oằn mình trước những biến động của lịch sử vẫn tồn tại và phát triển.

    Đội gạo lên chùa được mở đầu vào thời điểm đầu những năm năm mươi. Lúc này lực lượng kháng chiến ở vùng đồng bằng Bắc bộ hãy còn nhỏ lẻ. Nguyễn Xuân Khánh đã dựng nên một không gian cách Hà Nội không xa với các lớp dân quê và bộ máy cai trị khá quy củ: có lý trưởng Phượng, có đồn bốt do người làng là Quản Mật làm sếp, có đại úy Thalan phụ trách P.C. huyện và trung úy Tây lai Bernard phụ trách phòng nhì, có trại giam,… Làng Sọ rồi chùa Sọ nằm trong cái không gian ấy. Cuộc sống của người dân bị kiểm soát gắt gao nhất là những khi kẻ địch muốn chứng tỏ quyền uy, năng lực của mình, những khi đánh hơi thấy sự nguy hiểm đối với chúng. Tuy nhiên bên trong cái vòng kim cô đó, kể cả khi u ám nhất, một mạch ngầm khác vẫn âm thầm tuôn chảy, bất chấp sự hà khắc do chính sách cai trị của bộ máy chính quyền. Đó là mạch sống của đạo lý, của tâm thức Việt tồn tại qua bao thử thách thời gian, không kể giàu nghèo hay sự khác nhau về nhận thức cả trong một gia đình hay trong mỗi dòng họ. Nguyễn Xuân Khánh với bút pháp linh hoạt, di chuyển điểm nhìn liên tục, đã mở ra nhiều tuyến nhân vật trong trong khoảng thời gian ngót ba mươi năm. Và đời sống lịch sử qua lăng kính tôn giáo, được phục chế một cách sinh động.
    Nguyễn Xuân Khánh quan niệm Phật giáo, mà cụ thể là từ bi hỷ xả là một lối sống. Con người sống với nhau phải có tình thương yêu, bao dung và tha thứ. Về một phương diện nào đó, có một thời, có người cho rằng triết lý này thủ tiêu đấu tranh giai cấp, mơ hồ thù - bạn, địch - ta, hoặc cho rằng triết lý này không kích thích được nhiệt hứng của con người trong nhịp sống hiện đại. Nguyễn Xuân Khánh khai thác triết lý này ở mặt tích cực, mặt mạnh của nó. Cuộc sống cho thấy tình yêu thương đã kéo con người xích lại gần nhau, xóa bỏ bớt hận thù, định kiến và thuốc thang cho những tâm hồn bị thương tổn. Tình yêu thương ấy, xét ở góc độ mỹ học, là cái đẹp, mà “cái đẹp cứu rỗi thế giới”. Trong Đội gạo lên chùa tác giả đã gắn lòng thương yêu con người như một bản tính Việt vào tinh thần từ bi hỷ xả ở đạo Phật và coi đây như một tư tưởng chủ đạo xuyên suốt trong tác phẩm. Ông đã thể hiện mối quan hệ giữa các nhà sư với những người dân bình thường luôn gần gũi, thân thiện. Họ truyền đạo không chỉ bằng lời mà còn bằng những việc làm cụ thể. Là những công dân nên khi được tham gia vào đời sống xã hội, tâm trạng, suy nghĩ cũng như cách ứng xử của họ đã cho thấy dưới vỏ áo cà sa là tâm hồn Việt, cốt cách Việt, cụ thể hơn, là một thứ Phật giáo đã được thuần Việt. Các nhà sư như Vô Chấp, Vô Úy coi từ bi hỷ xả như một phương châm sống, như một cách hành xử trong đời sống hàng ngày: thâu nạp nhân tâm, giúp đỡ người nghèo khổ, lấy nghĩa tình và đạo
     
    Gửi ý kiến
    print

    Nhấn Esc để đóng