Thư mục

Hỗ trợ kỹ thuật

  • (Hotline:
    - (04) 66 745 632
    - 0982 124 899
    Email: hotro@violet.vn
    )

Thống kê

  • lượt truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Chào mừng quý vị đến với Thư viện Giáo án điện tử.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.

    suy nghĩ về câu nói của nhạc sĩ Pháp S. Gu-nô

    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn: sưu tầm
    Người gửi: Lưu Việt Hoa
    Ngày gửi: 13h:17' 14-10-2008
    Dung lượng: 49.5 KB
    Số lượt tải: 573
    Số lượt thích: 0 người
    Đề bài 8: Nhạc sĩ Pháp S. Gunô có lần nói: “Hồi tôi hai mươi
    tuổi,tôi chỉ thừa nhận riêng tôi có tài. Ba mươi tuổi
    tôi đã nóiTôi vàMôdaBốn mươi tuổi tôi nói:
    “Môda và tôiCòn bây giờ tôi chỉ nói: “Môda
    Anh (chị) nghĩ thế nào về câu nói trên? Từ đó có thể rút ra
    điều gì bổ ích cho bản thân mình?
    
    
    Tìm hiểu đề

    1. Thể loại: Bình luận.
    2. Nội dung: Khi con người trưởng thành sẽ biết đánh giá đúng mình, đúng người.
    Bài học về đức tính khiêm tốn.
    3. Tư liệu: Dẫn chứng từ trong thực tế cuộc sống.

    _Bài làm_

    Trong cuộc sống, nhận thức của con người không ngững thay đổi, theo thời gian, ngày một tiếp cận gần chân lí. Nhạc sĩ Pháp S. Gunô có lần đã nói: “Hồi tôi hai mươi tuổi, tôi chỉ thừa nhận riêng tôi có tài. Ba mươi tuổi tôi đã nói: Tôi và “Môda”. Bốn mươi tuổi tôi nói: “Môda và tôi”. Còn bây giờ tôi chỉ nói: “Môda”. Cần phải có sự từng trải, con người mới học được bài học khiêm tốn, để ngày một đến gần chân lí, đó là điều S.Gunô muốn nói với chúng ta.

    Hiểu theo nghĩa hẹp nhất, câu nói trên đây như là khen ngợi thiên tài Môda. Nhưng thực ra Gunô, nhà soạn nhạc tài ba có tiếng tăm thế kỉ trước, chủ yếu muốn nói đến bài học kinh nghiệm trường đời mà ông đã gặt hái được trong cuộc đời lao động nghệ thuật và suy nghĩ nghiền ngẫm của mình, với bao cố gắng tự vượt mình, tự nâng nhận thức của mình lên. Cùng với tuổi tác, từ “hai mươi” đến “ba mươi” rồi “bốn mươi”, rồi nhiều tháng năm hơn nữa... vị trí của “tôi” và “Môda” qua nhiều lần thay đổi trong nhận thức của Gunô, và cuối cùng đảo ngược lại hoàn toàn ban đầu” “Tôi” độc tôn hợm hĩnh kiêu căng nhường chỗ cho “Môda” một mình ngự trị. Đó cũng là từng bước cái khách quan chân lí thay thế cho cái chủ quan mù quáng. Thời gian, tuổi tác, trường đời từng trải... và sự điềm tĩnh tiếp cận chân lí là những quá trình xảy ra song song trong nhận thức Gunô, mà ông muốn nói đến ở đây. Câu nói độc đáo, giàu ý nghĩa triết lí hóm hỉnh này vì vậy có thể làm bài học kinh nghiệm cho mỗi chúng ta.

    Trước hết là một Gunô ở cái tuổi “hai mươi”, như là kiêu căng tự mãn khác thường: “Hồi hai mươi tuổi tôi chỉ thừa nhận riêng tôi có tài”. Về mức độ kiêu căng đến mức có thể nói điều đó thành lời như Gunô ở câu này thì có thể ít ai dám làm như thế. Nhưng nếu chỉ xét riêng sự kiêu căng nói chung, thì lại ho
    No_avatarf
    ;norm...tks nhaz bài viết rất hay..bình luận tuyệt lắm
    No_avatar
    bài viết okay lam!!!!!!!!!
    No_avatarf
    mình chép luôn mang đi chấm điểm. heheNháy mắt
     
    Gửi ý kiến
    print

    Nhấn Esc để đóng