Thư mục

Hỗ trợ kỹ thuật

  • (Hotline:
    - (04) 66 745 632
    - 0982 124 899
    Email: hotro@violet.vn
    )

Thống kê

  • lượt truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Chào mừng quý vị đến với Thư viện Giáo án điện tử.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.

    Phân tích bài thơ Cây Dừa của Trần Đăng Khoa

    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Hoàng Xuân Hiến (trang riêng)
    Ngày gửi: 00h:50' 01-04-2011
    Dung lượng: 8.4 KB
    Số lượt tải: 1891
    Số lượt thích: 0 người
    TRƯỜNG CĐSP TUYÊN QUANG
    Thứ bảy ngày 02 tháng 4 năm 2011
    
    Họ và tên: Hoàng Xuân Hiến
    BÀI KIỂM TRA
    
    Lớp: CĐTHA- Khoá 7(hệ VLVH)
    Môn: Văn
    
    





    .................................................................................................
    .................................................................................................
    .................................................................................................
    
    Đề bài:
    Anh (chị) hãy phân tích bài thơ Cây dừa của nhà thơ Trần Đăng Khoa.
    Bài làm:
    Trong dòng văn học thiếu nhi Việt Nam có nhiều tác giả đã sáng tác ra những áng thơ hay để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc. Trong đó có thần đồng thơ Trần Đăng Khoa.
    Trần Đăng Khoa sinh ngày 24 tháng 4 năm 1958 tại làng Đông Thôn, xã Quốc Tuấn, huyện Nam Sách, tỉnh Hải Dương. Từ nhỏ em đã được nhiều người cho là thần đồng thơ văn. Lên 8 tuổi em đã có thơ được đăng báo. Năm 1968, tập thơ đầu tiên của em nhan đề Từ góc sân nhà em (tập thơ tiếp theo là Góc sân và khoảng trời) được xuất bản bởi nhà xuất bản Kim Đồng. Bài thơ Dừa ơi được Trần Đăng Khoa sáng tác năm 1967, khi em 9 tuổi. Sau đó được in trong tập thơ Góc sân và khoảng trời (1968).
    Bài thơ được em viết theo thể thơ lục bát:
    Cây dừa xanh toả nhiều tàu
    Dang tay đón gió, gật đầu gọi trăng.
    Thân dừa bạc phếch tháng năm,
    Quả dừa - đàn lợn con nằm trên cao.
    Đêm hè hoa nở cùng sao,
    Tàu dừa - chiếc lược chải vào mây xanh.
    Ai mang nước ngọt nước lành,
    Ai đeo bao hũ rượu quanh cổ dừa.
    Tiếng dừa làm dịu nắng trưa,
    Gọi đàn gió đến cùng dừa múa reo.
    Trời trong đầy tiếng rì rào,
    Đàn cò đánh nhịp bay vào bay ra.
    Đứng canh trời đất bao la
    Mà dừa đủng đỉnh như là đứng chơi.
    Trong 8 câu thơ đầu miêu tả hình ảnh cây dừa em đã khéo léo sử dụng các biện pháp tu từ. Dưới con mắt của em cây dừa được đặt vào một vị trí mới, với hành động tựa như con người. Em đã dùng nhiều so sánh hóm hỉnh, độc đáo khi nói về các bộ phận của cây dừa. Nhìn cây dừa xanh trong vườn, em tưởng như dừa đang “Dang tay đón gió, gật đầu gọi trăng”. Tàu dừa được so sánh với “chiếc lược chải vào mây xanh”. Buồng dừa, quả dừa được ví với “đàn lợn con”, với “bao hũ rượu” đã được ai đeo vào cổ dừa. Thân dừa được em vẽ lên cùng với màu sắc sinh động “thân dừa bạc phếch tháng năm”. Tính từ bạc phếch cho ta cảm nhận được thân dừa theo thời gian bị phai màu đến mức ngả sang màu trắng đục, không đều, trông cũ, xấu . Vậy mà dừa vẫn “xanh toả nhiều tàu” đó là sức sống trường tồn mãnh liệt của cây dừa.
    Hiện ra trước mắt người đọc là hình ảnh cây dừa gắn bó với thiên nhiên. Dừa “đón gió”, dừa “gọi trăng”. Hoa dừa “nở cùng sao”. Tàu dừa như chiếc lược “chải vào mây xanh”. Dừa gọi gió đến để “múa reo”. Giữa trời trong, tiếng dừa “rì rào” như hoà nhịp cùng cánh cò vỗ trên trời xanh. Đây là câu thơ được nhiều người yêu thích:
    “Trời trong đầy tiếng rì rào,
    Đàn cò đánh nhịp bay vào bay ra”.
    Câu thơ vừa có màu sắc của “trời trong”, vừa có âm thanh “rì rào” của không gian. Đàn cò “trắng” nổi giữa trời trong đang vỗ cánh, đang “đánh nhịp bay vào bay ra”.
    Hình ảnh cây dừa trong thơ em thật đáng yêu như một con người ung dung, thanh cao nơi làng quê:
    “Đứng canh trời đất bao la
    Mà dừa đủng đỉnh như là đứng chơi”
    Và ở đây em đã dùng nghệ thuật ẩn dụ. Đọc hai câu thơ ta liên tưởng đến sự bền bỉ, vững trãi, tự tin, hiên ngang giữa trời đất bao la, vẻ đẹp này được gắn với truyền thống tốt đẹp của người lính Cụ Hồ.
    Thơ thời thơ ấu của Trần Đăng Khoa bao giờ cũng bắt đầu bằng câu chuyện kể, rồi tả, rồi bỗng dưng xuất thần. Năng lực tả cảnh vườn quê của em trong bài “Mưa” in chung trong tập thơ Góc sân và khoảng trời thần kì không có gì đặc biệt, mà sao nó cứ luẩn quẩn với ta, mới mãi với ta, đọc lên sao nó cứ xối thẳng vào cảm xúc của ta, tạo nên một bức tranh quê đặc sệt quê mùa mà sao vẫn thanh cao, huyền diệu:
    ...
    Kiến
    Hành quân
    Đầy đường
    Lá khô
    Gió cuốn
    Bụi bay
    Cuồn cuộn
    Cỏ gà rung tai
    Nghe
    Bụi tre
    Tần ngần
    Gỡ tóc
    Hàng bưởi
    Đu đưa
    Bế lũ con

    Đầu tròn

    No_avatar

    µiµm qua so sai can nghien cuu ky khi dua len mang nhe

     

    No_avatar
    sao lai dan bai mua vao day
     
    Gửi ý kiến

    ↓ CHÚ Ý: Bài giảng này được nén lại dưới dạng RAR và có thể chứa nhiều file. Hệ thống chỉ hiển thị 1 file trong số đó, đề nghị các thầy cô KIỂM TRA KỸ TRƯỚC KHI NHẬN XÉT  ↓

    print